Hôm nay lớp cô có một tiết thực hành sinh học, cô giáo vừa bước vào đã nói mọi người tự phân chia nhóm với nhau, mỗi nhóm 2 người, vừa hay lớp cô có đủ 30 bạn học.
Bỗng nhiên một quyển sách đập nhẹ lên đầu cô:" Tôi ngồi với cậu nhé". Trần Nhuận Hy vui vẻ kéo dịch chiếc bàn đơn của mình sang một bên để ghép chiếc bàn thứ 2 vào, cùng lúc này ánh mắt của cô không tự chủ được mà ngoái về phía sau.
Giang Tư Nặc đang đừng ngay sau lưng cô, bàn tay không biết vô tình hay cố ý nắm lấy cánh tay Lý Húc Khôn hỏi:" Cậu chưa bắt cặp với ai, mình ngồi với cậu được không?", tiếp theo đó là tông giọng trầm khàn của anh vang lên sau lưng cô, nhẹ nhàng ừ một tiếng. Không biết lý do vì sao trong lòng có nhen nhóm một mồi lửa cảm xúc khó tả, hỗn loạn.
" Tôi không giỏi môn sinh lắm, có gì mong cậu chỉ giáo", Lăng Viễn ngồi bên cạnh thì thầm, bất giác khiến cho cô tập trung lại. Ngay lúc vừa định thần lại cô đã bắt gặp ngay nụ cười tươi thiện chí của cậu ta, Trần Nhuận Hy khẽ cười đáp lễ rồi kéo chiếc kính hiển vi lại đặt tiêu bản rễ hành lên trên, đồng thời cô giáo ở trên bục cũng bắt đầu hướng dẫn:
" Các em cố định lát cắt lên kính hiển vi, rồi soi vào chính giữa vi trường, xác định sơ bộ bằng kính X 10 sau đó tăng lên X 40 để quan sát kĩ hơn, gần cuối giờ ai làm xong nhanh nhất cô sẽ lấy điểm".
Trần Nhuận Hy đưa một tờ giấy A4 sang cho Lăng Viễn, vừa soi kính vừa nói:" Mình đọc cậu ghi kết quả nhé, sau đó chúng ta đổi lại đối chiếu". Cậu ta gật gật đầu, cầm lấy giấy bút chuẩn bị tư thế sẵn sàng chờ cô đọc chép.
Thời gian chầm chậm trôi, đã nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Lăng Viễn vừa soi xong chu kỳ cuối cũng chính là trùng khớp với kết quả của Trần Nhuận Hy. Cô nhanh nhẹn giơ tay lên thông báo:" Nhóm em xong rồi ạ". Nhưng đồng thời phía sau lưng cô, giọng nói của Giang Tư Nặc cũng vang lên:" Chúng em xong rồi ạ".
Cô giáo thấy vậy liền nói:" Cả hai nộp bài đi, cô sẽ kiểm tra". Sau một hồi đối chiếu với kết quả cho sẵn, cô giáo gọi Trần Nhuận Hy lên bục, cô vừa tiến đến gần cô giáo đã nhỏ giọng:" Nhóm em làm sai ở kỳ cuối, chỉ có màng nhân và nhân con xuất hiện sẽ ở trạng thái bình thường chứ không phải đông viền".
Đôi lông mày của cô khẽ nhíu lại, rõ ràng khi quan sát cô thấy từ màng nhân xuất hiện tinh thể băng ở phần viền màng nhân, cả Lăng Viễn cũng đã kiếm nghiệm lại. Có thể sai sao?. Cô lặng lẽ cầm cả hai tờ thu hoạch trở về chỗ, thấy Lăng Viễn vui vẻ hỏi kết quả cô chỉ gượng cười, đưa bản thu hoạch với số 100 đỏ chót cho Giang Tư Nặc rồi ngồi xuống, khẽ nói:" Nhóm mình sai mất kỳ cuối rồi".
Tuy giọng nói cứng cỏi, thản nhiên là vậy nhưng ánh mắt Trần Nhuận Hy đượm vẻ buồn thiu, cô không biết có một đôi mắt ảm đạm vẫn luôn hướng về phía mình từ phía sau, có lẽ cũng có người khác cảm nhận được nỗi buồn của cô.
