Trần Nhuận Hy trở về nhà, chú Trần vừa thấy cô đẩy cửa bước vào liền vui vẻ kéo cô vào phòng khách hỏi chuyện: "Tiểu Hy, có phải cháu đã kết bạn với Lý Thiếu không?".
Trần Nhuận Hy vốn dĩ nghe cái tên đó không thuận tại liền hỏi lại: "Bạn học Lý ấy ạ?", chú Trần gật đầu lia lịa: "Cháu cố gắng giúp cậu ấy hòa đồng với mọi người nhé, nếu cậu ấy vui vẻ chúng ta có thể kêu gọi nguồn vốn cho trường xây dựng nhà đa năng mới".
Không biết vì sao từ lúc nói chuyện với chú, trong lòng Trần Nhuận Hy nặng nề một cảm giác khó chịu. Hình như, cô có đôi chút hiểu được lý do khiến cho Lý Húc Khôn ít giao tiếp với bạn bè xung quanh. Chú muốn cô giúp anh vui vẻ nhưng lại bởi vì lý do kinh tế, nếu mọi người xung quanh anh luôn đến với anh chỉ vì lợi ích thì liệu khi họ có được nó rồi có rời bỏ anh không?. Nghĩ vậy cô lại thấy tội nghiệp cho Lý Húc Khôn.
Nghĩ một lúc, Trần Nhuận Hy bèn lấy điện thoại ra tìm anh trong wechat rồi gửi một tin nhắn, dù anh không online:
"Bạn học Lý, hôm nay cảm ơn cậu nhiều vì đã nhắc mình câu cuối đề toán"
Một phút. Hai phút. Ba phút. Rồi 15 phút vẫn không có phản hồi, cô lặng lẽ nhìn chiếc hình đại diện đang ở trạng thái không có ảnh liền chậc lưỡi. Cô vứt điện thoại sang một bên với suy nghĩ có lẽ tắm xong cô sẽ nhận được tin nhắn trả lời.
Ở một nơi khác, Lý Húc Khôn chậm rãi đi bộ trong công viên, dạo gần đây anh tưởng như đã không còn nghĩ đến chuyện của bố và mẹ nhưng có lẽ hiện thực vẫn là vậy, anh vẫn đang bị bủa vây bởi kí ức chết tiệt ấy.
Anh không muốn nhớ lại hình ảnh mẹ nằm trên giường cấp cứu, càng không muốn mường tượng lại gương mặt bố anh hốt hoảng chạy đến với bộ quần áo không chỉnh tề. Những ngày cuối đời của mẹ anh cũng không thể ở bên bà bởi lẽ anh cũng bị chiếc xe kia đâm trúng, chiếc bán tải lao đến khiến bàn tay mẹ không nắm chặt được tay anh nữa.
Mọi suy nghĩ dồn nén như hóa thành tảng đá đè nặng lên tâm lý Lý Húc Khôn, đột nhiên, một âm thanh thông báo điện thoại vang lên. Anh lấy điện thoại ra khỏi túi quần, mục quang bỗng dao động khi nhìn thấy thông báo tin nhắn từ tài khoản của Trần Nhuận Hy.
Anh mở khóa điện thoại, nhưng không trả lời tin nhắn cô ngay mà ấn vào trang cá nhân của cô. Ngay ở ảnh đại diện là hình cô cười rất tươi, tay ôm một chú gấu bông lớn. Lướt xuống bên dưới là các bài đăng của cô, có lúc là hình ảnh cô tập làm bánh, có lúc còn là ký sự đi nhổ răng sâu của cô. "Đồ ngốc này, vậy mà vẫn thích uống nước ngọt", Lý Húc Khôn khẽ thì thầm nhưng khóe môi đã cong lên một nụ cười.
"Cậu có thể gọi tên tôi mà, như Lăng Viễn gọi tôi vậy"
Không cần chờ đợi, tin nhắn của anh đã được xem. Trần Nhuận Hy ngồi bên này vừa tắm xong, tay phải cầm điện thoại, tay trái ôm một chai nước đào, nước từ tóc vẫn còn chảy quanh mặt cô.
"Vậy từ giờ mình gọi cậu là Lý Húc Khôn, cậu gọi mình là Trần Nhuận Hy"
Nụ cười của Lý Húc Khôn ngày một sâu hơn, có lẽ cô là lý do khiến anh cảm thấy yêu thích Bắc Kinh hơn. Giữ thành phố chật chội, đông đúc, ai ai cũng bận rộn với các cuộc riêng tư, với anh Trần Nhuận Hy sẽ là cô gái nán lại để ngắm nhìn vẻ đẹp Bắc Kinh, từ những bông hoa dại cho tới bầu trời xanh bao la. Bất giác anh nổi lên ý định trêu chọc cô gái nhỏ này.
