Chương 2: Nhen Nhóm

Ánh nắng xế chiều đổ vàng lên sân trường, anh và cô bước dọc theo bóng râm của tán cây cổ thụ, bóng của cả hai đổ dọc về phía mảnh nắng vàng. Trước cổng trường, hai chiếc xe đen và trắng đã đỗ ngay ngắn, cô trông thấy xe nhà mình thì giơ tay chào tạm biệt anh sau đó chạy tới bên chiếc xe màu trắng và mở cửa.

Từ trong xe cô nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ âu chỉn chu đứng đợi sẵn ở cổng trường, Lý Húc Khôn vừa bước ra anh ta đã vội cúi đầu chào rồi nhanh chóng mở cửa xe, nhưng anh không ngồi lên xe mà đi thẳng qua. Từ đầu đến cuối không thèm liếc đến người đàn ông kia một cái, bước đi còn vô cùng thản nhiên như chẳng hề biết đến sự tồn tại của anh ta. Lúc này xe của nhà cô cũng bắt đầu nổ máy, lăn bánh.

Cô sống cùng gia đình chú ruột tại Bắc Kinh, còn gia đình cô thì ở Hải Thành, đồng thời chú của cô cũng là nguyên hiệu trưởng của trường cấp ba Bắc Kinh cô đang theo học. Vì nhà của chú nằm ở vùng ngoại ô nên cách trường khá xa, xe phải chạy gần 40 phút mới tới nơi. Đó là một căn nhà cấp 3 bốn tầng nhỏ nhắn, vừa vặn, được thiết kế theo kiểu Châu Âu. Cô vừa bước vào nhà đã thấy chú ngồi ngay ngắn ở ghế sô pha phòng khách, ông ta vừa thấy cô đã vội vàng đứng dậy, kéo cô về ghế ngồi:" Nhuận Hy, cho chú hỏi một chút". Cô ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, thuận tay tháo cắp sách khỏi vai:" Có chuyện gì thế chú?", chú Trần ngồi xuống bên cạnh cô nhỏ giọng hỏi:

- Hôm nay lớp cháu mới có bạn học mới phải không?

Trần Nhuận Hy nghe đến đây thì khẽ gật đầu, trong đầu không khỏi thắc mắc Lý Húc Khôn là ai không chỉ đến học sinh và giáo viên trong trường đặc biệt quan tâm mà đến hiệu trưởng của trường cũng phải đặc biệt thăm hỏi. Chú Trần thấy cô gật đầu thì miệng nở một nụ cười tươi roi rói:" Câu ấy chính là cậu ấm của Lý Gia, con trai út của con "cá mập trắng" trong giới kinh doanh Trung Quốc- Lý Dực, chính bố của con đã bảo ta sắp xếp cho cậu ấy vào trường này học".

Nghe đến đây địa vị của Lý Húc Khôn trong lòng cô chút thăng tiến. Đây không phải là học sinh ba tốt trong truyền thuyết sao? Vừa có nhan sắc, gia thế mà học hành lại giỏi. Cô gật gù, khẽ cảm thán:" Thảo nào mọi người quan tâm cậu ấy đến vậy".

Chú Trần nở một nụ cười vui vẻ:" Cháu nhớ để ý cậu ấy một chút nhé, nghe nói cậu ta tính cách khá khó gần, đã chuyển hai lần trường vì không phù hợp môi trường rồi". Cô ngoan ngoãn gật đầu, đáp:" Vâng".

- Được rồi mau lên phòng cất đồ đạc đi, rồi còn xuống ăn cơm.

Trần Nhuân Hy vâng lời cầm theo cặp sách chạy lên tầng 2, phòng của cô năm bên tay trái. Căn phòng lấy màu chủ đạo là màu be, vật dụng trong phòng hầu hết đều là gỗ, bên ngoài ban công trồng rất nhiều hoa nhỏ, nở rộ sắc màu. Cô nhanh chóng tắm rửa, thay bộ đồng phục trên người xuống rồi mặc vào một bộ quần áo thường ngày thoải mái, năng động. Sau khi ăn cơm xong thì cô lên phòng chăm chú làm bài tập vì tối nay cô có một buổi phụ đạo khối A bao gồm ba môn toán, lý, hóa.

