Thanh Dung An Hà Diệp
[ Tây Hà ( Tây Vực ) ]
Đôi chân thanh thoát đi nhanh, vóc dáng thanh tú, khuôn mặt hiền dịu, nụ cười tỏa nắng, đôi mắt nàng thật sự rất đẹp, nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần, tựa như hoa, khuynh thành khuynh nước, sắc đẹp hơn người, không ai có thể sánh bằng với nhan sắc của nàng, mái tóc đen thẳng dài tới hông thướt tha.
( Dương Thanh Dung - An Hà Cửu Công Chúa Tây Hà )
Thanh Dung khoác trên mình bộ y phục màu xanh lục vô cùng đẹp, đứng trước gương nở một nụ cười dịu dàng, ánh mắt long lanh hiền dịu. Sau đó từ đằng sau có một nữ tử bước vào.
Cô bước vào nhẹ nhàng đi tới đứng bên cạnh Thanh Dung rồi nói: “ Công chúa, muội đã kêu các thị nữ và thị vệ lui ra hết rồi.”
(Băng Nhi - Thị Nữ Thân Cận Của Thanh Dung)
Xét về thân phận tuy Băng Nhi được coi là thị nữ thân cận bên cạnh Thanh Dung, nhưng cô lại có điểm khác biệt với các thị nữ bình thường khác. Từ trang phục đến trang sức trên người cô đều là loại tốt nhất, nhìn như vậy đủ biết Thanh Dung đối xử tốt với cô như nào. Nhưng khi nhìn Băng Nhi cô lại rất tao nhã và nhẹ nhàng giản dị, cô có một nét đẹp riêng của mình.
Thanh Dung đeo dây đai lưng vào rồi chỉnh lại y phục sau đó nhẹ nhàng quay lại nhìn Băng Nhi dịu dàng đáp: “ Băng Nhi, muội thấy hôm nay ta mặc bộ này được không?.”
Băng Nhi nhìn từ trên xuống rồi rồi đáp lại nàng: “ Rất đẹp! Tỷ mặc bộ này thật sự rất đẹp!.”
Thanh Dung đi tới vuột nhẹ mũi cô rồi ghẹo cô nói: “ Đúng là một tiểu nha đầu khéo miệng.”
Thanh Dung nàng cười tươi với Băng Nhi rồi ngước sang nhìn lên đầu cô và nhìn vào bộ y phục giản dị của cô rồi thắc mắc hỏi: “ Hôm nay là sinh thần muội, sao muội lại mặc giản dị như vậy?.”
Băng Nhi mỉm cười nắm lấy tay Thanh Dung đáp: “ Muội đã quen mặc vậy rồi.”
Thanh Dung nghe xong thì quay người đi tới bàn trang điểm rồi lựa trong số chiếc trang sức cài tóc của mình rồi lấy ra một cái rất đẹp, nàng nhẹ nhàng quay lại cài lên đằng sau tóc cho Băng Nhi và nói: “ Ta mặc kệ muội thích mặc giản dị như nào! Nhưng hôm nay là ngày sinh thần của muội, muội phải là người sinh đẹp nhất hôm nay!.”
Băng Nhi ngước lên nhìn Thanh Dung rồi đáp: “ Nhưng muội không quen như vậy.”
Thanh Dung nghiêm túc nhìn Băng Nhi nói: “ Không được cãi lời.”
Nàng nói xong thì liền cười tươi nhìn Băng Nhi với ánh mắt đầy yêu thương rồi sau đó nắm lấy tay cô kéo đi, vừa đi nàng vừa vui vẻ nói: “ Hôm nay vừa là sinh thần của muội còn vừa là lễ thất tịch, nên ta muốn dẫn muội ra ngoài cung chơi để thay đổi bầu không khí.”
Băng Nhi vừa nghe xong thì liền đứng lại rồi vội vàng nói với Thanh Dung: “ Công chúa! Nhưng vương thượng vẫn chưa xoá bỏ lệnh cấm ra khỏi vương cung của tỷ mà!.”
Thanh Dung liền quay lại che miệng Băng Nhi rồi trả lời: “ Lần này chúng ta không lén lút đi nữa, chúng ta đường đường chính chính công khai đi ra khỏi cung!.”
