Cậu tên là Giản Tư Lam, 22 tuổi, tuy chỉ mới ở độ tuổi đôi mươi vẫn còn xuân chán nhưng cậu đã trải qua rất nhiều chuyện, đã phải chịu rất nhiều đả kích và thống khổ. Tận sâu trong lòng cậu là những vết cắt hằn sâu vẫn còn rỉ máu.
Nói không ngoa thì cậu vẫn luôn gắng gượng, tỏ ra là mình rất ổn, trên môi lúc nào cũng nở nụ cười ngọt ngào để lê lết trên con đường đầy máu, thậm chí cậu còn không dám nhìn lại quá trình mình đi qua, vì phía sau cậu là bóng đêm vô tận, là những con ác quỷ đang rình rập chiếm lấy thân xác cậu, kéo cậu vào hố đen không đáy.
Nhưng cậu chưa bao giờ kể cho người khác về điều này, cũng chưa từng nói cho ai nghe về nỗi sợ trong lòng cậu, những nỗi đau mà cậu phải một mình gánh chịu. Vì cho dù cho kể cũng không có ai chịu lắng nghe cậu nói, không ai chịu tin, họ sẽ cảm thấy rằng cậu đang làm quá vấn đề. Đặc biệt là Hoắc Dạ, anh sẽ cho rằng là cậu đang giả vờ đáng thương để lấy lòng anh, là một kẻ vô vụng chỉ thích làm phiền người khác, có khi anh còn cho rằng cậu bị như vậy là đáng đời cũng nên.
Còn nói về thân phận của cậu - Giản thiếu gia, nghe thật nực cười làm sao. Vì đó chỉ là dáng vẻ bên ngoài, là một vỏ bọc mờ nhạt mang theo sự giàu sang và hào nhoáng khiến mọi người phải ngưỡng mộ, ghen tị. Cơ mà chỉ có cậu mới là người hiểu rõ nhất cậu thiếu thốn và nghèo nàn tình thương đến mức nào, sợ hãi bị bỏ rơi ra sao, cậu luôn cố ngoan ngoãn, nghe lời, hiểu chuyện chỉ vì muốn được mọi người nhìn cậu bằng ánh mắt công nhận, trao cho cậu một chút ấm áp nhỏ nhoi.
Có lẽ nhiều người cho rằng, không được yêu thương cũng không sao, chỉ cần mạnh mẽ bước đi, khiến bọn họ phải nguớc nhìn, mặc kệ miệng đời, mặc kệ ánh mắt của người khác là được, cần gì phải quỳ lạy van xin kẻ khác?
Nhưng một đứa trẻ bị bỏ rơi không có quyền được khao khát tình thương sao? Cậu chỉ muốn được một lần cảm nhận nó cũng là sai sao? Hơn nữa sao họ cho thể khăng khăng cho rằng chỉ cần mạnh mẽ là có thể sống tốt một cách thực sự? Đâu phải cậu chưa từng mạnh mẽ, nhưng cậu cũng là con người, đến một lúc nào đó cậu cũng cảm thấy mệt, cũng cảm thấy gục ngã và muốn bỏ cuộc.
Ở sâu trong bóng tối, đấu tranh với những thứ mà mình không thể nhìn thấy được, cũng không biết khi nào thì nó sẽ nuốt chửng lấy mình, ghê rợn và đáng sợ đến nhường nào, có ai biết không?
Giản Tư Lam vốn là một cô nhi, cậu nghe người trong cô nhi viện kể rằng họ đã tìm được cậu trong thùng rác, khi đó toàn thân cậu lạnh lẽo, tím tái đến không thể khóc, xém nữa thì mất mạng. Đây có nghĩa là gì, là vứt bỏ theo đúng nghĩa đen, đến giờ cậu cũng không hiểu mình đã làm gì sai mà ba mẹ lại không muốn có cậu đến vậy.
Bên cạnh đó còn có nhiều luồng suy đoán cho rằng, có thể người mẹ đó của cậu là một nữ sinh, do lầm lỡ lại cộng thêm không có thu nhập, suy nghĩ còn nông cạn và tâm lý lo sợ nên mới ra tay tàn nhẫn như vậy, muốn đưa cậu vào đường chết.
