Dino mở cửa đi vào, lo lắng nhìn xung quanh.
- Ta biết con đã biết một vài điều về lá thư - Trưởng Lão nói và đưa cặp kính gọng vàng đang cầm ở tay lên mắt.
Dino quay lại đóng cửa và đi vào. Ai đó đã bỏ thêm than vào lò sưởi, trong phòng kín tạo cảm giác bức bối. Người đưa thư đang dễ chịu ngồi trên ghế phía đối diện, tay cầm một tách trà nóng.
- Con có thể chứ? - Dino nói về bức thư.
Trưởng Lão gật đầu cho phép. Người đưa thư định nhổm dậy nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Trưởng Lão, ông đành ngồi im.
Dino kéo ghế, ngồi sát cái lò sưởi.
Trong thư viết.
"Đó là chuyện thừa kế, vì vậy để cho ngài nắm được sự kiện một cách rõ ràng, ta buộc phải quay lại từ đầu toàn bộ lịch sử gia đình ta. Khi Cụ Cố của ta dành một chiến thắng vang dội ở tuổi 16. Gia tộc của ta nghĩ sẽ có thể kéo dài vinh quang cho đến hơn 100 năm sau. Nhưng thực sự không ai trong chúng ta có thể biết được kết thúc của mình. Và những gì sẽ chờ đợi mình ở phía trước.
Trong cuộc chinh phục xuống phía Tây Nam xứ Coventry, Cụ Cố của ta đã phá hủy một ngôi đền làm hoàn toàn bằng một thứ đá đen. Loại đá cứng hơn cả thép tôi trong lò, ngay cả kim cương cũng không rắn chắc bằng.Truyền thuyết đó nói rằng, người dân sứ Coventry đã dùng lửa của những con rồng vàng để nung chảy đá và tạo hình cho ngôi đền, để nó có hình dạng như bây giờ.
Ngôi đền thờ chư thần của người Coventry cổ. Bức tường đá cao bảy mét, phải mất sáu con ngựa đi song song mới có thể di chuyển được một khối đá. Những bí mật về ngôi đền vẫn còn là bí mật với gia tộc ta, cho đến ngày nay.
Nhưng sự thật là nó đã giáng một lời nguyền khủng khiếp lên nữ nhân của gia tộc. Cụ Cố của ta được phong cấp lãnh chúa, sau khi chiến tranh kết thúc, cụ trở về Poissy sống cùng vợ và ba cô con gái. Hai mươi năm sau sự kiện đó, khi cụ quay trở về nhà đã nhìn thấy vợ mình và ba người con bị thiêu chết trong lâu đài đúng vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của cô con gái lớn. Những cái xác không bao giờ được tìm thấy. Trong căn nhà, mọi thứ bị cháy rụi nhưng không thể tìm thấy được xương hoặc răng của họ.
Ông nội của ta cũng có hai người con, một trai, một gái. Người con gái cũng rơi vào thảm kịch tương tự khi lên mười tám tuổi. Nhà ông nội ta có một mảnh vườn, cô gái thường đi dạo ở đó. Vào một ngày, họ đã thấy cô đi vào khu vườn mê cung ở sau nhà, sau đó không ai còn thấy cô một lần nào nữa. Người hầu hoảng hốt vội vã chạy bổ đi tìm, và thật tang thương khi nhìn thấy chiếc áo cô mặc rơi xuống trong chiếc ao đầy nước, chiếc ao phủ đầy rong rêu nằm phía sâu trong vườn.
Họ không thể tìm thấy cái xác nên kết luận đây là một vụ mất tích. Nhưng ta biết chắc chắn có điều gì đó bí ẩn bao trùm lên gia tộc.
Sau cái chết của con gái, ông nội ta ngồi lì trong phòng, ông uống rượu và hút thuốc rất nhiều, xa lánh mọi người. Dần dần, ông trở nên loạn trí, luôn miệng nói rằng, con quỷ đã được giải phóng.
Nhưng dù sao, thưa ngài, ta vẫn ngờ là trong quá trình hoạt động của mình, ngài chưa bao giờ nghe nói đến những chuyện kinh khủng như chuyện đã xảy ra với gia đình ta.
Trong thư, ta chỉ kể được những tình tiết chính. Khi ngài đến Kinh Đô, ta sẽ gặp ngài và kể thêm những chi tiết cần thiết khác mà ngài cho là có ích.
