Ngày hôm sau vào lớp Đình Uyển nhìn xuống bàn Quốc Minh thấy cậu đang nói chuyện với các bạn khác cười nói vui vẻ, cô thở phào một như chuốt thứ gì nó năng nề. Cả đêm hôm cô không ngủ được vì cô lo sợ cậu bạn sẽ buồn không có tinh thần nhưng giờ thấy cậu như này cô đỡ lo. Cô bước xuống chỗ ngồi của mình.
Minh khi thấy cô vào lớp thì ngoảnh mặt lại nhìn cô một chút, đôi mắt cậu có chút buồn. Vì để cô không áy náy với cậu nên cậu có tỏ ra thoải mái dù hơi ngượng ngạo một chút.
Ánh mắt của cậu lúc nào cũng hướng về phía cô dù ở bất cứ đâu. Cậu thương cô rất nhiều chỉ tiếc là chưa đúng thời điểm.
Và rồi...
Mùa thu năm lớp 10 cứ thế trôi qua thật nhanh chớp mắt một cái đã gần hè. Tất cả học sinh bắt đầu những ngày tháng ôn thi vất vả và trải qua một phần tuổi xuân nữa.
-" Ngày tổng kết tụi mình quẩy một buổi thật đã đi ha" Cả một đám tầm 10 người ngồi thành một vòng tròn đang tính toán việc ăn chơi. Giải phóng một năm học mệt mỏi
Ngày tổng kết hôm đó họ chơi rất vui vẻ.Đình Uyển và Quốc Minh cũng không còn ngượng ngùng với nhau nữa họ vẫn là bạn bè. Có thể chưa hiểu hết tình yêu nên họ dễ dàng bỏ qua mọi thứ chứ trong tình yêu làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.
Một năm học trôi qua.
Bắt đầu một năm học mới, chỉ mới 3 tháng trôi qua mà nhiều thứ thay đổi làm người khác chẳng thể nào theo kịp.
Ba tháng hè Đình Uyển về quê ngoại để thăm ông bà. Học thêm ở đấy cô ít sử dụng di động cũng chẳng hay xem tin tức nên khi đến ngày tựu trường điều gì cũng làm cô kinh ngạc. Điều khó tin nhất là một tháng trước Lưu Quốc Minh đánh người làm người ta phải nhập viện. Và liên tục ba tháng hè cậu đánh nhau không biết bao nhiêu lần.
Kết thúc năm học thì hai người chua hề nhắn với nhau câu nào, hôm nay nhìn thấy cậu cô tự hỏi trong ba tháng cậu đã trải qua chuyện gì mà lại hành xử như thế. Không lẽ là tới tuổi nổi loạn.
Nhìn Lưu Quốc Minh hiện tại so với ba tháng như một người khác vậy. Cậu ít cười hơn nhưng vẻ đẹp trai thì vẫn còn đấy. Không đúng, phải là đẹp hơn.
" Úi chà ba tháng mà làm ra bao nhiêu chuyện như vậy. Đỉnh thiệt." Thành Đức lấy tay câu cổ Quốc Minh chọc ghẹo.
Cậu chỉ nhếch môi cười không đáp.
Cậu bạn lại ghẹo tiếp.
" Ba tháng lên vị trí bá vương rồi nên vẻ đẹp cũng thăng hoa kiểu này bao nhiêu cô nàng sẽ đổ gục đây."
Cậu cười nhẹ lời nói mang chút ngạo mạn vừa vuốt tóc vừa nói: " Bao nhiêu ông đây cũng không cần, chỉ cần một người mê thôi."
Vừa dứt câu ánh mắt Lưu Quốc Minh nhìn về phía Trần Đình Uyển.
Đám bạn đứng đó cũng hiểu cậu đang ám chỉ ai, dùng vẻ mặt khinh bỉ nhìn Quốc Minh.
Thấy cô im lặng không nói câu nào Quốc Minh lại gần cô lên tiếng:" Sao không nói gì hết vậy, bạn bè lâu ngày không găp không phải nhớ tôi sao?"
Nghe vậy Đình Uyển ngước qua nhìn cậu một hồi lâu .Cô nhìn không chớp măt rồi quay măt chỗ khác . Ảo tưởng là hay."