Chuông tan học đã vang lên từ lâu, các bạn học đã về hết, trong lớp chỉ còn lại độc Trần Nhuận Hy vẫn đang loay hoay kiểm tra lại bài thực hành, sau một hồi kiểm đi nghiệm lại cô vẫn chắc chắn rằng kết quả của bản thân không sai. Đúng lúc đang chăm chú, cô bất chợt cảm nhận được một ánh mắt đang dán chặt vào mình, khẽ ngẩng đầu thì cả cơ thể liền khựng lại.
"Bạn học Lý?"
Lý Húc Khôn từ bên ngoài nhẹ nhàng đẩy cửa lớp bước vào, anh nhàn nhạt chào một câu rồi nói: "Tôi để quên đồ trong ngăn bàn". Cô ừm một tiếng không mở miệng, sau đó trong đầu cô bất chợt nảy ra suy nghĩ: Có khi nào bạn học Lý có thể giúp cô chỉ ra lỗi sai?. Nhưng suy nghĩ ấy chỉ vừa lóe lên đã bị cô tự dập tắt, nhìn Lý Húc Khôn cả ngày trầm ngâm ít nói, cô không dám chắc tỉ lệ đồng ý giúp cô sẽ cao.
Lý Húc Khôn vừa nhét xong cuốn sách đề thi toán cao cấp vào cặp, nghoảnh đầu lại định nói một câu chào tạm biệt, không ngờ lại bắt gặp một ánh mắt như cún con dầm mưa đang hướng về phía mình. Gương mặt xinh xắn của Trần Nhuận Hy ngắn tũn lại, hai môi nhỏ bặm vào nhau, mở lớn mắt long lanh nhìn anh như thể thỉnh cầu một điều gì, anh khẽ nghiêng đầu, không tự chủ được mà liếc mắt sang chỗ khác không dám nhìn thẳng vào mắt cô: "Cậu vẫn đang băn khoăn chuyện bài thực hành sao?".
Trần Nhuận Hy như thể bị chọc đúng chỗ ngứa, gật đầu lia lịa, giọng cô lí nhí đến khó nghe: "Cậu có phiền không nếu mình nhờ cậu chỉ giáo một chút?". Hai bàn tay của cô theo thói quen bấu chặt lấy nhau, móng tay không nhọn nhưng đủ để tạo nên vết hằn sâu trên da, từ khi còn nhỏ mỗi lần cô lo lắng hai tay đều sẽ tự động như vậy.
"Ừm, được" tiếng anh nhàn nhạt vang lên ngay sau câu hỏi của cô, hai mắt cô mở lớn đan xen chút tia bất ngờ trong sự vui vẻ, không ngờ lại đồng ý nhanh đến vậy. Lý Húc Khôn kéo lấy chiếc ghế của mình đặt xuống bên cạnh cô, bàn tay đưa ra định kéo lấy chiếc kính hiển vi lại vô tình chạm phải tay cô cũng đẩy kính về phía mình.
Một cái chạm nhỏ, nhưng cảm nhận lại vô hạn.
Tay Húc Khôn thật ấm!
Tay Nhuận Hy thật mềm!
Cùng lúc hai ý nghĩ nảy lên trong đầu hai người, dường như sự thẹn thùng bất chợt xuyên qua đôi trái tim, men theo những thành vách xúc cảm mà đánh động đến tâm trí, cảm giác ấy đều muốn thử lại lần nữa.
Vụng về đón lấy chiếc kính hiển vi, Lý Húc Khôn ngồi xuống rồi chăm chú quan sát, dáng ngồi cứng nhắc tựa như muốn che giấu đi cảm xúc bên trong, Nhuận Hy ngồi bên cạnh đầu móng tay đã bấm mạnh hơn vào da thịt.
"Kỳ cuối thật sự là đông viền đấy"
Anh nói, đánh mắt nhìn sang cô gái bên cạnh rồi tiếp tục giải thích: "Có lẽ là do mẫu vật được bảo quản ở tủ đông, rã đông chưa được kĩ, cậu lại lấy đúng phần vật mẫu là lõi của hành vậy nên mới xuất hiện hiện tượng này". Trần Nhuận Hy nghiêng đầu, nhìn anh chớp chớp mắt: " Vậy là mình không sai sao?".
