chương 1 : Xuyên không thật đơn giản

-Này! Cái tình tiết gì thế này!? Nam chính Quân Nguyên chỉ vừa mới gặp nữ chính Tiểu Lộ được hai hôm đã nảy sinh tình cảm!?

^^^.^^^

^^^.^^^

-What the h*ll! Chưa gì đã hôn nhau mất rồi!? Đây chẳng phải là đang hôn nhau ở giữa bầy thây ma thối ùm đó à?! Khẩu vị lãng mạn của cả hai cũng thật kỳ lạ quá rồi.

^^^.^^^

^^^.^^^

-Lại nữa! Sao chỉ mới đánh nhau được một chút lại bắt đầu làm hoà rồi? Cho bọn tôi một chút ngược đi chứ, thêm vị cay vào đi tác giả đại nhân! Ngọt chết tôi mất rồi!

^^^.^^^

^^^.^^^

-Hừ...hưm...hửm!? Đạp lên xác nhân vật phản diện mà cầu hôn nhau!? C-cái quái!?

-Thôi thôi tôi bỏ cuộc! Không đọc nữa, trời ơi não của tôi bị xô cẩu huyết này làm cho đau muốn chết, còn đau hơn khi làm bài luận của giáo sư Lý nữa...

Đoàn Cẩm My ngồi đối diện đang cố làm bài thuyết trình để ngày mai nộp giáo sư môn Sinh học thì bị Trần Yến My - bạn sống cùng ký túc xá của mình quấy đến mức muốn phát điên. Chỉ cần cách 5 phút lại phải nghe tiếng quấy khóc của cô nàng đang nằm dài trên giường đọc tiểu thuyết kia.

-TRẦN YẾN MY! Cậu có thôi lảm nhảm đi không? Tôi đang làm bài điên đầu muốn chết mà sao cậu cứ làm ồn mãi thế hả!

Người đang nằm lăn qua lăn lại trên giường là Trần Yến My, vừa nãy cô là vừa mới đọc cuốn tiểu thuyết mạt thế tên là 'Hãy để tôi bảo vệ em đến cuối cùng' do một bạn cùng lớp giới thiệu cho. Cứ tưởng đây chỉ là một cuốn truyện thể loại mạt thế tình cảm thông thường, ai mà ngờ nó lại là một cuốn tiểu thuyết mẩu thuyết*!

*mẩu thuyết: từ mà Trần Yến My tạo ra để miêu tả một cuốn tiểu thuyết mạt thế có nội dung đại trà. Là từ 'cẩu huyết' kết hợp với 'mạt thế'.

Trần Yến My vẫn không thôi lăn người loạn ở tầng hai trên chiếc giường tầng, cái áo ngủ pyjama xám sọc có lẽ vì thế mà cũng nhăn nheo hết cả, Yến My xị mặt nhìn xuống cô nàng mọt sách ngồi dưới bàn học nãy giờ cắm cúi làm bài thuyết trình kia. Trần Yến My cảm thấy cô bạn cùng phòng này cũng quá chăm chỉ rồi đi, bài thuyết trình này hạn chót là thứ năm tuần sau mới nộp lận cơ mà.

-Nhưng mà Cẩm My này, cuốn tiểu thuyết này thật sự là có nội dung quá đại trà rồi. Nếu như tác giả là tôi, thì có lẽ cuốn tiểu thuyết này sẽ đặc sắc hơn nhiều đấy ha ha ha!

-Cái tính cách tự luyến của cậu càng ngày càng trở nên tệ hơn rồi đấy.

Dừng tay gõ trên bàn phím lại, Đoàn Cẩm My vừa nói một câu đầy đánh giá con người Trần Yến My vừa tháo chiếc mắt kính trên mắt xuống đặt lên bàn, tay xoa xoa mi mắt để thư giãn.

-Nếu đã tự tin như vậy thì sao lại không tự viết nên một câu chuyện cho riêng mình đi. Cô nàng xém chút nữa đã bị ở lại cấp 3 vì rớt môn Văn học?

Trần Yến My đang lăn lộn trên giường đến mức mái tóc đen dài của mình trở nên rối xù cả lên, nghe thấy câu nói đó xong liền khựng người lại. Lật người ngay lập tức ngồi dậy phản bác.