Đúng 6 giờ tối, xe nhà cô dừng trước trung tâm phụ đạo, vừa bước vào lớp cô đã thấy một toán nữ sinh ríu rít ngồi xung quanh nơi Giang Tư Nặc đang ngồi. Tuy đây chỉ là lớp học thêm nhưng do là lớp của cô giáo chủ nhiệm cũ nên các bạn cùng lớp cũng đến học rất đông.

Các bạn nữ đều nhìn Giang Tư Nặc với vẻ ái mộ, thốt lên:" Mình không ngờ cậu lại kết bạn được với wechat của bạn học Lý đấy"; "Cậu thực sự kết bạn được với bạn học Lý sao? Ghen tị thật đấy"; "Ai là người add wechat vậy?";...

Trần Nhuận Hy ngồi cách đó không xa đều nghe hết cuộc đối thoại của mấy người họ, giọng Giang Tư Nặc vui vẻ tự đắc vang lên:" Đương nhiên là Húc Khôn muốn kết bạn với mình rồi, hôm nay sau giờ học mình đang chuẩn bị đi về cậu ấy đã đuổi theo sau nói chuyện". Các bạn nữ xung quanh lại cùng đồng thanh thán phục, có người tò mò hỏi:" Vậy sau đó các cậu có làm gì không?".

- Không, sau đó cậu ấy quay trở lại lớp học để lấy đồ để quên, còn mình thì về nhà.

Cô khẽ bặm môi, không biết từ bao giờ cô lại vô cùng để tâm đến cuộc nói chuyện ấy, bàn tay bất giác nắm chặt lại. Tiết học bắt đầu lúc sáu rưỡi và tận chín rưỡi mới tan.

Sau khi kết thúc giờ học dài đằng đẵng, cô mang theo tâm trang phức tạp đi bộ đến cửa hàng tiện lợi quen thuộc. Cô rẽ vào khu để nước ngọt, kéo ngăn tủ mát ra với lấy chai nước đào ép ở trên cùng. Thức uống cô thích lại luôn luôn bị để lên trạn cao là sao chứ? Chỉ có thể trách chiều cao của cô có phần giới hạn a.

Cô dùng lực cố gắng nhảy lên nhưng bất ngờ một bàn tay cứng rắn ghìm lấy vai cô, giữ cô đứng yên đồng thời cũng đưa tay lên lấy hai chai nước xuống. Trần Nhuận Hy định quay người lại xem rốt cuộc là ai nhưng trán lại va ngay phải vòm ngực rắn chắc của đối phương, trên người anh ta có một mùi hương thanh mát vô cùng dễ chịu.

"Cậu cũng uống loại này sao?", một giọng nói quen thuộc vang lên, phủ lên mái đầu cô. Cô khẽ ngước đôi mắt to tròn long lanh lên, liền chạm phải ánh mắt ảm đạm, nhàn nhạt của anh, hai má bất giác đỏ ửng:" À... ừm đây là loại mình thích nhất".

Lý Húc Khôn cầm lấy chai nước vị đào dúi vào tay cô, ánh mắt có chút biến động khi nhìn xuống cô gái nhỏ phía dưới:" Tôi lại thích vị chanh hơn". Cô nhìn xuống chai nước trong tay anh, nhỏ giọng bình phẩm:" Chai đó hơi nhạt".

Đôi môi anh khẽ cong lên một nét cười nhạt, rồi sau đó quay lưng lại bỏ đi, trước khi đi không quên dặn dò:" Cài nút áo lại".

