Nén nhang nghi ngút khói lượn lờ trong gian nhà cũ thời ông bà tổ tiên để lại. Người phụ nữ trạc chừng hơn bốn mươi, mặt mày ủ rũ, hai tay bấu chặt, chốc chốc đưa mắt nhìn đồng hồ rồi nhìn ra cổng.
Gió đìu hiu thổi ngoài sân vườn rộng thênh thang, xáo động những tán cây già rậm rạp, tiếng xào xạo như những tiếng thì thầm, mang đến cảm giác gai người vì lạnh và rờn rợn. Trước cánh cổng sắt cũ, đèn chớp chớp vài cái rồi tắt ngúm, trả lại cái màu đêm nguyên thủy cùng ánh trăng bàng bạc.
Đôi mày người phụ nữ nheo lại, ánh mắt đầy vẻ lo lắng, bất an. Tiếng côn trùng kêu vang trong không khí cùng tiếng gió trời và làn nước sông nổi sóng dào dạt càng làm trái tim bà đập loạn liên hồi. Bàn tay chuyển sang nắm lấy gấu áo bà ba đỏ giản dị, chân đeo guốc vội bước vào nhà, đánh lộp cộp rõ to. Cả người bà run rẩy, chắp tay vái lạy bàn thờ tổ tiên, miệng lẩm bẩm những lời thì thầm khấn vái.
“Má ơi.”
Người phụ nữ giật mình, mở to mắt nhìn về phía phòng trong, đáp lời: “Chưa tới giờ đâu, mày ngủ một giấc đi, có gì thì má gọi.”
“Dạ.”
Người phụ nữ không nói gì. Bà nhìn lên di ảnh chồng đặt thấp hơn so với ông bà, ba má, hình ảnh người chồng còn quá trẻ khiến bà không khỏi chạnh lòng. Mùi nhang đã xông khắp nhà, quyện vào mùi gỗ tràm khiến bà chỉ có thể thở dài. Giờ chẳng còn gì để bà phải do dự.
Bà ngồi phịch lên tấm phản gỗ phòng khách, lại đăm chiêu, hỏi: “Nhựt này, mày có hối hận không con?”
“Dạ không. Nếu nói có thì cũng có, nhưng giờ con không cảm thấy vậy.”
Nhựt ngồi ở phòng trong, căn phòng cũ mà cậu từng ở lúc nhỏ hồi nghỉ hè tiểu học, tay mân mê cái nón vành rộng khá cầu kì mà đêm qua Hắc Bạch Vô Thường đem tới. Không chỉ cái nón này, mọi thứ lễ vật, trầu cau, trang phục, lễ nghi đều đã được cầu toàn đâu vào đấy. Thật ra, lúc này Nhựt vẫn còn ngờ ngợ, chưa thể hoàn toàn tin được đây là hiện thực. Chỉ mới mấy tháng trước, cậu chỉ là một học sinh cấp ba, học hành chẳng tới đâu, bạn bè chẳng có lấy một mống người, rồi như một vận đen đủi, cậu bị vướng phải mấy vụ ma quỷ vì cái khả năng tâm linh chết tiệt. Đó cũng là lúc cậu gặp Tịch Dương.
Nhựt vội lấy tay che gương mặt nóng bừng vì nhớ lại cái ngày mình và anh ta đồng ý hợp tác, sau đó bằng một cách nào đó, một người, một vong, gắn bó suốt thời gian không ngắn cũng chẳng dài, dần dần nảy sinh một điều gì khó nói, cả cậu và anh ta.
“Má chẳng muốn mày đi đến đó, ba mày, ổng đi rồi, giờ lại đến mày. Số tao đúng là số khổ.” Bà Xuyến - má của Nhựt thở dài thườn thượt. Bà không khỏi than trách số phận bà, số phận chồng con thật chẳng có phước. Từ quá khứ đến hiện tại, chưa bao giờ bà cảm thấy hạnh phúc sau khi chồng ra đi. "Bất đắc dĩ" là ba từ khiến bà đau từng khúc ruột.
