Cổ châu vỡ tan, một mảnh vụn xuyên qua thời không loạn lưu rơi thẳng xuống tinh cầu trước mặt, tinh cầu ấy gọi là... nhân giới.
Nhân giới lúc này mênh mông đại dương lục địa, ở một vùng hoang vu nhất, có tiểu quốc tên là Đại Cần.
Đại Cần hiện tại chiến loạn triền miên, khói lửa cuốn theo biết bao đau thương khổ sở. Người người nhà tan cửa nát, đất ruộng gia sản đều bị huỷ hoại, thậm chí cả mạng sống trong lúc này cũng không còn giá trị gì.
Vùng Ưng Lâm cứ tưởng là yên bình, nào ngờ chỉ nội trong một đêm, toàn bộ đều bị xoá sạch. Những người còn sống dắt díu nhau bỏ xứ lánh nạn, họ lập thành từng đoàn kéo dài đi về phương nam. Cuộc di cư này mỗi ngày một nhiều, đếm đầu người đã lên tới mấy vạn...
- Đi mau, Bắc Nô truy tới rồi!
- Bắc Nô tới rồi, mọi người chạy mau đi!
Tiếng la thất thanh vang lên từ phía cuối đoàn người, ai nấy đang đi cũng đều hoảng hốt nhìn lại. Đúng là phía sau lưng họ, khói bụi bốc lên mịt mù, mặt đất cũng nhịp run nhè nhẹ vì...
- Chạy mau, Bắc Nô tới rồi!
Cách đoàn di cư không quá xa, một quân đoàn cưỡi thú chiến đang hoả tốc phi tới. Những con thú chiến là giống lợn rừng to lớn đặc trưng phương bắc, trên lưng chúng là kẻ dị tộc bộ dạng hung tàn ác sát. Dị tộc này dáng hình cao lớn, cơ bắp vạm vỡ, nước da màu tro xám, toàn thân chằn chịt hình xăm kỳ lạ. Khoát lên những bộ giáp làm bằng xương thú, binh khí to lớn nhưng khá thô sơ. Tên đầu lĩnh đi trước hô lên:
- Yết phiên đại nhân có lệnh, bắt hết đám dân chúng này lại áp giải về trại làm tù binh!
Đoàn chiến kỵ chia làm hai, một đoàn chạy phía trước chặn đầu dân di cư, một đoàn phía sau thẳng tay giết chết bất cứ kẻ nào dám bỏ chạy. Những ai may mắn thoát nạn thì không nói, những ai xui xẻo bị bao vây lại thì bản thân cầm chắc án tử cho mình rồi.
Đây không phải lần đầu tiên đám giặc này bắt bớ dân thường. Tên đầu lĩnh cưỡi thú chiến đi một vòng xung quanh các nạn dân đang co ro run sợ kia:
- Cột chúng lại, đưa về thạch trường!
Gần một ngàn người bị bắt, bị chúng cột dây ở cổ lôi kéo đi. Đoạn đường này nhiều người mệt quá gục xuống thì chúng sẽ một đao giết chết. Cứ đi như vậy suốt đêm, sáng hôm sau thì tới một công trường rất lớn nằm sâu trong hẻm núi.
Vùng này gọi là Mộ Sa Sơn, đang ầm ầm náo động vì có mấy ngàn người đang lao động khổ sai tại đây. Mỗi tù binh khi được đưa vào cổng trại đều bị đeo một quả tạ sắt nặng năm cân ở cổ chân. Đồng thời, chúng dùng sắt nung đỏ, đóng một ấn "tù" vào giữa trán từng người.
Vào trong thạch trường, tập họp thành nhiều hàng dọc ngang, tên đốc công đầu trọc bắt đầu phổ biến:
- Nơi này ta là chủ, các ngươi là nô dịch. Nhiệm vụ của các ngươi là lấy đá từ trong núi, đập thành từng khối đều nhau. Ai làm tốt, sẽ có cơm ăn, ai lười biếng thì sẽ chịu hình phạt!
Thế là mọi người lập tức được phân công vào từng khu vực, mỗi khu vực đều có nhiệm vụ riêng. Làm từ khi mặt trời mọc, cho tới lúc mặt trời lặn thì mới được nghỉ ngơi. Tại thạch trường này, tất cả nô dịch đều ngủ trong các hang đá, hốc đá. Bữa ăn ở đây chủ yếu là cháo loãng, khi nào may mắn lắm mới có cơm trắng. Phần lớn mọi người đều phải làm việc bằng cả sinh mạng, bất chấp lao lực bệnh tật hay thời tiết nắng mưa. Ai chịu được thì sống, ai không chịu được thì chết, xác sẽ bị vứt ở phía sau đồi làm mồi cho diều quạ sói lang.