Bấy giờ Trần Nhuận Hy mới kịp hoàn hồn, vội vã nhìn xuống cổ áo polo bị rời mất một cúc của cô, khuôn mặt xinh xắn bỗng chốc đỏ bừng lên như trái cà chua chín, anh đã nhín thấy hết sao? Khi cô cài lại cúc áo, vội chạy theo thì đã thấy anh đã đội mũ bảo hiểm, lái chiếc mô tô trước cửa hàng tiện lợi phóng đi mất. Chú bán hàng đứng bên cạnh thấy vậy liền hỏi:" Giận nhau sao?".

Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì ông chú đó liền phẩy tay cười lớn:" Đàn ông con trai ấy mà, nói giận nhưng mà vẫn thương, nó vừa trả tiền chai nước của cháu rồi, chắc chỉ giận dỗi vu vơ mà thôi, dỗ vài câu là được".

Trần Nhuận Hy gượng cười, vội xua tay:" Bác... bác hiểu lầm rồi, không phải như bác nghĩ đâu..", cô chưa nói hết câu thì một tiếng píp píp vang lên, xe nhà cô đã đỗ ở bên ngoài từ bao giờ, cô vội vàng giải thích:" Không như bác nghĩ đâu, cháu và cậu ấy chỉ là bạn cùng lớp thôi, không giận dỗi như bác nói".

Sau đó nhanh nhẹn cúi đầu chào rồi chạy ra xe ô tô. Ông chủ cửa hàng tiện lợi vẫn nở một nụ cười:" Trông bọn trẻ thật nhớ thời mình vẫn còn đi học!"

