Chương 2

Đầu Thành đau như búa bổ, vừa mở mắt ra cậu chỉ nhìn thấy trần nhà trắng đục, bên cạnh có tiếng sụt sùi khe khẽ. Thành đỡ đầu ngồi dậy, lại day hai bên thái dương cho vơi đi cơn đau. Vừa ngồi dậy trước mắt cậu đã là một cô bạn học xinh đẹp, mái tóc đuôi ngựa buộc gọn, đôi mắt long lanh đang rưng rưng. Cậu ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, nói tóm lại là khá xinh đẹp. Khuôn mặt còn như mang ánh hào quang sáng chói. Thanh nheo hai mắt, ý thức mơ mang rồi bất ngờ buột miệng nói:

-Ly...

Rồi một dòng suy nghĩ từ đâu xen vào đầu óc mơ hồ lúc này, cậu chỉ nghĩ một mạch rằng nhất định phải đến đến trận bóng rổ hôm nay. Thành ngồi vật dậy, rút dây truyền nước chạy ra ngoài.

Thành chạy tới sân vận động, va phải một bạn nam cao lớn khác. Cậu ngã khuỵu dưới chân hắn. Cậu ta chỉ lạnh lùng quát:

- Mù à?

Trận đấu đã bắt đầu từ lâu, Thành đến muộn mất rồi. Đành đợi hiệp hai thay người. Cậu ngồi bên ghế, Ly chạy tới cầm theo chai nước đưa cho cậu. Thành mở nước, bỗng đầu lại đau lên dữ dội. Những dòng kí ức từ đâu hỗn loạn hiện về. Một là cậu đã học xong rồi, đã là một thanh niên hai mấy tuổi, là một youtuber, dòng kí ức thứ hai chạy tới, lần này mờ nhạt hơn, chỉ mang máng cậu là con nhà gia giáo, vừa cùng cô bạn thân chuyển tới trường này. Ngoài ra một mảnh kí ức cũng không có. Lúc ấy âm thanh kia lại vang lên trong đầu" Nhân vật quần chúng có đáng sống hay không là phải dựa vào cậu rồi" Cậu dần nhớ lại cảnh tượng khi nãy cậu mới vừa ngồi trong phòng đọc truyện mà.

-Chết rồi. Không phải là xuyên không rồi chứ?

Cái cậu bạn phía bên lại cau mày nhìn sang u ám quát cậu:

- Có giữ im lặng được không?

Ly bên cạnh kéo tay Thành ngồi xuống. Còn cậu vẫn chưa hết bất ngờ, ngồi im như trời trồng, Ly phải lay cậu mấy cái cậu mới hoàn hồn, quay sang hỏi cô:

-Cậu là Nguyễn Thị Ngọc Ly, lớp 11a7 phải không.

Ly méo mặt, đưa tay sờ sờ trán Thành, một lúc sau mới an lòng thở phào.

- Tớ còn tưởng cậu sốt cao hóa khùng luôn rồi. Không tớ thì ai?

Thành tự bồi thêm cho mình mấy cú tát, Ly vội vàng kéo tay cậu lại. Trời ơi đau quá, thế này chắc không phải mơ rồi. Cậu nghĩ đến cái cảnh chết thảm của nhân vật quần chúng sau khi hiện hữu đúng hai tập đầu thì suýt rơi nước mắt. Lúc ấy tiếng loa gọi vào hiệp hai cũng bắt đầu. Ly cầm lấy chai nước, lo lắng cho Thành. Thấy cậu chạy thẳng xuống sân, cô chỉ biết hét lớn.

- Thành... chú ý sức khỏe.

Mọi người ồ lên, đúng là cặp đôi nổi tiếng của trường, lúc nào cũng quan tâm nhau hết. Chỉ có Thành là mặt mũi méo xệch, chân tay không tự chủ cứ chạy ầm ầm lao xuống sân, đỡ lấy quả bóng rổ đang lao tới, một người bạn chạy tới vỗ vai cậu hỏi han:

-Ổn không vậy anh em.

