Dương Kỳ và Thiên Kỳ từ vùng biên giới đã nhanh chóng đến thành phố B làm nhiệm vụ. Hai người bọn họ chia nhau điều tra hai đại gia tộc Mã và Tống trước. Vì gia tộc này hoạt động rộng rãi, còn hai gia tộc còn lại kín tiếng hơn rất nhiều.
Thành phố B có bốn đại gia tộc lần lượt là Mã Tống Diêm Lưu. Bọn họ lựa chọn tìm kiếm từ dễ dàng đến phức tạp, hi vọng tiểu thư đi nhằm xe hai gia tộc đầu tiên việc trao đổi người về sẽ dễ xử lý hơn, còn dính đến hai gia tộc kia thật sự có chút phiền phức.
[...]
Hôm nay có khách đến tận biệt phủ này tìm Lưu Minh Vũ nhờ giúp đỡ. Trình Tống trợ lý tổng giám đốc tập đoàn Dinh Thế.
"Trình trợ lý mời đi lối này." Tôn quản gia biết người của tập đoàn Dinh Thế. Cậu chủ từng nói nợ người đứng đầu ở đó một ân huệ. Nên người phía đó đến ông liền tiếp đãi hết mình.
"Ông không cần khách sáo, tôi thay mặt Dinh tổng đến nói vài lời sẽ đi ngay."
Trình Tống được quản gia dẫn đường đến hậu viện phía đông của phủ. Cậu ấy từ xa đã ngửi được mùi dược liệu nồng nặc. Không ngờ Lưu gia nghe nói tài trợ rất nhiều bác sĩ tây y giỏi trong suốt gần mười năm qua, giờ còn tin dùng cả đông tây kết hợp.
Tôn quản gia chỉ hướng Lưu thiếu nhà bọn họ đang nằm phơi người tắm nắng, tay chân còn đang bó ít thảo dược.
Bách Ngọc Chi đang phơi khô những thứ thuốc trước đó cô nhờ Tôn quản gia mang về. Trình Tống đi đến ngày một gần, cậu vừa quan sát xem Lưu Minh Vũ ở đâu thì thấy Bách Ngọc Chi ngước mặt lên. Một cô cái mặc áo lụa nhẹ nhàng màu trắng ngà, tay đang xào mấy dược liệu cắt sẳn đặt trên khây gỗ sau đó bày ra phơi. Lâu lâu nghiên đầu chậm chậm mồ hôi bằng chiếc khăn tay nhỏ.
"Đẹp thật."
Lưu Minh Vũ mắt mù thì đương nhiên tai thính. Người đến cạnh hắn đã lâu lại không một lời chào, còn thốt lên mấy lời không đâu vào đâu. Đúng là xem hắn tàn hình rồi mà.
"Cậu muốn chết!" Đột nhiên hắn quát to.
Đến cả Bách Ngọc Chi từ xa cũng còn giật mình nhìn xem chuyện gì. Cô tuy mới đến đây không lâu nhưng quá hiểu cái tính tình nổi nóng vô cớ quát nạt người khác của hắn rồi, chỉ đành lắc đầu ngao ngán. Cô nhìn vị tiên sinh vừa đến cúi chào rồi quay lưng làm tiếp việc mình.
Trình Tống biết mình thất thố, không ngờ lại phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy. Nếu chọc giận vị tổ tông ở đây thì hắn có đi không có về chắc.
"Xin lỗi Lưu thiếu là tôi không tập trung. Một lần nữa xin lỗi ngài." Cậu cúi thấp đầu nhất có thể.
Lưu Minh Vũ tuy là người không hiểu lý lẻ thật nhưng không nể mặt cũng nể mũi tên họ Dinh kia. Hắn liền hừ nhẹ hỏi một câu:
"Cậu nói cái gì đẹp?"
Trình Tống: "!!!" toang rồi.
"Tôi..." Lúc này nên giả ngu không trả lời gì cả là tốt nhất.