Chapter
1 Chương 1: Lần Đầu Gặp Gỡ
2 Chương 2: Nhen Nhóm
3 Chương 3: Một Cảm Giác Khó Tả
4 Chương 4: Thước Phim Chắp Vá
5 Chương 5: Lặng Lẽ
6 Chương 6: Người Tốt Đẹp Nhất
7 Chương 7: Biết Yêu
8 Chương 8: Buổi Đi Chơi Ở Công Viên
9 Chương 9: Cơn Mưa Mùa Hè
10 Chương 10: Lý Húc Khôn Ốm Rồi
11 Chương 11: Lạc Vào Yểm Đô
12 Chương 12: Thảm Đạm Vô Thần
13 Chương 13: Nghe Lén
14 Chương 14: Tấm Ảnh Bị Lộ
15 Chương 15: Lão Lăng Ra Tay
16 Chương 16: Khóc
17 Chương 17: Khôn Khôn, Mình Ghét Cậu
18 Chương 18: Làm Kẹo
19 Chương 19: Tỏ Tình
20 Chương 20: Mật Ngọt Luyến Ái
21 Chương 21: Thi Thử
22 Chương 22: Chiếm Tiện Nghi
23 Chương 23: Con Gái Có Bạn Trai
24 Chương 24: Cầu Thủy Tinh
25 Chương 25: Anh Còn Thương Em Chứ?
26 Chương 26: Cắm Trại
27 Chương 27: Một Người Đàn Ông
28 Chương 28: Hẹn Ước
29 Chương 29: Lăng Viễn Và Giai Kỳ
30 Chương 30: Du Học
31 Chương 31: Váy Dạ Hội
32 Chương 32: Tiệc Tốt Nghiệp
33 Chương 33: Giở Trò
34 Chương 34: Chúng Ta
35 Chương 35: Lệnh Truy Bắt
36 Chương 36: Rời Bỏ
37 Chương 37: Dối Lòng
38 Chương 38: Về Nước
39 Chương 39: Trần Thị Gặp Biến Cố
40 Chương 40: Lựa Chọn Của Anh
41 Chương 41: Ngày Mà Ta Gặp Lại
42 Chương 42: Hôn Lễ
43 Chương 43: Em... Đồng Ý
44 Chương 44: Du Trạch
45 Chương 45: Ừ
46 Chương 46: Sự Bảo Vệ
47 Chương 47: Bánh Dâu Tây
48 Chương 48: Ông Bà Lancaster
49 Chương 49: Không Hẹn Mà Gặp
50 Chương 50: Hoài Nghi
51 Chương 51: Nghẹn Ngào
52 Chương 52: Lần Đầu
53 Chương 53: Hoan Lạc
54 Chương 54: Nhân Tình
55 Chương 55: Không Hồi Âm
56 Chương 56: Vén Màn
57 Chương 57: Anh Cần Em
58 Chương 58: Luyến Lưu
59 Chương 59: Khoảng Cách Vô Hình
60 Chương 60: Xuân Dược
61 Chương 61: Con Cáo Và Cái Bóng Của Mình
62 Chương 62: Mỗi Người Một Phương
63 Chương 63: Nghe Lén
64 Chương 64: Hàn Dạ
65 Chương 65: Thuộc Về Mình Anh
66 Chương 66: Đêm Mặn Nồng
67 Chương 67: Có Em Chờ
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: Lần Đầu Gặp Gỡ
2
Chương 2: Nhen Nhóm
3
Chương 3: Một Cảm Giác Khó Tả
4
Chương 4: Thước Phim Chắp Vá
5
Chương 5: Lặng Lẽ
6
Chương 6: Người Tốt Đẹp Nhất
7
Chương 7: Biết Yêu
8
Chương 8: Buổi Đi Chơi Ở Công Viên
9
Chương 9: Cơn Mưa Mùa Hè
10
Chương 10: Lý Húc Khôn Ốm Rồi
11
Chương 11: Lạc Vào Yểm Đô
12
Chương 12: Thảm Đạm Vô Thần
13
Chương 13: Nghe Lén
14
Chương 14: Tấm Ảnh Bị Lộ
15
Chương 15: Lão Lăng Ra Tay
16
Chương 16: Khóc
17
Chương 17: Khôn Khôn, Mình Ghét Cậu
18
Chương 18: Làm Kẹo
19
Chương 19: Tỏ Tình
20
Chương 20: Mật Ngọt Luyến Ái
21
Chương 21: Thi Thử
22
Chương 22: Chiếm Tiện Nghi
23
Chương 23: Con Gái Có Bạn Trai
24
Chương 24: Cầu Thủy Tinh
25
Chương 25: Anh Còn Thương Em Chứ?
26
Chương 26: Cắm Trại
27
Chương 27: Một Người Đàn Ông
28
Chương 28: Hẹn Ước
29
Chương 29: Lăng Viễn Và Giai Kỳ
30
Chương 30: Du Học
31
Chương 31: Váy Dạ Hội
32
Chương 32: Tiệc Tốt Nghiệp
33
Chương 33: Giở Trò
34
Chương 34: Chúng Ta
35
Chương 35: Lệnh Truy Bắt
36
Chương 36: Rời Bỏ
37
Chương 37: Dối Lòng
38
Chương 38: Về Nước
39
Chương 39: Trần Thị Gặp Biến Cố
40
Chương 40: Lựa Chọn Của Anh
41
Chương 41: Ngày Mà Ta Gặp Lại
42
Chương 42: Hôn Lễ
43
Chương 43: Em... Đồng Ý
44
Chương 44: Du Trạch
45
Chương 45: Ừ
46
Chương 46: Sự Bảo Vệ
47
Chương 47: Bánh Dâu Tây
48
Chương 48: Ông Bà Lancaster
49
Chương 49: Không Hẹn Mà Gặp
50
Chương 50: Hoài Nghi
51
Chương 51: Nghẹn Ngào
52
Chương 52: Lần Đầu
53
Chương 53: Hoan Lạc
54
Chương 54: Nhân Tình
55
Chương 55: Không Hồi Âm
56
Chương 56: Vén Màn
57
Chương 57: Anh Cần Em
58
Chương 58: Luyến Lưu
59
Chương 59: Khoảng Cách Vô Hình
60
Chương 60: Xuân Dược
61
Chương 61: Con Cáo Và Cái Bóng Của Mình
62
Chương 62: Mỗi Người Một Phương
63
Chương 63: Nghe Lén
64
Chương 64: Hàn Dạ
65
Chương 65: Thuộc Về Mình Anh
66
Chương 66: Đêm Mặn Nồng
67
Chương 67: Có Em Chờ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play