CHƯƠNG 2.

Không tới nửa canh giờ sau đã đến lúc Nguyệt vương gia và ta phải hồi phủ.

Trên xe ngựa rộng lớn, ta và vương gia ngồi đối diện nhau, không ai nói câu nào.

Ta không chịu được sự im lặng quái dị này, nên đã lên tiếng trước, “Kiều Nguyệt Thanh đổ bệnh rồi. Ngài có muốn đến phủ tướng quân thăm nàng ta một lát không?”

Nguyệt vương gia nheo mắt nhìn ta, một lát sau nhẹ nhàng đáp ứng, “Được.”

Ta biết ngay mà. Nguyệt vương gia và Kiều Nguyệt Thanh nhất định có tình cảm với nhau. Ta đoán rằng rất nhanh thôi ngài sẽ rước Kiều Nguyệt Thanh vào phủ làm trắc phi.

Không hiểu sao ta có hơi rầu rĩ.

Lúc này Nguyệt vương gia lại thong thả nói tiếp, “Dù sao bây giờ Kiều nhị tiểu thư cũng là tiểu di tử* của ta, phủ tướng quân cũng đã trở thành nhà vợ của ta, đến thăm là lẽ đương nhiên.”

*tiểu di tử: em gái của vợ.

Ta có chút kinh ngạc nhìn ngài ấy.

Ngài ấy đang viện lý do để ta không cảm thấy tức giận vì ngài ấy đi thăm Kiều Nguyệt Thanh sao? Ta cũng đâu có hẹp hòi như vậy.

Ta hắng giọng, nói, “Vương gia, ta không ghen tức đâu, nên ngài không cần tìm cớ. Ta là một người thấu tình đạt lí, đã sớm biết tình cảm giữa vương gia và muội muội ta.”

Nguyệt vương gấp cây quạt trong tay lại, thần sắc nghiêm túc nhìn ta, “Ngươi nghe ai nói bản vương và Kiều nhị tiểu thư có tình ý với nhau?”

“Kiều Nguyệt Thanh là hồng nhan tri kỉ của ngài, hai người sớm có tình ý, ngài sẽ cưới nàng ta vào phủ làm Nguyệt vương phi.” Ta lưu loát lặp lại những lời đồn, “Khắp kinh đô đều đồn như vậy.”

Giống như nghe được một câu chuyện cười, Nguyệt vương cười lên mấy tiếng, dùng quạt gõ trán ta một cái, nói, “Nha đầu ngươi tự nhận là thấu tình đạt lí, vậy mà những lời đồn vô căn cứ như vậy cũng tin sao?”

Ta ngây ngốc nhìn ngài ấy.

Nói vậy, những tin đồn đó đều là giả? Từ đầu đến cuối chỉ có Hạ Liên và Kiều Nguyệt Thanh xem là thật sao?

À, còn có ta cũng tin nữa.

“Bản vương không biết hồng nhan tri kỉ là xuất phát từ đâu.” Nguyệt vương ung dung nói, “Nhưng đúng là Kiều nhị tiểu thư rất hay tới phủ của ta làm khách. Đó là vì cô ta bảo muốn xem ta vẽ tranh. Hơn nữa cũng sớm quen biết nhị tiểu thư, việc cho cô ta vào phủ cũng không có gì lạ, nhưng chỉ mới dăm ba lần là ta đã khước từ không tiếp. Ta và cô ta hoàn toàn minh bạch, lúc xem ta vẽ tranh ta đều ở đình hóng mát, xung quanh có gia nhân, không có gì mờ ám cả.”

Dừng một lát, vương gia chậc lưỡi nói tiếp, “Nếu chỉ vì như vậy mà gọi cô ta là hồng nhan tri kỉ của ta thì không đúng. Nhưng có điều quả thực ta có một hồng nhan tri kỉ đấy.”

Ta buột miệng hỏi, “Là ai vậy?”

“Kiều Nguyệt Dung ngươi đấy.” Nguyệt vương nhìn ta, cười nhạt.