Nàng vừa nói xong thì liền cười tươi sau đó nháy mắt một cái và kéo Băng Nhi ra khỏi tẩm cung của mình, vừa định bước chân ra khỏi cửa phòng, Thanh Dung liền đứng khựng lại rồi nở nụ cười dùng giọng điệu nói: “ Mạc Tĩnh Chi! Tỷ còn định núp ở đó tới khi nào nữa vậy?.”
Từ phía sau cửa phòng nàng có một nữ tử xinh đẹp bước ra. Người này chính là Mạc Tĩnh Chi, nhị tướng quân của Tây Hà, là con gái thứ hai của thái sư Tây Hà.
( Mạc Tĩnh Chi - Nhị Tướng Quân Tây Hà )
Tĩnh Chi đặt hai tay sau lưng rồi bước ra, cười đểu với Thanh Dung và nói: “ Con nha đầu thối nhà muội càng ngày càng chẳng thú vị chút nào.”
Thanh Dung cười vui vẻ đi tới đứng cạnh Tĩnh Chi rồi khoác tay qua vai cô rồi cười tươi nhìn cô nói: “ Mười ngày hết chín ngày là không ngày nào tỷ không trêu muội rồi, vì vậy muội cũng phải phòng trước chứ đúng không tam sư tỷ.”
Tĩnh Chi liền bật cười lấy tay đẩy nhẹ trán Thanh Dung và vui vẻ đáp: “ Đúng đúng, tiểu thập thất nhà chúng ta đã trưởng thành rồi, đã không còn dễ trêu chọc như trước nữa rồi.”
Thanh Dung chống tay kiêu ngạo cười tươi trả lời: “ Lại chả đúng nữa!.”
Tĩnh Chi và Băng Nhi nhìn Thanh Dung như vậy liền bật cười, cả ba người sau đó cùng nhau đi ra cổng cung, nhưng khi tới cổng cung họ lại lén lút quan sát xung quanh. Thanh Dung nghiên đầu ra ngó sau đó liền tới Băng Nhi rồi tới Tĩnh Chi, nhìn cả ba lén lút như vậy thật sự rất mắc cười. Tĩnh Chi liền nói nhỏ: “ Các muội hãy cẩn thận đó, lần này ta thấy đại ca trở về sắc mặt không được tốt đâu đó!.”
Thanh Dung liền ngây thơ liếc mắt lên nhìn Tĩnh Chi và nói: “ Sắc mặt huynh ấy có bao giờ tốt hả?.”
Tĩnh Chi liền liếc Thanh Dung trả lời lại: “ Cái con nha đầu này! Muội mà để huynh ấy biết muội nói huynh ấy như vậy chắc chắn muội không yên với huynh ấy đâu!.”
Băng Nhi cúi xuống nhìn Thanh Dung hỏi: “ Thế này gọi là đường đường chính chính không lén lút của tỷ hả?.”
Thanh Dung liền mím môi lại sau đó lè lưỡi nhẹ ngại ngùng nói: “ À thì…”
( Dương Nguyên Phong - Tứ Vương Tử Tây Hà )
Đột nhiên từ đằng sau họ có một nam tử cao ráo, anh tuấn, người này chính là Dương Nguyên Phong, tứ vương tử Tây Hà. Nguyên Phong đang đi ngang qua thì nhìn thấy ba người họ đang lén lút đằng đó, chàng liền nở ra một nụ cười đểu trên khoé miệng, chàng nhẹ nhàng từng bước chân đứng sau lưng họ rồi nhót chân lên đứng trên Tĩnh Chi ngó theo hướng cả ba đang nhìn sau đó thắc mắc hỏi: “ Các muội đang nhìn cái gì vậy?.”
Cả ba liền xanh mặt đứng đơ người, mặt người nào người nấy tái mép. Cả ba người liền ngước mắt lên trên rồi giật mình hét lớn, sau đó cả ba người họ ngã xuống. Nguyên Phong nhìn họ với vẻ mặt ngây thơ, thắc mắc hỏi: “ Ta hỏi ba người các muội đang nhìn cái gì vậy?.”