Nhựt hiểu lòng má. Cậu hoàn toàn có thể tưởng tượng ra gương mặt dần già đi của bà vì thời gian và những biến cố cuộc đời, những nếp nhăn nhiều hơn trên mắt và làn da lão hóa vàng vọt. Cậu không dám bước ra khỏi phòng, nếu chứng kiến những điều tàn nhẫn ấy sẽ khiến cậu bất chấp từ bỏ mọi thứ đã định đoạt, rồi lại đổ sông đổ bẻ, rồi lại tồi tệ hơn. Điều ấy má cậu càng không muốn. Cậu cảm nhận rõ khóe mắt mình đã muốn trào ra thứ nước nóng hổi, sống mũi cay cay, cổ nghẹn lại, run run. Chân chỉ mang có đôi giày đỏ nhưng không hiểu sao lại có sức nặng như đeo chì.
"Tao chỉ mong mày sống tốt thôi, con à.”
Hai má con không nói gì nữa, cứ thế mà thinh lặng đến canh ba...
Tiếng kim đồng hồ tanh tách kêu đều đều.
Tinh !
Đồng hồ treo tường chỉ vừa điểm mười hai giờ, một đợt gió lạnh buốt thổi mạnh vào nhà, nén nhang đang thắp ngọn lửa nhỏ chợt bùng lên cháy rụi. Tiếng chó tru rú lên khắp nẻo vắng, tiếng mèo kêu meo meo như tiếng trẻ con khóc đêm, trong bụi rậm hiện lên những ánh mắt sáng xanh quắc như đang trông chờ, phấn khích. Bà Xuyến giật mình vội lùi lại gần phòng trong, bà hoảng hốt nhìn quanh rồi chạy vào phòng, giật lấy cái nón trên tay con trai, đội lên gọn gàng cho cậu. Hai bàn tay bà nắm chặt tay cậu, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, cả người run lên cầm cập như người mới mắc mưa to. Nhựt ngạc nhiên nhìn bà, rồi ánh mắt cậu trầm xuống, vòng tay ôm chặt má.
Tiếng kèn trống xa xa vang lại, gió thổi càng lúc càng lớn, bẻ cong những thân cây èo uột mới lớn được mấy năm. Tiếng cười nói thoang thoảng, râm ran như ngày hội lớn nơi đình miếu thời xưa cũ. Dần dần, tiếng cười the thé của một người đàn bà vang lên rõ ràng trong không gian.
Cheng cheng !!!
Tiếng chiêng đánh vang trước cổng nhà. Con ngựa đen đi sau kẻ đánh chiêng liền dừng lại, vung hai chân trước, hí dài một tiếng vang trời. Một người đàn ông mặc hỉ phục đỏ ngồi trên yên ngựa, tay nắm chặt dây cương, đưa ánh mắt vàng rực sáng như chiếc hoa tai anh ta đang đeo, nhìn vào trong căn nhà cũ tối tăm, đằng sau là kiệu hoa và đoàn vong linh mặc áo tấc đỏ tươi, tay vung những tờ tiền âm phủ khiến chúng tung bay tán loạn, vong ma lưu lạc trên dương thế cũng từ đó lao vào giành giật, rồi bu thành mấy đám, bàn tán xôn xao.
Một người đàn bà vấn cao mái tóc bạc phơ, gương mặt phúc hậu, ánh mắt sáng ngời, chống cây gậy đi đến trước cửa nhà, hô to: “Nhà trai đã đến, mời tân nương lên kiệu !”
Tiếng rì rầm như bùng nổ, nghe như những tiếng bất ngờ, hoảng hốt vì một chuyện lạ lùng bất khả thi. Nhưng sau mấy tiếng thét của mấy quỷ sai, tất cả lại im thóc, còn lại là tiếng rào rạo của lá cây và tiếng tiền giấy bay sột soạt.
Bà Xuyến càng run rẩy kịch liệt. Bà bấu chặt áo tấc đỏ mà con trai đang mặc, trong trí bà thoáng lên ý nghĩa xé nát chiếc áo này và cố thủ trong nhà, không muốn giao con trai ra. Dù sao cái áo này chỉ là áo giấy, mấy thứ khác cũng không phải thật.
“Nhà trai đã tới, mời tân nương lên kiệu.”
Trong nhà vẫn im lìm như ban đầu, chẳng có ai đáp lại.
“Nhà trai đã tới, mời tân nương lên kiệu.” Người đàn bà vẫn kiến nhẫn gọi to, mỗi lần gọi là một lần chờ đợi, sự khẩn trương đã dần hiện hữu trong thanh âm khàn nhẹ của bà.