Nếu Kiều Nguyệt Thanh không phải thân thiết với vương gia như lời đồn thì quả thực ta cũng được tính là hồng nhan tri kỉ bên cạnh ngài.

Ta từ bé đã quen biết ngài, cùng ngài lớn lên, đến năm ta mười bốn tuổi chúng ta mới không còn gặp lại nữa.

Bởi vì năm ta mười bốn tuổi thì vương gia đã vừa tròn mười tám, đích thân ra trận, trải qua rất nhiều cuộc chiến. Trong vòng sáu năm đã lập được rất nhiều đại công cho Nghiêm quốc, ngài không cần phong tước hiệu, chỉ muốn lui về sống một cuộc sống an nhàn.

Đây là năm đầu tiên sau khi ngài ấy rửa tay gác kiếm.

Tính ra ta cũng đã quen biết Nguyệt vương được mười bốn năm. Cũng không quá ngắn ngủi.

Nhớ lại chuyện xưa, ta bỗng nhiên có chút hiếu kì, “Tại sao năm xưa ngài lập nhiều đại công như vậy, lại dứt khoát không cần phong tước vị?”

Dù gì thì lên hàm quân nắm trong tay nhiều binh mã vẫn oai hơn làm một vương gia sống trong nhung lụa mà. Ta còn nhớ năm xưa hoàng thượng có ý định phong Nguyệt vương lên làm Hòa Nguyệt quân, nắm giữ ba vạn quân ở Trị Hồng. Ngài ấy là vị vương gia đầu tiên được phong hàm quân trong các vương gia đương triều. Uy phong của ngài ấy không nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ hào quang lui về ở ẩn.

Nguyệt vương phe phẩy quạt trong tay, ánh mắt dừng trên gương mặt ta, thanh âm vang lên kéo ta ra khỏi dòng suy nghĩ, “Bởi vì so với tước vị, vẫn có thứ bản vương muốn hơn.”

Xe ngựa dừng lại trước cửa lớn phủ tướng quân. Bọn ta về mà không báo trước nên không có ai ra đón cả. Đây cũng là chủ ý của vương gia, ngài nói không muốn gây ầm ĩ.

Nguyệt vương xuống xe ngựa trước, xoay người đưa tay về phía ta.

Ta do dự một lát, cuối cùng vẫn nắm lấy mấy ngón tay thon dài như ngọc ấy, thuận lợi xuống xe.

Nhìn thấy ta và lệnh bài trên hông của Nguyệt vương, hai tên lính canh cửa lập tức quỳ xuống, “Bái kiến Nguyệt vương gia, Nguyệt vương phi.”

Sau đó bọn chúng mở cửa cho bọn ta vào trong.

Có gia nhân chạy đi bẩm báo với phụ thân ta và Hạ Liên. Rất nhanh hai người họ đã hớn hở vui vẻ xuất hiện.

Phụ thân ta chắp tay khom lưng, “Bái kiến Nguyệt vương gia.”

Hạ Liên ở phía sau phụ thân ta cũng cúi người theo.

Nguyệt vương đưa tay ra đỡ lấy cánh tay của phụ thân ta, khẽ nói, “Nhạc phụ không cần đa lễ.”

Ánh mắt của ngài nhìn về phía Hạ Liên, chào hỏi một tiếng, “Nhị phu nhân.”

Bốn người bọn ta cùng nhau đi vào trong.

Người hầu cẩn thận rót trà cho ta và vương gia. Qua làn khói mờ mờ bốc lên từ tách trà, ta nhìn thấy vẻ mặt không vui nhưng phải kiềm nén của Hạ Liên. Nói thật, trong lòng ta cực kì sảng khoái.

Phụ thân ta lên tiếng trước, “Nguyệt vương gia ghé thăm sao không bảo Dung nhi báo về nhà trước một tiếng để mạc tướng chuẩn bị đón tiếp cho chu đáo?”

“Nhạc phụ không cần khách sáo. Vừa nãy ta cùng nàng ấy vào cung thỉnh an hoàng huynh, hoàng tẩu. Trên đường về nàng ấy nói muốn về thăm muội muội nên ta mới cho xe ngựa đi đến đây.”