Ngày nào ta nghĩ đến nó mà chưa hề tìm ra được lời giải đáp thì ta không thể nào xua tan đám mây lo sợ bao phủ. Nỗi niềm lo âu càng gia tăng khi con gái tội nghiệp của ta chuẩn bị làm sinh nhật mười tám tuổi. Dù có muốn gì đi nữa thì thực tế vẫn phũ phàng bao trùm tất cả.
Để kết thúc câu chuyện bi thảm ấy, thưa ngài, và cũng khỏi lạm dụng lòng kiên nhẫn của ngài, ta chỉ kể vắn tắt như thế. Và hẹn gặp ngài ở Kinh Đô sớm nhất có thể."
- Câu chuyện thật li kì và có những bí ẩn khó hình dung ngay được - Dino gấp lại lá thư và trả lại cho người khách.
- Vậy phu nhân đã làm gì rồi? - Trưởng Lão hỏi.
- Chưa làm gì cả - người đưa thư gục mặt xuống.
- Hình như phu nhân của chúng tôi bị rơi vào tay của một thế lực siêu phàm không thể nào thoát được và không có cách gì cứu nổi.
- Ngài nói gì lạ vậy? - Trưởng Lão thốt lên an ủi.
- Phu nhân cần hành động gấp, nếu không công chúa sẽ chết. Giờ không phải lúc để tuyệt vọng.
- Vậy ngài đã đưa ra cách giải quyết rồi ư? - trong mắt người đưa thư sáng lên niềm hy vọng.
Trưởng Lão nhìn sang Dino:
- Ngay bây giờ con hãy nhanh chóng, khẩn trương bắt tay vào việc.
Người đưa thư ngẩng mặt lên, nụ cười trên môi tắt ngấm:
- Ngài sẽ không đi sao?
Trưởng Lão lắc đầu, đôi mắt sau cặp kính vàng lóe sáng.
- Giờ ta không rời Thánh Viện được, quá bận. Nhưng đừng lo, ta sẽ cử người tốt nhất đến. Ta tin rằng Daniel sẽ gửi cho ta những thông tin.
Daniel là tên của Dino sử dụng khi làm nhiệm vụ.
- Ngài cần trở về nhà ngay lập tức và hành động gấp.
- Tôi cần phải làm gì bây giờ?
- Có mỗi một việc thôi, nhưng cần phải giải quyết ngay. Hãy để mọi chuyện diễn ra theo bình thường. Ai cần mừng sinh nhật cứ mừng, ai cần tổ chức tiệc cứ tổ chức. Các vị thần có thể biết được tương lai và nỗ lực thay đổi chúng nhưng luôn không đem lại kết quả gì.
- Xin chân thành cảm ơn ngài - người đưa thư đứng dậy, khom lưng cúi chào và mở cửa đi xuống lầu.
Trong căn phòng chỉ còn lại hai người.
- Con dự định mang Ubbe đi cùng. Bồ ấy biết rất rõ về các loại vật chất - Dino nói.
Trưởng Lão gật gù, ông gãi chiếc cằm râu trắng như cước.
- Và một người từ nhà phía Đông.
Dino mím môi không nói.
- Sao thế? Con tuy không nói gì nhưng những gì con nghĩ đều viết hết lên trên mặt.
- Không cần thiết phải lôi thôi với bọn họ. Con có thể làm được mà không cần tới sự giúp đỡ từ những con thú mỏ vịt ấy.
- Cá sấu nước mặn - Trưởng Lão chỉnh lại. Biểu tượng của Học viện quân sự Openshaw là con cá sấu. Nhưng thú thật là khi thêu lên cờ hiệu, nó trông xấu tệ.
- Con ở đây để nghe lời ta hay chống lại ta bởi sự tự mãn của mình? Con hiểu chứ? - Trưởng Lão nheo lại mắt.
Dino lặng lẽ nói:
- Vâng, con hiểu.
- Nên nhớ, sự yên bình ở hàng phòng vệ phía Tây. Không nên nghĩ đến gây chiến hoặc một ý nghĩ nào tương tự. Vậy, trước hết cần phải thoát khỏi mối nguy hiểm đang đe dọa công chúa. Còn sau đó chúng ta sẽ làm sáng tỏ sự việc mờ ám và trừng trị những kẻ sát nhân.
Dino hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và chậm rãi đếm đến ba, rồi mở mắt nói:
- Con sẽ hành động đúng như thầy đã dạy bảo.
Trưởng Lão thả người vào ghế, nhắc nhở lời cuối cùng:
- Không được lãng phí dù chỉ một phút nào hết. Điều quan trọng là hãy giữ lấy mình.
Dưới tầng, McCauley đã đến gõ cửa.
- Mọi việc tốt chứ?
