Mộ Sa Sơn dưới cái nắng nung người, ngay cả cây cỏ cũng héo úa, đất đá cũng muốn nứt ra, dưới cái nắng này thì hô hấp còn muốn khó khăn, nói chi là làm việc.
Vậy mà đã bao nhiêu năm nay, bao nhiêu thế hệ, bao nhiêu sinh mạng đã bỏ lại, cái thạch trường này vẫn ầm ầm hoạt động. Tiếng hô hào kéo đá, tiếng búa thép nện vào đinh thép, tiếng đục đẻo, tiếng chửi bới đốc thúc, cả tiếng roi da "chan chát" quật vào xác thịt của những người nô dịch... mọi thứ hoà quyện lại với nhau, tạo ra một bức tranh tàn khốc khắc nghiệt kiếp lao tù.
Kim Bình với thân thể gầy yếu, lại thêm thương tích từ đòn roi, và nhất là tâm trí bị chấn động sau khi tận mắt chứng kiến cha mẹ của mình chết thảm. Cô lê lết từng bước, tay ôm khối đá nặng mấy chục cân, cố gắng đem tới chỗ đoàn xe thồ.
Bỗng nhiên trời đất như quay cuồng, mắt mũi tối sầm lại, cô ngã ngang ra mặt đất. Tên vệ trường đứng trên mõm đá cao quan sát thấy, liền xách roi da chạy tới ngay:
- Đứng lên, đồ vô dụng!
Vừa chửi, hắn vừa đánh thẳng tay lên người cô, từng roi quật xuống mà Kim Bình thì... gần như bất động rồi. Vài người nô dịch gần đó thấy vậy liền chạy tới đỡ cô đứng dậy:
- Đủ rồi, người ta đã đứng dậy rồi, đừng đánh nữa!
Vài người vội lấy nước đổ vào miệng cho cô tỉnh lại, thậm chí còn tưới mấy gáo nước từ trên đầu xuống thân.
- Tỉnh lại, tỉnh lại đi... ngươi mà như vầy sẽ bị bọn chúng đánh tới chết đó!
Họ vỗ vỗ vào mặt, làm mọi cách thì vài nhịp sau đó cô cũng đã mở mắt ra.
- Nếu cô không vác đá được nữa thì qua chỗ của ta mà ngồi nhặt đá vụn, ta sẽ vác đá cho cô!
Lời nói này nghe rất quen, Kim Bình trấn tỉnh lại nhìn thì thấy là tên thanh niên "A Cẩu" đã mấy lần giúp đỡ mình. Cô muốn nói lời cám ơn nhưng sao cổ họng cứ khàn đặt không nói ra hơi.
- Cô mau qua bên kia đi, đám vệ trường quay lại rồi!
Đoạn, A Cẩu nhanh chóng vác lên khối đá rồi hoà vào hàng người kéo dài...
Kim Bình cũng nghe lời, bước qua chỗ đống đá vụn mà ngồi nhặt. Phải nhặt bỏ vào đầy cái giỏ tre, sẽ có nhiều người nô dịch khác tới cõng giỏ tre này mang đi.
Khi mặt trời đã đứng bóng, tiếng chiêng đồng gõ đều vang vang là lúc dừng tay để ăn bữa trưa. Mọi người bỏ dở mọi thứ đang làm, xếp lại thành hàng dọc, lần lượt từng người tới chỗ hậu trại nhận phần cơm của mình. Kim Bình để ý mới thấy, mỗi người đều có mang một cái bát bằng thiết, họ cột dây treo nó sau lưng, giờ tới lúc xếp hàng nhận đồ ăn thì họ mang ra đựng.
Cô là người mới, cũng không có ai phát cho cô cái bát nào, tới lượt cô nhận cơm, vì không có bát nên phải dùng đôi tay của mình hứng lấy.
Đôi tay lấm lem như vầy thì toàn bộ phần cơm cũng trộn lẫn với bụi bặm đất cát, nhưng cô phải ăn, làm từ sáng tới giờ đói lắm rồi. Cơm ít quá, cô ăn không sót một hạt, thậm chí rơi rớt xuống đất cô cũng lụm lên mà ăn.
Độ chừng nữa canh giờ sau thì tiếng chiêng lại vang lên thúc giục mọi người tiếp tục công việc. Nghe nói hôm nay ở bên trại tây có năm người đã chết vì kiệt sức. Hầu như ở chỗ này, vài ngày là có người chết nên mọi người cũng không ai lấy làm lạ hoặc tỏ ra đau thương đồng loại gì cả.