Giọng của Nguyệt vương rất ấm, có hơi trầm, nghe rất êm tai.

Nhưng ta nào có muốn về thăm Kiều Nguyệt Thanh đâu chứ?

Ngài ấy đã nói vậy, ta chỉ đành phụ họa theo, “Đúng vậy, phụ thân. Tiểu Thanh đâu rồi ạ? Thân thể muội ấy đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Từ trước đến nay trước mặt phụ thân, lúc nào ta cũng diễn vai một người chị yêu thương em gái, hiếu thảo với mẹ kế. Phụ thân ta chẳng có chút nghi ngờ nào, nhưng Hạ Liên lại khẽ hừ một tiếng, bà ta biết rõ ta chỉ đang giả vờ.

Phụ thân ta đáp, “Con đừng quá lo lắng. Thanh nhi đã đỡ hơn nhiều rồi, để ta gọi nó ra chào con và tỷ phu của nó.”

Hạ Liên lập tức sốt ruột, “Lão gia.”

Nguyệt vương cười nhạt nhướng mày, “Sao thế? Có cần ta gọi thái y trong cung đến bắt mạch cho nhị tiểu thư không?”

Phụ thân ta liếc mắt nhìn Hạ Liên một cái, làm như không có gì xua tay nói, “Không cần làm phiền thái y trong cung đâu. Thanh nhi không phải bệnh đến đi không nổi, người đâu, gọi nhị tiểu thư ra đây.”

Phụ thân ta đã âm thầm cảnh cáo Hạ Liên bằng ánh mắt, dĩ nhiên bà ta cũng không dám ngăn cản nữa.

Rất nhanh Kiều Nguyệt Thanh đã tới.

Nàng ta vận một bộ y phục vàng rất sặc sỡ, còn đặc biệt trang điểm, trông không giống một người bệnh.

Vừa bước vào trong, ánh mắt nàng ta đã đặt trên người Nguyệt vương, ta tường tận thu hết vào mắt, chỉ khẽ cười lên tiếng cắt dứt ánh mắt không phải phép kia của nàng ta.

“Muội muội thấy trong người thế nào rồi?”

Lúc này nàng ta mới liếc mắt nhìn ta, hơi cúi đầu đáp, “Phiền tỷ tỷ nhọc lòng, muội thấy khỏe hơn nhiều rồi.”

Phụ thân ta hắng giọng nhắc nhở Kiều Nguyệt Thanh, “Còn không mau bái kiến Nguyệt vương gia?”

Kiều Nguyệt Thanh hoảng hốt khom lưng, “Bái kiến Nguyệt vương gia.”

Nguyệt vương phất tay áo, “Nhị tiểu thư ngồi đi. Có điều sau này còn phải bái kiến cả Nguyệt vương phi đấy.”

Phút chốc Kiều Nguyệt Thanh liền trở nên lúng túng.

Ta phối hợp với Nguyệt vương làm bộ làm tịch nói, “Chàng đừng dọa con bé, đều là tỷ muội trong nhà, không cần đa lễ.”

Phụ thân ta cười, “Nguyệt vương và Dung nhi đã về rồi thì cùng nhau ăn bữa cơm nhé? Không biết khẩu vị của vương gia thế nào, để ta sai người làm cơm cho ngài?”

Ta cũng có chút tò mò về khẩu vị của vương gia nên đang cố gắng lắng nghe.

Nào ngờ đột nhiên ngài ấy xoay sang nhìn ta, vẻ mặt dịu dàng, khẽ hỏi, “Nàng muốn ăn gì?”

Ta ngây người nhìn ngài ấy.

Dù sao thì đệ nhất mỹ nam kinh đô đang ở gần ta như vậy, ta không tránh khỏi thấy hơi căng thẳng.

Thấy ta bị dọa cho ngốc, vương gia đắc ý cười tủm tỉm, quay đầu nói với phụ thân ta, “Ta ăn giống khẩu vị của nàng ấy là được.”