Lý Húc Khôn nhìn biểu cảm của cô gái đối diện, bất giác khóe môi anh tự động cong lên theo đôi mắt hấp háy sự vui vẻ của cô. "Ừm, cậu không sai", anh khẳng định lại một lần nữa. Nhuận Hy khẽ cười nhìn anh: "Bạn học Lý, cậu giỏi thật đấy, ngày mai mình sẽ báo lại với cô Tư, cảm ơm cậu rất nhiều".
"Vậy cậu bao tôi nước đi"
Tiếng hai chai nước từ máy bán hàng tự động rơi xuống. Một vị đào, một vị chanh. Trần Nhuận Hy díu chai nước vào tay Lý Húc Khôn vừa cười vừa nói: "Sau này có gì không hiểu mình lại tới tìm cậu được không?", Lý Húc Khôn nhìn cô gái thấp hơn mình hai cái đầu, mái tóc cô dài xoăn lăn tăn ôm lấy hai bên vai, mắt tròn lấp lánh đang ngước lên nhìn anh, dáng vẻ nhóc con lên ba này khiến anh cảm tưởng nếu từ chối thì cô sẽ vỡ vụn ngay lập tức vậy.
"Thế chúng ta kết bạn wechat đi, nếu gặp bài tập khó tôi cũng hỏi cậu", Lý Húc Khôn đưa ra lời đề nghị, dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn cô bạn đứng bên cạnh.
Bất giác, Nhuận Hy vô tư bật ra một câu: "Không phải cậu cũng có thể nhắn hỏi bạn học Giang sao?". Lý Húc Khôn khựng lại một giây, cô gái này là mang y tứ giận dỗi sao?. Đôi mặt phượng khẽ híp lại, không biết trả lời ra sao. Nhưng Trần Nhuận Hy lại vô tư đến mức nghĩ rằng đó là một câu hỏi hết sức bình thường, cô ngoái đầu nhìn sang anh: "Sao tự nhiên cậu im lặng vậy?"
"Không tôi chỉ... hôm đó tôi muốn đăng ký thi thử ở trường trùng hợp gặp bạn học Giang cũng đến đăng ký, bạn ấy nói kết bạn wechat để thêm vào nhóm học sinh thi thử"
Nói một hồi, Lý Húc Khôn càng cảm thấy bản thân giống như đang cố gắng giải thích. Anh nhìn Trần Nhuận Hy đang chăm chú lắng nghe, không biết vì sao lại thấy ấp úng, anh khẽ mím môi rồi nói:" Tôi gửi xe ở bên ngoài, tôi đi trước nhé". Cô gật gù một tay đưa lên vẫy chào anh, có lẽ anh không biết cô nhìn thấy rõ hai má anh đang đỏ ửng.
"Cậu ấy sốt sao? Mặt đỏ thật"
Cô vừa đi vừa thắc mắc.
Lý Húc Khôn lấy được xe, tay anh cầm chai nước trên tay rồi lại tự cười một mình sau đó để chai nước vào bên hông xe. Bất ngờ, tiếng động từ một đám đông ở gần đó vang lên khiến anh chú ý. Lý Húc Khôn nheo mắt nhìn thử liền thấy anh bạn cùng lớp sáng nay ngồi cùng bạn học Trần.
"Lăng Viễn, rốt cuộc là mày có đưa tiền cho anh không?"
"Anh không muốn phải động tay động chân đến em đầu Viễn Viễn à"
"Rượu mời không uống thích uống rượu phạt à tên nhóc con này"
Đúng lúc ba tên cao to chuẩn bị xông về phía Lăng Viễn, một tiếng rồ ga vang lên, chúng quay đầu về phía phát ra âm thanh thì liền thấy một chiếc mô tô đen trắng đang lao thẳng về phía này. Ba tên vội tản ra ba phía, chiếc mô tô phanh gấp chắn trước mặt Lăng Viễn như một hàng rào bảo vệ, Lý Húc Khôn cởi mũ bảo hiểm quay sang phía cậu bạn: "Không sao chứ?". Lăng Viễn vội gật đầu: "Tôi không sao, cảm ơn cậu".