Tối về tới hang đá, Kim Bình nằm co ro một mình, toàn thân ê ẩm vì đòn roi, những vết thương trở nên đau rát từng cơn. Nhất là ở phần chân bên trái, nơi đó vì đeo quả tạ năm cân rất nặng, cái vòng sắt cấn vào cổ chân làm lở loét một vùng.
Cô nằm đây mà nước mắt cứ vô thức chảy ra, nghĩ về quê nhà, nghĩ về những điều êm đềm khi còn thơ bé, rồi nghĩ tới khoảnh khắc tối hôm ấy... toàn thân của cô như run lên. Cơn đau thể xác là thế, còn cả cơn đau trong lòng, cô trách bản thân mình yếu hèn nhu nhược đã không thể cứu mẹ cứu cha.
Rồi cô tháo dây thắt lưng ra, chầm chậm quấn quanh cổ họng:
- Cha, mẹ... Kim Bình sẽ theo hai người!
Khi cô định siết chặt lại nhằm chấm dứt cuộc sống của mình, thì một bàn tay ai đó đã giật lấy mảnh vải trên cổ của cô ra.
- Cô điên à? Làm gì vậy chứ? Sao lại tự thắt cổ mình?
Kim Bình cúi gầm mặt không nói gì, chỉ co rút vào sát vách đá mà ôm mặt khóc.
- Hầy... cô muốn chết lắm hay sao? Cô có biết là cái mạng của cô là do cha mẹ cô đánh đổi mới có hay không? Cô dại dột như vậy, họ mà biết được sẽ chết không nhắm mắt đó!
Rồi A Cẩu luồn tay cột lại dây áo cho cô, sau đó lấy ra miếng vải lớn, băng bó lại phần cổ chân bị lở loét kia.
- Cô hãy cố gắng mà sống, không sống vì bản thân thì phải sống vì ý nguyện của cha mẹ mình!
Sau khi băng bó xong, anh ta còn lấy ra một nắm cơm khô gói trong mảnh lá cây.
- Ta thấy cô lúc chiều ăn không nổi, nên có chừa cho cô một chút nè!
Nhẹ đặt nắm cơm lại gần chỗ cô rồi vội chạy đi mất, Kim Bình trong lòng rối bời tuyệt vọng, nhìn nắm cơn kia mà trút một hơi thở dài. Cô cầm nắm cơm trên tay, lại rưng rưng nước mắt, lần này cô không khóc vì đau khổ nữa, mà cô khóc vì... một người xa lạ đã tốt với mình quá nhiều.
Từ đó về sau, A Cẩu luôn luôn giúp cô, nhiều khi còn đỡ hộ cho cô mấy roi oan nghiệt từ đám vệ trường. Mỗi tối, A Cẩu luôn lén đem cho cô nắm cơm, có khi là một trái táo hay một quả rừng gì đó ăn được.
Ở nơi này có mấy ngàn người, chia làm bốn khu, mỗi khu có rất nhiều liên tổ lớn nhỏ, nhưng hầu như ít ai để ý quan tâm tới một cô gái yếu ớt như cô, trừ A Cẩu.
Nhờ đại ơn của A Cẩu mà cô vượt qua được thời gian đầu vô cùng khó khăn, mọi chuyện cũng dần dần dịu lắng trong lòng, cô cũng bớt cảm thấy lẻ loi cô độc khi luôn luôn có một ánh mắt dõi theo cô. Tấm chân tình này, là tự nhiên hay có mưu mồ gì?
Cô tự hỏi như vậy, nhưng cũng tự cho đáp án: "bản thân mình sống chết mong manh, một nô dịch thấp hèn như mình thì... có cái gì để người ta lợi dụng chứ?"
Một ngày nọ, buổi chiều sau khi kết thúc công việc, đám vệ công mấy trăm người tụ họp ăn nhậu linh đình. Một tên ngà ngà say liền đi tìm chỗ "tưới cây", thấy Kim Bình đi ngang qua liền tóm ngay cổ áo mà kéo lại:
- Tiện nhân, lại đây hầu hạ ta một chút, ta vui sẽ thưởng cho một miếng thịt nướng!
Hắn kéo lê cô trên đất, rồi ném cô vào một tảng đá lớn, còn không đợi cô vùng vẫy, một tay hắn kẹp chặt cô, một tay còn lại xé rách vùng ngực áo.
- Ái chà... cũng khá đấy nhỉ?