“Được, được, ta hiểu rồi.” Phụ thân ta vui vẻ gật đầu.

Suốt bữa cơm ta vẫn luôn cảm nhận được ánh mắt của Kiều Nguyệt Thanh thỉnh thoảng lại nhìn về phía ta và Nguyệt vương gia. Ta không vạch trần nàng ta, nhanh chóng ăn cho xong bữa cơm rồi hồi phủ.

Vừa về đến phủ, ta liền nói, “Xem ra Kiều Nguyệt Thanh đối với ngài không phải không có ý gì.”

Vương gia đi bên cạnh ta khẽ đáp, “Hửm?”

“Ngài có muốn nạp nàng ta làm trắc phi không?” Ta thẳng thắn hỏi.

Vương gia lại gấp quạt muốn gõ trán ta, nhưng lần này ta đã né được.

Vẻ mặt ngài ấy có chút bất lực, “Khá lắm, nhanh nhẹn đấy. Chuyện nạp trắc phi là chuyện của bản vương, ngươi không cần lo đâu.”

Ta hắng giọng, “Thân là vương phi, chính thê của ngài, ta không thể không lo.”

Ngài ấy đáp, “Nhưng ta không muốn nạp trắc phi, phiền ngươi nhọc lòng rồi.”

Ta ngước mắt nhìn ngài ấy, chỉ thấy một bên gương mặt với nụ cười như hoa.

Ta thừa nhận, tâm ta có hơi động.

Cái này cũng không trách ta được, vì ta vốn dĩ yêu cái đẹp.

Đối mặt với nam tử dung mạo như tranh thế này, ta không thể không yêu thích.

Ngài ấy về thư phòng của ngài ấy, ta về phòng của ta.

A Xuân giúp ta chải lại tóc, vui vẻ nói, “Vương phi nương nương thật có phúc, quà mừng tân hôn của hoàng thượng và hoàng hậu gửi đến đều đã xếp chật kín một phòng.”

Ta cong môi cười, hỏi sang chuyện khác, “Ngươi ở trong phủ vương gia bao lâu rồi?”

“Nô tì từ lúc còn rất nhỏ đã ở trong phủ rồi. Nô tì là cô nhi, bị người ta bán đi làm nô lệ, là vương gia đã cưu mang nô tì.” A Xuân vừa nói ánh mắt vừa trở nên rất xúc động, “Nô tì coi vương gia như người sinh ra nô tì lần thứ hai, đã thề rằng sẽ dốc sức hầu hạ vương gia, đầu rơi máu chảy vì người. Vương phi giờ là nữ chủ nhân của phủ, nô tì cũng nhất định trung thành, cẩn thận hầu hạ nương nương thật tốt."

Hiếm thấy có một nha đầu nào trung thành đến vậy, ta nói, “Sau này ngươi đã đi theo bản vương phi ta, nhất định sẽ không để ngươi thiệt thòi.”

Trong phủ có một hồ sen rất lớn, Nguyệt vương đã cho xây dựng một đình hóng mát ở giữa hồ, đặt tên là Nguyệt Nghi đình. Ta nghe A Xuân nói mùa này ngồi ở Nguyệt Nghi đình hóng mát ngắm sen rất đẹp, còn rất thoải mái, liền bảo A Xuân đưa ta ra đó.

Ta âm thầm cảm khái, Nguyệt vương gia hình như rất thích chữ Nguyệt.

“A Xuân, ngươi nói ngươi ở trong phủ rất lâu, vậy ngươi có biết tại sao vương gia lại thích chữ Nguyệt như vậy không?”

Ta không nhịn được hiếu kì nên đã hỏi nhỏ A Xuân.

Trước đây ta còn nghĩ rằng chữ Nguyệt trong hiệu của ngài ấy là lấy trong tên của Kiều Nguyệt Thanh. Xem ra không phải là như ta nghĩ.

A Xuân đang rót trà cho ta, cung kính đáp, “Hồi nương nương, vương gia rất thích trăng, tiên hậu là mẫu thân ruột của vương gia cũng rất thích trăng. Nô tì nghĩ là vì vương gia nhìn trăng nhớ mẫu thân, nên mới thích chữ Nguyệt và trăng như vậy.”