Đó là cậu trai khoảng 19, 20 tuổi, vóc dáng gã cao lớn, vạm vỡ, tóc hớt ngắn, nhanh nhẹn và chắc nịch. Gương mặt biểu lộ một cái gì ương ngạnh, cặp mắt nâu sẫm dưới hàng lông mày đen rậm nhìn thẳng vào bọn họ. Diện mạo gã ưa nhìn ngoại trừ vết sẹo dài trắng to bản chạy từ mắt phải xuống tận hàm trông như bị rạch mặt vậy.
- Mọi việc đều êm đẹp cả, cảm ơn - Ubbe mở cửa và cố lờ đi cảm giác rùng mình khi nhìn thấy đôi boot đầy bùn của gã.
- Này...ít nhất thì cậu cũng nên cởi giày ra chứ? - Ubbe phàn nàn và bị McCauley đẩy xang một bên, còn gã cứ thế đi cả giày vào.
- Tôi đã tìm kiếm anh trên khắp các mặt trận đấy mà chả thấy đâu.
Clark ra hiệu cho Ubbe lùi lại, anh quay sang McCauley kiên nhẫn nói:
- Tôi ở đây, làm mấy công việc lặt vặt này.
- Thật là một công việc nhàn hạ. Không như chúng tôi, luôn phải chạy lòng vòng. Còn phải trông chừng cho mấy tên tay mơ nữa, bọn này nói thì hay mà làm thì như mèo mửa ấy.
Ubbe tối sầm mặt, Clark vội giữ cậu lại.
- Thay đổi thời tiết thường làm các vết thương cũ đau nhức - Dino đi từ trên xuống, hơi nghiêng đầu.
- Vết thương ở đầu gối sao rồi, McCauley? Hôm đó tôi đã nhớ cậu ngã rất mạnh. Đến tận núi Alpe còn nghe thấy chứ.
McCauley bước tới trước, nở nụ cười không mấy thân thiện:
- Mày, lâu không gặp trông ưa nhìn hơn đấy... - gã lại gần, gằn từng chữ:
- Sẽ có ngày tao dần nát cái đầu bảnh tỏn của mày.
- Cauley! Cẩn thận cái mồm - Clark quát, Ubbe vung nắm đấm trong không trung.
- Thế thì chán lắm - Dino bất bình. - Chết bây giờ thì có vị gì trong khi ngoài kia vẫn còn đầy niềm vui.
McCauley cười gằn:
- Cứ cẩn thận đấy, chúng ta còn dính với nhau dài dài.
- Còn gì kinh khủng hơn việc nhìn thấy đứa mình ghét cứ lượn lờ trước mặt cả ngày đúng chứ? Tội nghiệp cậu, chuyến đi này vất vả rồi.
McCauley vung tay lên, vẻ tức giận, những tưởng định cho Dino một đấm thì Clark đanh giọng nói:
- Đủ rồi! - anh cáu thật sự, - cả hai người. Vì sẽ phải hoàn thành nhiệm vụ cùng nhau nên hãy tập cách giữ mồm giữ miệng lại đi.
Clark đẩy Ubbe mặt đang sưng sỉa lên trước, tách Dino và Cauley ra.
- Tôi chưa bao giờ bị đau đầu nhưng nghe các cậu cãi nhau, đầu tôi đau như búa bổ đây. Các cậu định lãng phí thời gian ở đây khịa nhau hay gì?
Cả ba nhìn nhau, không ai phản biện lại.
- Bà Terry, làm ơn tiễn vong.
Cả lũ nhao lên phản đối nhưng Clark lại giả điếc. Chỉ nghe một tiếng ầm vang, cả ba bị một thế lực vô hình tống khứ ra khỏi cửa. "Uỵch" một cái, họ đã ngã nhào ra đất, theo sau đó là hai túi hành lý của Dino và Ubbe.
- Hự - Ubbe đau đớn ôm ngực. Có trời mới biết cậu ấy đã cho thứ gì hay bỏ thứ gì vào túi, chỉ thấy chiếc túi phồng to, nặng trịch.
- Chúng ta đi thôi - Dino khoác túi lên vai.
- Nhưng... - Ubbe vẫn cố ngoái lại nhìn Thánh Viện lần cuối.
- Đã bảo là đi mà.
Dino kéo tay Ubbe đi ra đường lớn. Bên cạnh là McCauley bất đắc dĩ tạo thành đội ba.
Mưa vẫn rơi như trút.
" Ta chỉ có thể chúc mọi người bình an" Clark nhìn theo hướng họ đi và từ từ đóng lại cánh cửa lớn của Viện.