"Tôi gọi cậu là Hy Hy được không?"
"Được chứ, Khôn Khôn"
Lý Húc Khôn đưa tay lên che lấy gương mặt đã nóng bừng của mình, vội vã tắt máy. Rốt cuộc mà anh định trêu cô nhưng sao lại thành người đỏ mặt rồi thế này.
Bên này, Trần Nhuận Hy chờ mãi không thấy anh trả lời tin nhắn, cô đành cất điện thoại và chạy xuống giúp đỡ dì nấu ăn. Dì Ngọc là một người phụ nữ đảm đang, hiền hậu và đặc biệt nấu ăn vô cùng ngon.
Bữa cơm hôm nay chỉ có mỗi cô và dì bởi chú Trần có công việc đột xuất. Dì Ngọc gắp cho cô một miệng thịt rồi nói: "Tiểu Hy à, gần đây có phải cháu không cần đến trường học vào chiều thứ Bảy đúng không?". Cô nhanh nhẹn gật đầu: "Dạ vâng ạ, có chuyện gì không ạ dì?".
Ánh mắt dì Ngọc lộ rõ vẻ không nỡ, dì chần chừ một lát rồi vẫn lên tiếng: "Mẹ cháu muốn thuê gia sư dạy kém toán cao cấp cho cháu".
Động tác ăn uống của Trần Nhuận Hy chợt khựng lại, cô ngước nhìn dì Ngọc đầy bất mãn: "Nhưng cháu đã đi học thêm cô giáo chủ nhiệm cũ rồi mà". Dì Ngọc vốn dĩ lòng cũng không đành bởi bà chính là người quản lý thời khóa biểu cho con bé, lịch học đều kín mít từ đầu tuần đến cuối tuần, đến bà nhìn cũng thấy ngạt thở. "Cháu gọi điện trao đổi với mẹ đi, mẹ cháu bảo với dì như vậy".
Ngay khi vừa lên tầng, Trần Nhuận Hy đã mở máy gọi ngay cho mẹ của cô. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc: "Tiểu Hy à, con làm gì mà giờ này còn có thời gian gọi cho mẹ vậy? Không học bài sao?". Trần Nhuận Hy khẽ cười xòa: "Con đang ôn nhưng nhớ mẹ quá".
Đầu dây bên kia cũng vang lên tiếng cười của Trần phu nhân. Rồi sau đó lại là một giọng nói nghiêm nghị: "Con đó, thành tích toán trên trường dạo này mẹ thấy không còn phong độ nữa, mẹ đã xếp cho con một buổi phụ đạo với gia sư riêng vào chiều thứ Bảy rồi".
"Mẹ, con đã học thêm ở nhà cô Quách rồi mà, vẫn phải học phụ đạo với gia sư sao?".
"Có chứ, bao giờ thành tích toán cải thiện thì thôi"
"Nhưng mà mẹ, chiều thứ Bảy là lúc duy nhất con được rảnh"
"Con sắp thi rồi mà, cố gắng một chút thôi sau đó sẽ được đi chơi nhé"
Trần Nhuận Hy bất lực, cả người cô như thõng xuống, nét mặt ỉu xìu đến đáng thương, cô đánh đồng ý với mẹ rồi sau đó cúp máy. Ánh mắt Trần Nhuận Hy khẽ liếc qua một góc trong căn phòng ngủ của cô, ở đó có rất nhiều bức tranh mà cô đã vẽ, từ màu nước đến sơn dầu và có những bức cô chưa thể hoàn thiện vì đống đề cương chất cao như núi. Tiếng thở dài của Trần Nhuận Hy vang lên trong căn phòng nhỏ.
Màn đêm buông xuống, ở hai nơi trong cùng một thành phố có hai người cùng đang ngắm trăng. Vầng trăng treo lơ lửng giữ vòm trời tựa hồ như nụ cười của Tạo Hóa an ủi muôn loài. Cả hai đều thức rất muộn, không ai biết vì lý do gì. Chỉ biết trong Bộ Sưu Tập của chàng trai lặng lẽ có thêm vài tấm ảnh cô gái, trong phòng cô gái lặng lẽ có thêm một bức phác họa chàng trai.
Updated 67 Episodes
Comments