Cô quay người bước vào lớp. Cô bước đi bước nhảy khiến Quốc Minh nhìn theo mà không nhịn được cười, dáng cô đi rất đáng yêu ai mà chịu nổi.
Buổi tựu trường cũng chẳng có gì cô chỉ nói vài câu rồi xếp chỗ ngồi cho mọi người.: Đình Uyển bị cận thì lên ngồi bàn đầu đi. Em ngồi với Tuấn nha." Tuấn cũng một trong những người trong nhóm của cô. Phương Thùy được cô giáo sắp ngồi ngay phía sau lưng cô. Tổ của cô nằm ở trong cùng còn Quốc Minh thì ngồi ở tổ ngay ngoài cửa. Hai người cách rất xa nhau.
Bắt đầu năm học được hai tuần mọi thứ vẫn bình thường. Điều không bình thường chính là vì Lưu Quốc Minh cứ trốn tiết đánh lộn làm thành tích lớp hầu như đứng gần cuối hạng trong trường. Bó tay rồi rõ là năm lớp 10 cậu ta không hay gây chuyện như thế, vậy mà qua ba tháng lại thay đổi nhiều như vậy.
Chiều hôm đó có tiết thể dục thầy cho cả lớp giải lao thì đám con trai bên ngoài đánh bóng tụi con gái thì ngồi xem. Một nhóm thì ngồi xem đánh bóng, à mà đúng hơn là nhìn đắm đuối Lưu Quốc Minh thấy cậu ăn điểm thì la hét gào tên cậu.
Đình Uyển và đám bạn cô chẳng thèm quan tâm tới tụi con trai làm gì, họ túm lại một chỗ tám đủ thứ trên trời cười vui vẻ
Bọn họ nói rất lớn đám con trai ở ngoài cũng nghe thấy dừng lại nhìn vào trong.
" Mấy bạn đó nói cái gì mà nhìn vui vậy? Hay là vô trong hưởng niềm vui ké." Văn Trường hay tò mò chuyện người khác cậu cũng rất lầy và nhoi đặc biệt thích trêu chọc con gái và đôi khi cậu cũng chọc Uyển nên nhân cơ hội này Quốc Minh trả thù. Cậu ném trái bóng vào đầu Trường, cậu dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn Trường.
" Bớt nhiều chuyện lại lo tập trung chơi đi."
" Anh bạn à! Có cần phải ném bóng vào đầu không? Đau lắm đấy."
" Cho mày bỏ cái tật nhiều chuyện."
" Thôi được rồi. Người ta đang ghen đấy. Ai kêu mày hay chọc người trong mộng của người ta chi." Hết cô bên trong bị đám bạn trêu, cậu ngoài này cũng bị tương tư.
" Mày nói ai vậy? Người trong mộng gì chứ? Bớt khùng. Lo chơi đi." Măt cậu cũng đỏ lên.
" Ý đỏ mặt rồi kìa."
" Nắng nên măt đỏ thôi. Mệt rồi tao vô trong ngồi không chơi nữa." Cậu bị mọi người chọc măt còn đỏ hơn cả cô. Cậu lết xác vô trong ngoài cách cô 3m.
Nhìn theo người Quốc Minh đến khi cậu ngồi xuống rồi không nhìn nữa mà chăm chú nghe đám bạn nói chuyện. Quốc Minh luôn rồi nhìn cô nhìn từ trái tóc được búi lên gọn gàng của cô, nhìn cách cô nghe mọi người nói chuyện lại thấy cô nở nụ cười chỉ là cười mỉm nhưng bất giác cậu lại cười theo.
Tới khi Đình Uyển có cảm giác ai nhìn mình, cô quay mặt lại thì thấy Quốc Minh đang cười ngu ngơ chuyện gì đó. Bị cô phát hiện, cậu liền đứng dậy xoa đầu đến rối tóc bước đi. Cậu bước đi đến hết tiết cũng chẳng thấy quay lại.
Hết giờ thể dục mọi người cùng nhau đi xuống canteen mua nước.Đình Uyển cố nhón chân lấy chai nước nhưng lại không tới bị cậu nhìn thấy, cậu nhếch môi tiến lại áp sát vào cô lấy chai nước dùm.