Nhưng cũng may là ông trời thương xót cậu, cậu vẫn còn sống. Đến khi cậu có nhận thức, biết ghi nhớ thì cậu vẫn luôn ở cô nhi viện.
Thế nhưng biến cố bắt đầu xảy ra vào năm cậu 4 tuổi, có một người phụ giàu có đến cô nhi viện, bà ấy đã hơn bốn mươi, vẫn chưa có chồng con, vì thấy cậu ngoan ngoãn nên bà ấy đã nhận nuôi cậu. Chỉ là, vì quá ngoan ngoãn, bình thường cậu rất ít nói, cũng không ham chơi, hoạt bát như những đứa trẻ khác nên bà ấy cho rằng cậu có bệnh, chưa đầy 6 tháng đã trả cậu về cô nhi viện.
Khi cậu lên 5, cậu luôn bị mấy bạn trong cô nhi viện chọc ghẹo, ức hiếp, lúc nào cũng ở một góc tự chơi, không dám chơi cùng những bạn khác. Năm đó lại có một cặp vợ chồng hiếm muộn đến cô nhi viện, vì thấy cậu đáng thương nên đã nhận nuôi cậu, nhưng một năm sau, người vợ có thai, không muốn tiếp tục chăm sóc cho cậu nữa, vậy nên cậu lại bị trả về cô nhi viện lần hai.
Hai năm sau, vào năm cậu 7 tuổi, lại có một người đàn ông muốn nhận nuôi cậu, khi đó cậu cứ nghĩ ông ta là người tốt, vì vẻ bề ngoài của ông ta là một người rất hiền hậu, lịch sự và yêu thương trẻ con, ông ta mua cho cậu rất nhiều bánh kẹo và đồ chơi. Nhưng cậu lại không ngờ rằng ông ta là một thương nhân mới nổi, làm vậy cũng chỉ vì muốn lấy danh tiếng, được báo đài đưa tin, là lòng tốt nhưng lại là loại lòng tốt giả tạo. Không lâu sau ông ta mới lòi mặt chuột ra, mỗi khi uống say ông ta lại nhớ đến vợ cũ và đứa con trai của ông ta, ông ta hận bọn họ nhưng lại trút giận lên người cậu, lần nào cũng dùng roi da đánh vào người cậu, thậm chí còn cho cậu cởi trần, trói cậu vào chân giường mà hành hạ, đánh đập. Có lần cậu không chịu nổi đòn roi mà chạy trốn bị ông ta đánh đến mức phải vào bệnh viện. Sau một thời gian, cậu lại có suy nghĩ muốn chạy trốn, cậu đợi đến lúc ông ta ngủ say, cậu đã mở cửa chạy ra ngoài, muốn cầu cứu nhưng lại bị ông ta phát hiện, ông ta khoá cửa chính lại, khi đó ông ta say đến mức mất hết lí trí, dùng con dao đuổi theo cậu, cậu sợ hãi kêu khóc chạy khắp vườn, không để ông ta bắt được. Vô tình, ông ta vấp phải tảng đá, ngã úp mặt xuống đất, con dao... đâm thẳng vào tim ông ta, máu không ngừng chảy. Khi đó cậu sợ đến mức chân mềm nhũn không thể đi nổi, không biết làm gì ngoài khóc, sau đó cậu thẫn thờ ngồi ở gần xác ông ta cho đến khi có người phát hiện ra. Khi cảnh sát phát hiện cậu như hoá thành một người thực vật, hỏi gì cũng không biết, chuyện gì cũng không nói, kinh sợ đến mức hoảng loạn, cũng may là ngoài sân có camera, mọi chuyện được điều tra rõ ràng nên họ cũng không dò hỏi cậu nữa. Sau đó, cậu lại một lần nữa... được đưa về cô nhi viện.