Lưu Minh Vũ không nghe được đáp án hắn cũng không muốn mất thời gian liền phất tay bỏ qua.
Vị trợ lý như được khoan hồng tội tử vậy.
[...]
Trao đổi đúng là rất ngắn gọn. Đợi sau khi Trình Tống rời đi. Lưu Minh Vũ nhớ lại chuyện xưa được cứu.
Lúc đó hắn bị ám sát núp trong một hang động. Cũng may tên họ Dinh kia đến kịp mà giải cứu mang hắn đi.
Còn trước đó thời khắc để chờ bọn họ đến giải cứu hắn cũng được một tiểu cô nương giúp đỡ, nếu không có cô bé đó dùng chính mình làm mòi nhử lừa bọn kia đuổi theo, sợ rằng bây giờ hắn cũng đã không còn ngồi đây rồi. Chỉ tiếc là người kia cũng không còn để trả ơn tình đó.
Nghe tiếng hát từ xa vọng tới, Lưu Minh Vũ nhíu mày:
"Lại đây!" Giọng điệu ra lệnh.
Bách Ngọc Chi không thèm chấp, cô cũng đang định đi đến chỗ hắn thay thuốc mới.
"Rót tách trà!" Không biết ai lại chọc hắn nổi điên. Cô đâu phải hạ nhân mắc gì phải nghe chứ liền không làm theo, đi đến rót trà nhưng là cho chính mình uống. Sau đó rất từ tốn thay thuốc giúp hắn, mặc kệ chân mày hắn châu lại gần dính nhau.
Lưu Minh Vũ biết mình không làm được gì cô ta tức đến mức muốn xù lông. Hắn gọi Tôn quản gia đến hỏi ít việc khi Bách Ngọc Chi mang thuốc rời đi.
"Cô ta trông thế nào?" Chắc là kiểu hay liếc mắt đưa tình, lẳng lơ dụ dỗ đàn ông rồi, nếu không tên trợ lý lúc nãy làm sao bị hớp mất hồn vía được.
Tôn quản gia thấy cũng lạ, cậu chủ đến bây giờ mới chịu để ý người bên cạnh mình như thế nào à.
"Hoa Hoa cô ấy thanh thuần thoát tục, cử chỉ đúng mực, đẹp động lòng người."
Lưu Minh Vũ nghe ông ấy diễn tả xong, có cảm giác mọi người xung quanh cậu đều bị cô ta bỏ bùa cả rồi. Có thể đẹp đến vậy à? Hắn không tin.
[...]
Lưu Minh Vũ sẽ kiểu như bế quan trong phòng máy của hắn mấy ngày để giúp tên họ Dinh kia một số việc hệ trọng. Trước khi vào đó hắn dặn Bách Ngọc Chi rất kỹ:
"Tôi phải tập trung ai cũng không được vào, kể cả cô, có hiểu không?"
Bách Ngọc Chi đáp nhẹ một tiếng, hắn làm như cô thích đi tìm hắn lắm không bằng.
"Còn nữa, ở ngoài khi không có tôi thì nên an phận một chút, nếu có người lạ đến thì tự mà lánh đi, đừng có mà đi ra để người ta nhìn ngó còn ra thể thống gì?"
Bách Ngọc Chi cảm giác con người này như đang răng dạy cô vợ nhỏ trước khi đi làm xa nhỉ. Hắn xem cô là phụ nữ lẳng lơ, thích gieo rắc tơ tình à.
"Này..."
Chưa kịp nói người đã đẩy xe vào trong đóng cửa lại.
Tức chết cô mà.
Updated 81 Episodes
Comments
ღtђยỷ tђủ ๓ặt tгăภﻮღ2k@
hay
2024-01-16
0
Hoa Cô Tử
like like cho bà tg nè, hay quá à
2023-10-21
3
So Lucky I🌟
Tym Tym/Heart//Heart//Heart//Heart//Heart/
2023-10-02
8