"Thì ra cũng chỉ là một thằng nhóc", sau khi ba tên kia xác nhận Lý Húc Khôn mặc đồng phục giống với Lăng Viễn liền kiêu căng bước đến gần trở lại. Anh không vội, chầm chậm cầm lấy chiếc gậy ba khúc đặc chế đi kèm theo xe, nhấc lên, một lực hất xuống ba khúc gậy nối nhau thẳng tắp tung ra.
"Để xem thằng nhóc này có thể làm được gì?", Lý Húc Khôn khẽ nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt tên vừa thốt ra câu nói. Tên đó có chút bất ngờ, lại quay ngược sang Lăng Viễn: "Mày nói tao giao du với một lũ côn đồ, vậy mày quen biết với thể loại nào đây Lăng Viễn? Mẹ mày chắc sẽ tự hào về mày lắm".
"Anh thôi đi, anh vẫn còn dám nhắc đến mẹ à?". Tên kia cười lên đầy nham hiểm, từ trong túi quần rút ra một con dao găm, ánh mắt lừ lư như điên như dại nhìn thẳng vào Lý Húc Khôn. Nụ cười ngày càng mang vẻ man rợn, tay Lý Húc Khôn đã nắm chắc cây gậy, hết sức tập trung vì có thể anh sẽ phải động thủ thật.
Đúng lúc này, lông mày anh nhăn lại, ánh mắt nhìn sang bên kia đường: "Trần Nhuận Hy?".
"TÔI ĐÃ GỌI CẢNH SÁT RỒI, MẤY NGƯỜI MAU TRÁNH RA"
Trần Nhuận Hy vừa hét lên vừa chạy sang bên đường, tay giơ ra chiếc màn hình điện thoại vẫn còn đang hiện cuộc gọi của cảnh sát. Ba tên kia thấy vậy đã biết sợ, chúng đánh mắt sang lườm nguýt Lăng Viên rồi kéo nhau bỏ đi.
"Trần Nhuận Hy, sao cậu lại chạy ra đây?", Lý Húc Khôn có chút mất bình tĩnh to giọng quát: "Tên vừa nãy cầm dao đó cậu có biết không?". Trần Nhuận Hy khựng lại trước mặt anh, hai mắt cô mở lớn đầy thất vọng, cô cứ nghĩ anh sẽ khen cô rất giỏi không ngờ lại bị mắng:
"Mình... chỉ sợ các cậu gặp nguy hiểm thôi", cậu bối rối hai tay bấu chặt lấy nhau, cúi gằm mặt.
Lý Húc Khôn cũng ý thức được ban nãy bản thân đã hơi quá giọng, anh nhìn cô gái cúi gằm mặt phía trước mình khó xử rồi lại nhìn sang Lăng Viễn. Lăng Viễn trông thấy ánh mắt cầu cứu của ân nhân liền nhanh chóng tiếp lời: "Lớp trưởng à, cậu ấy chỉ lo cho an nguy của cậu thôi mà, cậu ấy không có ý gì đầu".
Lý Húc Khôn gật đầu lia lịa theo, lúc này Trần Nhuận Hy mới ngẩng đầu lên, cô nhìn hai người bạn học phía trước mình rồi laii khẽ cười xòa: "Nhưng mà là lớp trưởng thì phải bảo vệ các bạn trong lớp chứ."
Gương mặt Trần Nhuận Hy lúc cười lên vô cùng đáng yêu, đôi mặt cong lên thành hình lưỡi liềm, lại thêm nụ cười tỏa nắng khiến Lý Húc Khôn cũng bật cười theo. "Tôi xin lỗi, to tiếng với cậu rồi", anh vừa nói vừa thu gậy về, cất lại ở hông mô tô. Lúc này xe ô tô nhà Trần Nhuận Hy cũng tới, cô tươi cười chào tạm biệt mọi người quay lưng rời đi, nhìn theo bóng lưng xa dần của cô, không biết vì sao trong lòng anh mang một cảm giác rất khó tả.
Updated 67 Episodes
Comments