Cô vùng vẫy mạnh hơn, thì bị ăn một cái tát choáng váng đầu óc. Tên cầm thú vùi đầu vào ngực cô như thể tận hưởng khoái lạc, cô chỉ còn chút sức lực mà kêu cứu:
- Cứu... tôi, cứu... cứu...
Tên cầm thú cười "kha khả" đầy hoang dại, sờ vào chân cô thì đột nhiên một bóng đen vụt qua, kèm theo một khối đá lớn giáng thẳng xuống đầu hắn. Cú đập mạnh quá khiến máu của hắn văng ra, bắn cả lên người Kim Bình trong khi cô còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.
- Con mẹ nó chứ, ngươi đụng vào cô ấy thì ta không ngại lấy mạng của ngươi!
Khi cô hoàng hồn trở lại thì mới nhìn ra là A Cẩu, cô muốn khóc nhưng không hiểu sao lại cố kìm nén cảm xúc của mình.
- Cô không sao chứ?
Vừa ngồi xuống an ủi, anh ta vừa kéo lại áo quần cho cô.
- Tôi... không sao, cảm... cảm ơn huynh!
- Cô đứng lên được không? Tên khốn nạn kia có làm gì cô không?
Kim Bình gượng sức đứng dậy, tuy nhiên tứ chi vẫn còn run run vì sợ.
- Tôi không sao mà, tôi làm liên luỵ tới huynh rồi!
Nhìn Kim Bình thật sự không sao, anh ta liền dặn dò:
- Cô mau về chỗ của mình đi, chuyện ở đây cứ để ta lo, một lát trời tối... ta sẽ qua thăm cô nha, đừng có suy nghĩ cái gì dại dột nha!
Nhẹ gật đầu, Kim Bình chạy một mạch về lại hang đá nhỏ của mình mà trốn. Cô cứ nghĩ rằng thời khắc tên cầm thú kia định giở trò thì cô sẽ liều chết với hắn. Nhưng rồi A Cẩu xuất hiện ra tay cứu giúp một nạn, cô không biết rõ chuyện này là phúc hay hoạ đây, khi mà lúc nãy cô nhìn thấy A Cẩu đập chết tên cầm thú đó rồi.
A Cẩu này là ai?
Anh ta có vẻ khá uy tín đối với đám vệ trường lẫn nô dịch?
Rất nhiều câu hỏi về A Cẩu này nhưng cô không dám nói ra, cứ giữ ở trong lòng.
Phần A Cẩu, thì khi Kim Bình đi rồi, anh ta đã lôi xác tên vệ trường này tới một khe đá sâu hút, sau đó lục lọi lấy của hắn ta vài thứ rồi một đạp xô hắn xuống khe đá đó. A Cẩu còn dùng cát để xoá mất vết máu, thần không biết, quỷ không hay.
Tối đến, Kim Bình thiu thiu ngủ thì A Cẩu lại xuất hiện:
- Cô ổn chưa? Có bị thương ở đâu không vậy?
Kim Bình hé mắt nhìn ra, cũng ngồi dậy để tiếp chuyện:
- Tôi không sao, cảm ơn huynh!
- Trời ơi, sao cô cứ nói được mỗi một câu vậy? Cô đói không, ta có đem cơm cho cô đây, và còn một con cá khô nữa!
Kim Bình nhìn thấy nắm cơm, và miếng cá khô thì ngạc nhiên vô cùng, cô không khách sáo mà ngồi ăn ngon lành trước mặt A Cẩu.
- Ngon không? Ăn từ từ nha! Ta có đem nước uống cho cô nè!
- Ngon, cảm ơn huynh!
Gật đầu khen ngon, nhưng thật sự là ngon lắm, từ khi sa chân vào chốn địa ngục này, đã lâu lắm rồi cô không biết tới mùi vị thịt cá. A Cẩu nhìn cô ăn ngon miệng mà vui vẻ vuốt tóc cô:
- Cô thích thì mai mốt ta sẽ đem tới cho cô ăn!
Nhưng Kim Bình chỉ lắc đầu, thịnh ý này thật sự không dám nhận.
- Sao vậy? Cô lo cho ta à?
- Ừm!
- Ha ha... yên tâm, A Cẩu này tự biết sinh tồn!
Thấy cô đã ăn xong, anh ta lấy túi nước đưa tới:
- Ta còn chưa biết tên của cô?
Kim Bình đón lấy túi nước, cúi đầu đáp lại:
- Dạ... tôi tên Vũ Kim Bình!
...
Updated 175 Episodes
Comments