Thanh Dung tức giận cấm lấy một nắm tuyết rồi ném vào Nguyên Phong hét lớn nói: “ Cái tên Nguyên Phong chết tiệt này! Huynh muốn làm muội đứng tim chết hả?.”
Nguyên Phong liền bật cười, chàng cười lớn nhìn cả ba rồi ôm bụng vừa cười vừa nói: “ Mấy cười các muội làm ta mắc cười quá, nhìn lại các muội đi coi có giống trộm, giống thích khách không? Các muội làm gì mà lén la lén lút ở đây vậy?.”
Tĩnh Chi liền nhăn mặt lườm Nguyên Phong và trầm giọng nói: “ Hôm nay là sinh thần của Băng Nhi nên bọn ta muốn đưa muội ấy ra ngoài cung đón sinh thần.”
Nguyên Phong nghe xong thì quay sang nhìn Thanh Dung rồi chỉ vào mặt nàng lắp bắp nói: “ Thì ra…thì ra…thì ra các muội…đi mà không rủ ta.”
Thanh Dung lè lưỡi cười trêu ghẹo Nguyên Phong rồi nói: “ Tại huynh mà đi theo là sẽ ồn ào lắm!.”
Nguyên Phong liền lườm Thanh Dung sau đó chàng quay sang nhìn Tĩnh Chi rồi nhẹ nhàng đi tới dịu dàng đỡ cô đứng lên, Thanh Dung liền ngơ ngác nhìn Nguyên Phong và nhíu mày rồi nói: “ Dương Nguyên Phong! Ta là muội muội huynh, huynh lại không đỡ ta đứng dậy mà lại đỡ tỷ ấy!.”
Nguyên Phong nhẹ nhàng phủi sạch y phục cho Tĩnh Chi rồi quay sang nhìn đểu Thanh Dung rồi nói đểu: “ Tại vì con nha đầu nhà muội rất đáng ghét. Hứ!.”
Thanh Dung vừa đứng dậy thì nghe được những lời như vậy thì ngơ người nhìn Nguyên Phong xong bật cười nói: “ Hơ hơ, đây là vị ca ca tốt của ta đây sao?.”
Tĩnh Chi đứng chống tay và thở dài nói: “ Hai người các người có thôi đi không? Không muốn xuất cung nữa hả? Nếu còn không mau đi thì đừng có mơ xuất cung nữa!.”
Tĩnh Chi nói xong thì nắm lấy tay Băng Nhi dắt cô đi, còn Thanh Dung với Nguyên Phong thì đứng hơn thua với nhau, hai người vừa đi vừa đẩy nhau. Tĩnh Chi liền quay lại trừng mắt nhìn cả hai, hai người liền ngoan ngoãn đi theo.
Cả bốn người vừa bước ra khỏi cổng vương cung thì từ đằng sau có một nam tử cao ráo, khuôn mặt không cảm xúc, nghiêm túc, trầm giọng gọi: “ Nguyên Phong! Tĩnh Chi! Thanh Dung! Băng Nhi!.”
( Mạc Lâm Vũ - Đại Tướng Quân Tây Hà )
Người này chính là Lâm Vũ, là đại thiếu gia phủ thái sư đồng thời là đại tướng quân Tây Hà và là đại ca của Tĩnh Chi. Sau khi cả bốn người nghe thấy giọng nói của Lâm Vũ gọi mình liền đứng im không dám nhúc nhích, mặt người nào người nấy đều tái mép.
Cả bốn người liền cùng nhau đồng loạt quay người lại rồi cúi đầu sau đó đồng thanh nói: “ Muội/đệ kính chào đại tướng quân!.”
Những binh lính canh ở xung quanh đó không nhịn được liền phì cười, Thanh Dung vừa sợ vừa ngại, sau khi nàng nghe thấy tiếng cười của họ liền quay sang qua chỉ tay rồi nói: “ Ai cho các ngươi cười ta! Im mau!.”
Thanh Dung vừa nói xong thì họ liền im lặng. Thanh Dung đi tới đứng bên cạnh Lâm Vũ rồi nhìn chàng với ánh mắt to tròn long lanh, nàng nắm lấy ngón tay Lâm Vũ lắc tới lắc lui rồi nhõng nhẽo nói: “ Đại sư huynh…”
Updated 21 Episodes
Comments