“Bẩm Ám Quan đại nhân, tân nương của ngài không chịu bước lên kiệu, qua giờ lành thì sẽ không tốt đâu ạ.” Người đàn bà lắc đầu, khom lưng bẩm với người đàn ông trên ngựa.
Người đàn ông cau mày, mắt dán vào căn phòng trong, sâu trong căn nhà. Sự kiên nhẫn của anh ta dần mất, cũng giống như đoàn vong linh đang sốt ruột thì thầm phía sau.
“Vậy thì cứ mở cổng đi, trễ giờ lành là xem như mất điềm tốt, chúng ta còn việc quan trọng phải thực hiện.” Tiếng nói của một người đàn ông khác vang lên the thé, người đàn bà ngó ra phía sau, bên cạnh chiếc kiệu hoa là Bạch Vô Thường phất phất tay ra lệnh cho hai tên quỷ sai.
Bà nhìn người trên yên ngựa nhưng anh ta lại chẳng phản đối gì, vậy là xem như anh ta cũng đồng tình với vị Bạch Vô Thường kia.
Hai tên quỷ sai cao to ở đằng sau, nắm lấy thanh sắt lạnh lẽo, đánh bật ra một cách thô bạo, cánh cổng đập vào tường tạo thành tiếng va đập kim loại chói tai.
Nhựt khẩn trương nhìn ra cửa phòng, lại nhìn xuống má đang ôm chặt mình, cậu đành tự mình rút tay khỏi lưng bà, đối diện với ánh mắt đỏ hoe, sưng lên, ầng ậc nước mắt, cậu chỉ lắc đầu. Hôm nay, cậu phải lên kiệu hoa rồi.
Bà Xuyến lau nước mắt vào vạt áo, hít một hơi thật sâu rồi lấy dải khăn đỏ đã chuẩn bị từ trước, đeo lên mắt. Người dương cấm kị nhất là gặp người âm, âm thịnh dương suy, hồn phách không ổn định sẽ khiến tinh thần không được minh mẫn, sức khỏe suy yếu, giảm dương thọ và có nguy cơ bị xác hội. Đeo một dải khăn trên mắt cũng là muốn phong ấn nhãn lực, tịnh tâm, tịnh khí. Xong xuôi, bà chỉnh lại quần áo con trai, kéo thấp nón xuống một chút, mở cửa phòng, dắt cậu ra trước nhà. Một cơn gió lạnh ở ngoài thổi vào khiến bà không khỏi lo sợ, tiếng khàn khàn và bóng dáng mờ mờ qua tấm vải trông vô cùng quen thuộc.
Người đàn bà thoáng thấy bóng dáng tân nương mặc hỉ phục liền cười thành tiếng, nhanh chóng đến đỡ lấy tay cậu từ tay bà Xuyến, ra lệnh cho hai tiểu đồng bằng giấy vén rèm trước kiệu ra. Khoảnh khắc tay con trai rời khỏi tay mình thì tim bà Xuyến đã như bị ai đó bóp nghẹt, treo lơ lửng, mặt mày bà trắng bệnh không còn một giọt máu.
“Nay là ngày vui, sao cô ủ rũ thế ? Chậm trễ quá thì qua mất giờ lạnh, cổng âm dương mà đóng là xem như hôn lễ này phải hủy mất.”
Người đàn bà nhẹ giọng trách bà Xuyến, dù bà ta hiểu tâm ý người mẹ không muốn con đi xa nhưng Diêm Vương đại nhân đã quyết, sính lễ, thủ tục đã hoàn thành, chỉ còn chờ tân nương nữa mà thôi. Bà ta đi từng bước chậm rãi, dắt Nhựt bước qua bệ cửa, tiến gần đến kiệu hoa.
Ngay lập tức, tiếng xì xào từ những bóng đen mờ mờ ảo ảo trở nên ồn ào khi cậu chỉ vừa qua khỏi cổng, nghe như hoảng hốt tột cùng.
Nhựt mím môi bỏ ngoài tai tết tất cả, nhưng cậu lại cảm thấy hơi rờn rợn khi bàn tay của bà già kia đỡ lấy tay mình. Một bàn tay trắng toát, lạnh như băng, sần sùi, gầy trơ xương khiến cậu không khỏi dựng tóc gáy. Bà ta dường như hiểu ý tứ bài xích được thể hiện mơ hồ của cậu, từ trong họng cất lên tiếng cười khùng khục, sau đó nâng tay cậu đưa lên phía trước.