Ta à một tiếng, cũng không hỏi nữa, chuyên tâm ngắm cảnh đẹp trước mắt.

Nguyệt vương thật biết chọn vị trí xây đình, phong cảnh xung quanh đúng là rất đẹp.

Ta nhấp một ngụm trà, nghiêng đầu nhìn A Xuân, “Ngươi đi đem bàn cờ vây ra đây cho ta đi.”

A Xuân nhún mình đáp, “Nô tì đi ngay.”

Trong Nguyệt Nghi đình chỉ còn lại một mình ta.

Bỗng nhiên ta nhớ về khoảng thời gian Nguyệt vương còn ở trong cung, ta thường theo phụ thân vào cung, hai bọn ta cùng nhau chơi đùa rất vui.

Lúc đó ta giống như một cái đuôi nhỏ, lúc nào cũng bám theo sau Nguyệt vương, gọi ngài ấy là Nghiêm ca ca.

Ta nhớ rất rõ, bản tính kiêu ngạo kia là từ nhỏ ngài ấy đã có.

Khi ấy ngài ấy lúc nào cũng ghét bỏ ta nói ta phiền phức. Nhưng ngày nhỏ đều là Nguyệt vương ra mặt giúp ta giải quyết rắc rối ta gây ra.

Chẳng hạn như khi ta lỡ tay làm rơi mất cây trâm quý của mẫu hậu ngài ấy, cũng chính là tiên hậu. Ngài ấy sẽ mắng ta ngốc nhưng khi tiên hậu hỏi đến thì ngài ấy lại bảo do ngài ấy làm mất.

Hoặc như lúc ta lén lút trộm đi nghiên mực mà cửu hoàng tử, đệ đệ của ngài ấy thích nhất. Cửu hoàng tử tức điên lên muốn tìm ta tính sổ, Nguyệt vương cũng sẽ mắng ta không có tiền đồ, nhưng vẫn sẽ đứng ra nói với cửu hoàng tử rằng ngài ấy thích nghiên mực nên đã lấy đi.

Nghĩ lại một số chuyện lúc nhỏ, đúng là chuyện xấu hổ của ta bị ngài ấy chứng kiến cũng không ít.

Đúng lúc này sau lưng ta vang lên một tiếng cười sảng khoái quen thuộc. Ta vừa quay đầu lại nhìn đã thấy Nghiêm Chu Đông cúi đầu với ta, “Cửu đệ bái kiến tẩu tẩu.”

Đây chính là Cửu vương gia của hoàng triều, cũng chính là cửu hoàng tử ngày xưa bị ta trộm nghiên mực.

Ta cười với đệ ấy, “Khách khí vậy à?”

Nghiêm Chu Đông nhỏ hơn ta một tuổi. Sở dĩ ngày đại hôn của bọn ta đệ ấy không có mặt đó là vì đệ ấy phụng lệnh hoàng thượng đi Viễn Thành điều tra sổ sách.

Nghiêm Chu Đông đi đến ngồi xuống đối diện ta, “Không ngờ tỷ lại trở thành tẩu tẩu của ta.”

“Ngày tháng sau này còn dài, mong cửu đệ chiếu cố.” Ta nói đùa với đệ ấy.

Nghiêm Chu Đông xua tay, “Ta không dám.”

Ta rót cho đệ ấy một tách trà, thuận miệng hỏi, “Việc ở Viễn Thành thuận lợi rồi à?”

“Dĩ nhiên.” Cửu vương kiêu ngạo, “Ta là ai chứ? Việc mà Nghiêm Chu Đông ta ra tay không có gì không thành.”

“Khá lắm. Đệ không đi gặp ngũ ca của đệ sao?” Ta vui vẻ cười.

Nghiêm Chu Đông lắc đầu, “Không vội. Huynh ấy dù sao cũng không nói chuyện được với ta quá ba câu, chi bằng ngồi đây nói chuyện với tẩu còn vui hơn.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play