Đêm cũng về khuya, toàn bộ thạch trường vắng lặng, chỉ còn vài ánh đuốc lập loè sáng từ đám vệ trường đang đi tuần tra. Có một gia đình ba người khép nép trú trong một hang đá nhỏ, người chồng đang phủ một ít cỏ khô để chỗ nằm được ấm hơn.
- Tiểu Oánh, Kim Bình, hai mẹ con hãy nằm ở đây, ta đi lấy thêm ít cỏ khô nữa!
Nhìn thần sắc hai mẹ con họ đậm nét lo sợ và mỏi mệt, quần áo rách rưới, tóc tai rối mù.
Tiểu Oánh độ chừng ba mươi, thấy chồng mình đi tới đi lui hoài sợ đám vệ trường chú ý:
- Kim An à, hay là thôi đi, bao nhiêu đây được rồi, chàng cứ đi đi lại lại thiếp sợ sẽ nguy hiểm!
Kim An vì muốn vợ con mình được ấm hơn khi đêm ở đầy sương giá nên cứ xua tay:
- Không sao đâu, chỉ là ít cỏ khô thôi mà!
Kim An vừa đi khuất, thì bốn tên tuần vệ đang tiến về phía này. Một tên như đầu lĩnh, tay cầm đuốc hông đeo đoản đao, ba tên còn lại đều cầm gậy sắt trên tay. Hai mẹ con Tiểu Oánh và Kim Bình vô cùng lo lắng sợ hãi, ngồi nép sát vào nhau.
- Ai chà... lão đại ngươi xem, con nô dịch này vừa mới tới đây...
Tên lão đại soi đuốc gần hơn thì gật gù, kèm theo nụ cười đầy gian ác:
- Phải, có chút nhan sắc há!
Ba tên còn lại lập tức hiểu ý, liền xông tới khống chế Tiểu Oánh, một tên bịt chặt miệng, hai tên còn lại kéo cô ra khỏi hang đá. Mặc cho cô vũng vẫy, nhưng bọn chúng sức lực hơn người nên cô không thể thoát ra.
- Đừng, đừng bắt mẹ tôi, tôi cầu xin các người, đừng hại mẹ tôi!
Kim Bình lao tới can ngăn, nhưng đám cầm thú này mặc kệ không quan tâm, tên lão đại rút đao ra kề sát cổ họng Kim Bình mà gằng giọng:
- Khôn hồn thì câm miệng lại, bằng không thì ta giết ngươi tại đây!
Lưỡi đao cứa nhẹ vào cổ, chảy ra mấy giọt máu tanh nồng. Kim Bình sợ hãi tứ chi run lên, vô thức mà ngồi im không dám động đậy.
Chúng lôi Tiểu Oánh vào một hang đá cách đó không xa thì Kim An ôm đống cỏ khô trở lại, thấy con mình đang run rẫy còn vợ mình thì...
- Mẹ con đâu?
Kim Bình nước mắt lưng tròng, nhìn cha rồi mếu máo:
- Cha... bọn họ bắt mất mẹ rồi!
- Cái gì, ai bắt?
Còn chưa kịp làm ra hành động gì thì nghe tiếng la thất thanh từ xa, Kim An biết ngay đó là vợ mình:
- Không, không... không!
Ông chạy vội lại phía vách núi, nơi hang đá có ánh đuốc kia, thấy Tiểu Oánh nằm bất động trên vũng máu, còn mấy tên vệ trường đang...
- Đồ cầm thú!
Khoé mắt của ông như nứt ra, trong mắt nổi đầy tơ máu, ông nhặt một khối đá lớn, rồi xông tới:
- Ta giết các ngươi, lũ súc sinh!
Quá bất ngờ, một tên trong số chúng còn chưa kịp kéo quần lên thì đã ăn một cú vào đầu, máu tươi bắn ra, hắn gục xuống tứ chi co giật. Ba tên còn lại cũng trố mắt thất kinh, tên lão đại không chút do dự rút đao:
- Khốn nạn... dám tấn công vệ trường bọn ta thì chỉ có chết!
Kim An chỉ là một thường dân, làm sao so với đám vệ trường này được. Một tên đạp lên quả tạ sắt khiến ông mất đà té xuống, chỉ chờ có thế, tên lão đại đâm ra một đao thấu cả lồng ngực của ông.
Diễn biến khá nhanh, giờ thành ra hai xác người nằm đây. Tên lão đại tra đao vào vỏ, xách đuốc bỏ đi:
- Đem vứt hai đứa súc sinh này đi, chúng ta về!