Ba lần, mỗi lần đều đem lại cho cậu một nỗi ám ảnh, một vết thương sâu hoắm trong lòng, nó luôn khiến cậu cảm thấy sợ hãi, rụt rè, không dám nói chuyện cùng người khác, phải rất lâu sau đó cậu mới vượt qua được và bình tâm trở lại, nhưng thỉnh thoảng cậu vẫn mơ thấy giấc mơ kinh hoàng đêm đó. Ít nhiều cậu vẫn cảm thấy... ông ta chết là do cậu.
Hai năm sau, vào năm cậu 9 tuổi, con trai lớn nhà họ Giản chết yểu, vì quá đau lòng, không chấp nhận được việc con trai mình đã mất, ông bà Giản muốn đến cô nhi viện, tìm lại con trai của mình, cho dù là giống một phần mười thôi cũng được.
Không ngờ... cậu lại giống đến bảy phần, bà Giản nhìn thấy cậu liền ôm cậu vào lòng vui mừng sau đó thì quyết định nhận nuôi cậu. Khi đó cậu cứ tưởng mình đã thật sự tìm được gia đình rồi, ba mẹ nuôi đều thích cậu, em gái cũng rất quan tâm đến cậu, bọn họ đều xem cậu là người nhà, mặc dù... cái tên Giản Tư Lam này vốn dĩ không phải của cậu, những thứ này cũng không hề thuộc về cậu, cậu chỉ là một kẻ thế thân, do may mắn mà có được. Nhưng như vậy thôi cậu đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi, trái tim cậu đã được sưởi ấm, không còn cảm nhận được cái lạnh giá nữa, mặc dù... cậu vẫn đang ở giữa mùa đông giá rét, bị tuyết trắng bao phủ.
Mọi chuyện không dừng lại ở đây, thời gian dần trôi qua, gương mặt cậu đã không còn giống con trai trưởng nhà họ Giản nữa, thậm chí một phần cũng không giống, càng nhìn lại càng không thuận mắt, càng nhìn lại càng khiến người ta chán ghét.
Vì vậy ông bà Giản đối với cậu càng lúc càng lạnh nhạt, thậm chí họ cảm thấy cậu không xứng với cái tên Giản Tư Lam này, cảm thấy cậu không có khí chất của thiếu gia, bần hàn thấp kém cuối cùng cũng chỉ là bần hàn thấp kém, chỉ khiến cho bọn họ cảm thấy mất mặt.
Cũng vì vậy, khi em gái bỏ đi họ đã không hề do dự mà biến cậu thành con cờ, họ muốn cậu hiểu, đã đến lúc cậu nên đền đáp công ơn dưỡng dục của họ và phải biết bản thân cậu nằm ở đâu, không được quá phận. Có lẽ... từ lâu họ đã không muốn giữ cậu lại, chỉ vì cảm thấy tiếc tiền của họ cho cậu ăn học, nuôi lớn cậu bao nhiêu năm nên mới bất đắc dĩ cho cậu ở lại sau đó tìm cơ hội lợi dụng cậu để đem lại lợi ích cho Giản gia.
Thì ra... mọi ấm áp trước đây chỉ là giả dối, những anh s mắt chán ghét và khinh thường giờ đây mới là sự thật, mới là thứ cậu nên nhận lấy.
Ha! Thì ra cậu vẫn luôn một mình cô độc giữa trời đông giá rét vậy mà cậu cứ tưởng bản thân đang được sưởi ấm bởi ánh mặt trời rực rỡ của mùa xuân tràn ngập hạnh phúc.
Tất cả... hoá ra chỉ là ảo giác, là sự mơ mộng của một mình cậu. Sao có thể... tàn nhẫn đến vậy?
Updated 57 Episodes
Comments
_Nhi Khánh_
Thích kiểu n kiểu thụ thiếu cảm giác an toàn xong công trọng sinh hoặc nao ẻm bị sao r công hối hận n9s healing 😍😍😍
2025-02-13
1
Cri❄️🍃
Thương ảnh quá à;)) cứ hết lần này đến lần khác bị người nhận nuôi bỏ rơi huhuh😢
2025-01-26
14
CÁ KON💫⭐️✨⚡️
💀💀
2024-09-21
2