***
Tại hẻm Gamore.
Những vách đá dựng đứng, chĩa thẳng lên trời như chông được vót nhọn. Tiếng những con chim Therobora con kêu inh tai nhức óc. Đang vào mùa sinh sản của loài chim này, vậy nên trên những đỉnh chóp đen không thiếu những chiếc tổ gai có đường kính lên tới gần một mét rưỡi, hai mét.
Ở một góc khuất, có một cậu thiếu niên đang cực lực leo lên trên.Trời mưa không dứt cộng với vách đá trơn trượt không dễ bám vào. Cậu nhìn xuống, phía dưới là vực thẳm đen ngòm, mây mù giăng lối. Chỉ cần sơ sảy một chút thì sẽ ngay lập tức tan xương nát thịt.
Cậu đứng trên một mỏm đá hơi chìa ra ngoài, hai cánh tay cậu đã mỏi nhừ, gần như mất đi cảm giác.
Loài chim này vô cùng quý hiếm, xuất hiện từ thời tiền sử, do bị săn bắt nhiều làm thú cưng bởi vẻ đẹp và máu của chúng là một nguyên liệu đặc biệt trong phương thuốc làm lành xương cốt nên chúng gần như bị làm cho tuyệt chủng.
Vì để tránh đám thợ săn, chúng ngày càng làm tổ ở tít trên cao. Nhưng cậu không tự đặt mình vào hoàn cảnh khó khăn này để bỏ cuộc. Sự thật là cậu không quan tâm đến con chim mà là những quả trứng của chúng.
Cậu phải dùng hết kĩ năng của mình, dùng đầu gối, khuỷu tay, vai để leo lên. Khuôn mặt cậu ướt nhẹp bới cơn mưa và sương mù, cả người sinh ra khí lạnh.
Cuối cùng, cũng leo lên đỉnh.
Lúc đứng trên cao, cậu nhìn quanh, có hàng chục quả trứng nhớp nháp, u ám chung quanh. Phía trên yên tĩnh lạ thường. Những con chim bố, mẹ đang đi kiếm ăn. Phải tranh thủ từng giây từng phút.
Cái "động tĩnh" bất ngờ duy nhất là tiếng "bốp" vang to khi cậu giẫm phải xương đầu một con thỏ cùng với vô vàn những loài động vật bị tha làm mồi trên đây. Cậu bước đi rất thận trọng, sẽ sàng từng bước.
Những quả trứng có màu xanh thẫm, lốm đốm những điểm hồng trông vô cùng bắt mắt. Mỗi quả phải to bằng đầu trẻ em.
Phía sau có một bóng đen lướt qua. Cậu mải cho trứng vào trong túi cũng không để ý.
Một cơn gió làm cậu thấy lạnh tóc gáy. Xung quanh không có gì nhưng cậu vẫn bất an quay đầu lại. Màn sương dày đặc.
Có tiếng khịt khịt phát ra ở bên tai, cậu căng thẳng nhìn lại, từ trong màn sương, một cái mỏ dày hiện ra. Phần đầu mỏ nhọn hoắt, sắc lẹm như dao lam vừa vặn đặt ở đỉnh đầu của cậu.
Con chim định bổ xuống một nhát, may mà cậu né kịp. Cậu, lúc này mới có cơ hội nhìn tận mắt loài chim lớn nhất trên bầu trời. Với chiều cao 1,6 mét, sải cánh lên tới 2,7 mét. Con chim với vẻ ngoài hung dữ và đôi mắt sắc lạnh như sẵn sàng đâm vỡ sọ bất cứ kẻ xâm phạm nào.
Con Therobora đứng thẳng trên đôi chân khẳng khiu dài thẳng càng làm nó trở nên nguy hiểm. Nó thậm trí còn cao gần bằng cậu nhưng kích thước thì to lớn gấp bội.
Cậu căng thẳng lùi lại, nhưng phía sau là vực sâu thì có thể lùi về đâu được nữa. Quả trứng được cậu bọc lại cẩn thận, con chim nhìn cậu với cặp mắt sát nhân đáng sợ.
Không cần nghĩ cũng biết nó đang muốn xé cậu thành nghìn mảnh, làm mồi cho bầy con sắp nở.
Khi con chim chuẩn bị lao tới, cậu lấy hết sức nhảy sang bờ đá bên kia.
Tiếng chim kêu như một chiếc máy xạ tiễn bắn liên thanh, báo động có kẻ đột nhập. Kẻ trộm trứng.
Updated 50 Episodes
Comments