- Ơ... lão đại, không chơi tiếp hay sao?
- Phải, đang vui mà!
Lão đại trừng mắt thị uy:
- Tự nhiên ta thấy mất vui rồi, các ngươi còn không mau đi?
Thế là bọn chúng khiên xác hai người xấu số này đem vứt ở phía sau đồi, không quên cõng tên vệ trường bị thương rồi cùng nhau về trại. Kim Bình ở hang đá cứ ngóng chờ hoài không dám ngủ, tầm một canh giờ sau không thấy ai thì cô mới đi tìm.
- Cha mẹ ơi... cha mẹ ở đâu?
Cô tìm mỏi mệt quá thì gục xuống bên tảng đá lớn mà thiếp đi. Trời gần sáng, thạch trường in ỏi tiếng chiêng báo hiệu làm cô thức giấc.
- Cha mẹ đâu rồi?
Cô nhìn hết thảy xung quanh không thấy gì, chỉ thấy mấy vết máu khô kéo dài tới tận hẻm núi. Mà khuất sau hẻm núi có rất nhiều diều hâu bay tới. Cô cảm thấy lo sợ bất an, liền tò mò chạy tới xem, thì...
- Trời ơi...
Như không tin vào mắt mình, cô quỳ sụp xuống, chạm tay vào họ mà thần sắc tái nhợt, trống rỗng:
- Cha... mẹ... trời ơi... sao lại như vầy?
Cha mẹ cô giờ chỉ còn là hai cái xác không hồn, đám diều hâu sà xuống, bâu lại mổ lên da thịt của họ. Kim Bình đau khổ vô cùng, cô lao tới xua tay đuổi đám khốn kiếp đó đi, rồi ôm lấy hai cái thi thể lạnh ngắt đầy máu kia.
- Aaa... cha ơi, mẹ ơi...
Lúc này, nhiều nô dịch cũng đã thức giấc, trông thấy cảnh tượng này ai cũng im lặng cúi đầu. Một tên nô dịch thấy cô đau khổ, liền mạo hiểm chạy tới kéo tay cô đi:
- Đi mau, vệ trường tới rồi!
Nhưng làm sao mà đi cho được, khi xác thây hai người thân nhất trên đời mình đang nằm đây, bị giày xéo không còn toàn vẹn.
- Buông ra, tôi không muốn sống nữa... hãy giết tôi đi!
Lúc này thì đám vệ trường đã trông thấy, một tên nhanh chân chạy lại:
- Còn không mau tập họp làm việc, khóc lóc cái gì?
Hắn vừa nói, vừa vung roi quật xuống, phủ tứ tung lên người Kim Bình, cô quằn quại trong đớn đau, miệng cứ gào:
- Giết tôi đi, cha mẹ tôi chết rồi, tôi sống làm gì nữa?
- Ngươi muốn chết thì ta cho chết, mạng của ngươi không đáng một xu!
Hắn điên tiết hơn, đánh liên tục không ngừng nghỉ, tên thanh niên nô dịch khi nãy lại chạy ra:
- Thôi thôi Tứ Ca, huynh bình tĩnh đi, đánh nó chết, thiếu hụt nhân lực thì đốc công sẽ không vui đâu!
Thấy kẻ này can ngăn nhưng nói có lý, nên tên Tứ Ca này thu roi:
- Ngươi nói với nó lập tức đứng dậy làm việc cho ta!
- Rồi rồi, đệ sẽ lo vụ này, Tứ Ca yên tâm nha!
Tên Tứ Ca thấy mọi người đứng lại xem thì quát lớn:
- Còn các ngươi nữa, muốn sống không? Mau làm việc đi!
Mọi người im lặng lầm lủi mà đi, nối thành một hàng dài kéo ra khu vực làm việc. Tiếng ồn ào lại vang lên, xua đi lớp sương sớm còn lười biếng sà sà mặt đất. Tên thanh niên lạ mặt ấy vội dìu Kim Bình đứng lên, nhìn da thịt cô chi chít lằn roi, rướm cả máu tươi mà lắc đầu:
- Cô hãy nghe ta, cố gắng lên, cha mẹ của cô... dù gì thì... cũng mất rồi!
Kim Bình chỉ gục đầu lặng im không nói, lê tấm thân thương tích mà nặng nhọc bước đi, máu, mồ hôi, và nước mắt của cô rơi lả tả trên nền đất vàng khô khốc.
Thanh niên lạ mặt kia vội chạy theo sau cô:
- Ta tên là A Cẩu, còn cô?
...
Updated 175 Episodes
Comments
Zoe Medrano
Tác giả ơi, ra chap nhanh đi. 🙏
2023-10-24
4