" Của bạn." Cậu đưa chai nước cho cô.
" Cảm ơn." Biết là Minh lấy chai nước cho cô nên tim cô đập rất nhanh.
" wow. Thật lãng mạn quá đi. Tao lấy chai nước không tới, ai lấy dùm tao đi."
" Để anh lấy cho cưng nha"
" Cảm ơn anh yêu. Moa."
Hai cô bạn đáng đồng tiền bát gạo lúc nào cũng thích trêu cô. Đình Uyển đi lại dùng đầu chai nước đánh nhẹ lên đầu hai người. Nhỏ giọng nói.
" Về lớp."
Cậu chỉ nhìn theo cô mà mỉm cười chẳng nói gì.
Văn Trường thấy cậu cứ đứng im thì nói.
"Bị sắc đẹp của lớp phó làm cho ngu người luôn rồi hả?"
Cậu chỉ lườm một cái rồi bước đi.
Mấy người bạn đi theo sau cậu cũng phụ họa thêm.
" Lớp phó xinh đẹp như thế sao cậu ta không mê. Tao đây còn mê đắm đuối đây."
Lúc này cậu mới lên tiếng giọng nói trầm khàn pha miếng bực tức.
" Mê đến đắm đuối sao? Có tin ông đây cho mày mê đến chết đuối không?"
Ý của cậu là còn dám mê nữ thần của cậu thì cậu trấn nước người ta á. Nữ thần chỉ là của mình cậu sao mà không cho người khác mê chứ.
Thật ra Lưu Quốc Minh chỉ mới cảm thấy là thích Trần Đình Uyển lại thôi. Điều này cũng làm cậu bức người lắm, khi không lại mê đắm đuối cô không tài nào thoát khỏi hình bóng của cô.
Lúc trước khi hai người dừng lại không bao lâu thì cậu cũng không còn cảm giác là thích nữa, Lưu Quốc Minh cho đó là nhất thời rồi thôi. Đến khi cha cậu sơ suất để công ty lâm vào khủng hoảng đứng trước nguy cơ phá sản nhưng ông bà nội cậu chẳng hề ngó đến hay giúp cha cậu. Thật ra ông bà nội của anh đã từ mặt cha cậu từ lúc ông ấy cưới mẹ cậu về, họ không chấp nhận cuộc hôn nhân vì nó không môn đăng hậu đối.
Lưu Trạch bỏ nhà đi không một chút vốn, ông ấy từ khi sinh ra vốn rất thông minh nên đã xây dựng cơ ngơi của mình. Được vợ giúp đỡ về tinh thần lẫn trong công việc giúp ông có động lực mà tiến lên. Được ít vốn từ bạn bè và đứa em giúp đỡ để hoàn thành công ty. Tuy cha mẹ ông luôn nói không được ai giúp đỡ, tất cả phải từ mặt ông nhưng đứa em trai Lưu Vũ Dương từ nhỏ đã yêu mến anh ba nên khi biết anh mình khó khăn thì lén giúp đỡ.
Trong vòng hai năm Lưu Trạch đã xây dựng được một công ty vững mạnh. Phía cha mẹ ông khi nghe được tin này thì tức giận vô cùng luôn dùng mọi cách cản trở công việc của ông nhưng một thiên tài như ông đâu dễ bị đánh bại. Đánh bại ông không được, họ quay sang bày mưu hại vợ ông. Sau đó vợ ông vì tai nạn xe mà qua đời, chiếc xe phát nổ người lái xe cũng tan xác, sự thật cứ thế bị vùi lấp.
Ông biết vụ đó do ai gây ra nhưng không có bằng chứng kết tội. Tinh thần ông sa sút công ty vì thế mà ngày càng rơi vào khó khăn. Ông bỏ bê công việc đến một ngày ông nhìn thấy đứa con trai của mình chạy đến ôm ông, vuốt lưng như đang an ủi ông. Lúc đó ông mới tỉnh táo lại, đứa con trai chỉ mới 4 tuổi đứa nhỏ phải có cuộc sống đầy đủ không thiếu thốn. Ông vì con mà vực dậy tinh thần, vì con mà cố gắng.
Updated 50 Episodes
Comments