Người đàn ông đã xuống khỏi lưng ngựa. Anh ta mặc bộ hỉ phục đỏ mới tinh, được dệt từ tơ tằm của Nguyệt Lão. Dáng vẻ cao lớn, tôn lên một thân áo vải trang trọng, chỉnh tề, thứ đã làm tốn biết bao tâm tư, công sức của đến năm chu nữ. Anh ta nở một nụ cười thỏa mãn khiến Minh Nhựt giật mình, đón lấy tay cậu, theo nghi thức, đưa tân nương của mình lên kiệu một cách dịu dàng, chu đáo nhất. Nhựt ngơ ngác theo từng hành động của anh ta, đầu ngoái lại mấy lần nhìn má, đến khi đã yên vị trong kiệu thì lòng vẫn còn một mớ hỗn độn, vừa ngượng vừa lo.
Bà Xuyến nắm chặt tay, cúi đầu, đứng yên trong sân nhà, mặc cho tân lang đến cúi lạy xin đưa dâu, cho đến khi hai tiếng the thé của Bạch Vô Thường hô to: “Khởi hành.”.
Đoàn rước dâu vội vã sắp lại hàng ngũ, nhường lại lối đi cho ngựa đen và chiếc kiệu hoa. Bà già nán lại một lát, vuốt vuốt bàn tay đang run rẩy của bà Xuyến rồi thở dài, rời đi. Tiếng chiêng, kèn, trống lần nữa vang vang ing ỏi trong đêm khuya thanh vắng, hòa cùng tiếng chó tru mèo gọi đến thê lương. Những vong ma xì xầm to nhỏ rồi cũng vãn dần, trả lại trước cổng nhà đơn sơ là người mẹ đang cố kiềm chế giọt nước mắt dần thấm đẫm khăn che mắt và gió lạnh đìu hiu thổi tốc những tờ tiền âm phủ tung bay tán loạn.
Bà Xuyến ủ rũ bước vào nhà. Cổng sắt sau lưng theo làn gió mạnh từ từ khép lại rồi tự động khóa.
“Này, bà Xuyến ! Bà nãy giờ có nghe gì ồn ào không ?”
Đó là giọng ông Tư, nói vọng qua bên hàng rào nhà bên.
“Chả hiểu đêm hôm khuya khoắt mà đứa chết tiệt nào cứ khua chiêng gõ trống chỗ nào ấy, xa lắm ! Bọn chó mèo tru tréo ghê quá nên nãy giờ tôi chỉ dám ở trong nhà, điên thật chứ !”
Ông Tư là hàng xóm nhà Nhựt, tính ông nóng nảy, bạo dạn, có gì làm ông khó chịu là ông chửi rất hăng. Hồi chiều hôm qua ông về trễ sau một chuyến làm ăn trên huyện. Thức đêm mấy ngày liền làm tinh thần ông đi xuống rất nhiều, qua loa một bữa cơm rồi tắt đèn đi ngủ sớm. Thế mà đang đêm lại bị đánh thức bởi mớ âm thanh hỗn tạp rợn người.
Mặc cho ông chửi đổng lên mấy câu tục tĩu, xua chó đuổi mèo, bà Xuyến chỉ đáp lại ngắn ngủn: “Tôi chẳng nghe thấy gì hết, ông Tư về cho tôi khóa cửa.” Hôm nay bà đã quá mệt mỏi và kiệt quệ, tai ù đi và đầu óc chẳng thể tỉnh táo nổi.
Tiếng cành cạch của khóa cửa của nhà bà Xuyến vang lên một cách lạnh lùng. Ông Tư cũng biết điều, ngó nghiêng khắp xóm rồi cũng vội vào nhà, chốt kĩ càng hết các cửa. Nhưng dù vậy, không hiểu sao vẫn có gió lạnh thổi qua khe hẹp, tạo nên thứ âm thanh u u như tiếng huýt sáo ngân nga của một người con gái.
________________
Updated 21 Episodes
Comments
Mây u sầu
ý là lúc nãy mều nhó tui cũng vừa meo meo xong🤡💦💦
2024-08-15
2
Mây u sầu
ý là bé Nhựt còn về thăm mẹ đc hem 🥹💦💦
2024-08-15
2
Mây u sầu
ahzbnzjz dumaaaa huhu nửa đêm đọc những dòng văn này tui quắn quéo vs otp này huhu ét ô éttt
2024-08-15
3