Câu gật đầu, dẫn bóng ra giữa sân. Nhìn dáng vẻ hiên ngang ai nấy cũng phải trầm trồ. Chỉ có mình Thành mới biết cái cốt truyện đang điều khiển cậu, chứ thật tâm cậu đang run muốn chết. Không nhầm trận bóng rổ này cũng là nguyên nhân gây hiềm khích giữa cậu với tên thiếu gia họ Trần. Cậu ngó nghiêng nhìn quanh, thấy đội bạn cũng đang xuống sân. Thoạt nhìn Thành thấy ai cũng đáng nghi, vậy rốt cuộc ai mới là Trần Hoàng Thanh vậy? Để cậu biết trước còn... tránh xa hắn ra. Dù sao bảo toàn tính mạng vẫn là quan trọng nhất.

Trận bóng vừa bắt đầu, không ngoài kịch bản đội lớp a2 của Thành đã dẫn trước. Đến gần cuối trận, Thành ghi bàn quyết định, trong lúc ăn mừng lại va phải tên đội bên lớp a1. Hắn cay cú tiện thể túm lấy cổ áo cậu trút giận. Thành ngước lên nhìn, tiêu rồi, theo kịch bản thì đúng là hắn. Chàng trai trước mặt cao hơn Thành gần một cái đầu, so với thân hình gầy gò có vẻ thư sinh của Thành thì cậu ta đô hơn hẳn. Thành nhắm mắt nghĩ lại cốt truyện gốc, không sai, thủ phạm giết cậu đây rồi, Trần Hoàng Thanh cũng chính là người khi nãy cậu va phải. Lúc ấy mọi người đã kịp can ngăn. Ly từ đâu chạy tới chắn trước mặt cậu, Thanh nhìn đội của Thành cháy mắt, chỉ vứt lại một câu.

- Mày nhớ đấy.

Sau liền quay lưng bỏ đi. Cả đội bóng dường như cũng chẳng quan tâm tiếp tục ôm Thành ăn mừng. Chỉ có tâm Thành là run như cầy sấy, thà cứ đưa mặt cho hắn đánh một trận rồi thôi còn hơn hiềm khích lâu dài rồi sau bị hắn ra tay tàn độc. Bỗng chợt cậu nhận ra sau mình hèn nhát quá vậy. Lúc này trong não cậu bỗng lại nhớ tới câu nói" Nhân vật quần chúng có đáng sống hay không là phải dựa vào cậu rồi" rồi bỗng lóe lên một tia sáng, có phải cậu hoàn toàn vẫn có thể thay đổi số phận hay không?

Thành trốn một mình sau dãy nhà, dùng chân đá sỏi lung tung. Bấy giờ cậu mới cảm nhận mình lại được là mình. Không phải chạy theo cốt truyện gốc thật là thoải mái quá đi. Những tiếng bước chân truyền tới, Thành nép mình lại trong góc tường. Là nhóm của Hoàng Thanh. Thành vừa trông thấy đã sợ đến không dám thở.

- Cay thật lại để thua mấy thằng a2.

- Cứ chờ đấy. Rồi tao sẽ cho chúng nó biết. Đám hèn chơi bẩn.

Cái gì cơ? Chơi bẩn á? Gì mà thắng thì làm vua mà thua thì đổ lỗi tại đội bạn chơi bẩn vậy. Máu nóng trong người Thành sôi lên, cậu định chạy ra nói chuyện đòi công bằng cho rõ ràng. Nhưng vừa hé mắt ra thấy bóng Thanh, cậu nhanh chóng rụt chân lại. Hít thở vài hơi lấy lại bình tĩnh. Không sao, chịu tức một chút cũng được, bảo toàn tính mạng quan trọng hơn. Giờ quan trọng nhất là phải làm sao thoát khỏi danh sách đen trong lòng cậu ta kia kìa.

Hot

Comments

Mkhanh♫

Mkhanh♫

Hơi hèn một chút nhưng không sao:))

2024-07-20

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play