-Này này! Cậu đừng có mà khinh thường tôi Cẩm My, đó là chuyện từ năm những năm cấp 3 rồi, giờ tôi đã tiến bộ hơn nhiều rồi đó hừ hừ!

-Cậu có chắc không? Vậy thì ngày hôm qua, ai là người đã cầu xin tôi giúp đỡ bài luận về Văn học của giáo sư Lý ấy nhỉ?

Đoàn Cẩm My vươn vai trên ghế nhựa xanh có lưng dựa, mái tóc ngắn đen của cô vẫn còn ẩm ướt do mới đi tắm khi nãy, vì thế cái áo ngủ trắng trên cô cũng có hơi âm ẩm theo.

-Cái...cái đó...

Bị nói trúng điểm yếu, Trần Yến My nãy giờ cứng đầu cuối cùng cũng phải lấp bấp trước Đoàn Cẩm My. Đúng thật là cô có nhờ Cẩm My thật…

-Ông trời thật là bất công aaa! Cùng tên là My nhưng sao tôi lại học lực kém, còn cậu học lực lại giỏi như vậy chứ, có phải do họ tôi khác biệt? Tôi có nên cưới cậu để có cái họ Đoàn luôn hay không? Như vậy cuộc đời tôi sẽ bớt chông chênh hơn không? Cậu nói đi Cẩm My...

Trần Yến My đã nhảy xuống giường tầng từ khi nào, chạy lại ôm lấy Đoàn Cẩm My từ phía sau, lấy mặt mình dụi dụi lên cái đầu còn ẩm ướt của Cẩm My, không khỏi khóc ròng trong thâm tâm. Hai tay ôm lấy chặt đến mức như muốn siết chết cô nàng bạn thân của mình.

Đoàn Cẩm My thấy cái đầu mới chải phẳng phiu của mình đang bị Yến My kia dụi đến mức xù hết cả lên lại rồi, cả hai cái tay đang ôm chặt cổ này nữa, cái cô nàng này…!

Cẩm My kìm nén cơn nóng giận trong người, lấy ngón tay búng lên trán của Trần Yến My cứ đang mãi bám lấy mình mãi không buông kia. 

Bạch, một cái búng mạnh khiến cho Yến My không nhịn được mà kêu lên một tiếng ui da.

-Cậu đấy, biết là cậu cũng có lo học hành không phải ham chơi mà bỏ bê hay gì. Nhưng mà cứ mãi đắm chìm trong thế giới tiểu thuyết mãi thế thì không tốt đâu, riết rồi tôi thấy bản thân mình còn lo cho tương lai cậu hơn cả chính cậu luôn rồi đây này.

Mặc kệ Trần Yến My đang ôm trán xuýt xoa vì đau ở kia, Đoàn Cẩm My đóng đi máy tính xách tay trên bàn học rồi trở về lại giường nằm của mình, nghiêng người lên đầu giường bật quạt máy để hong khô tóc.

-Đi ngủ đi, mai mà cậu để tôi từ lớp học chạy về đánh thức nữa là cậu chết với tôi đó Yến My.

Nói xong Cẩm My liền lấy một cuốn sách từ dưới gối nằm mình ra, bật đèn học bên cạnh giường dự tính đọc nó trước khi đi ngủ, cũng đồng thời là để chờ tóc khô.

Tay ôm trán với gương mặt phụng phịu, Trần Yến My cảm thấy không cam tâm chút nào. Tuy lời của Đoàn Cẩm My nói là một sự thật không thể chối cãi, cô là không nên đắm chìm trong cái thế giới ảo tưởng này. Nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản được con đường đọc tiểu thuyết mạt thế của cô đâu hừ! 

Trần Yến My từ nhỏ bẩm sinh đã thích những thứ mạo hiểm cùng sinh tồn, cô cảm thấy những thứ này rất thú vị. Cảm giác hồi hộp cùng sợ hãi đan xen lẫn nhau chính là cảm giác tuyệt vời nhất đấy!

Bởi lẽ vì sở hữu sở thích như thế nên Trần Yến My này có thần kinh vận động rất tốt, môn học cô giỏi nhất là môn thể thao...Và chỉ có môn đó thôi. Thế là vô dụng trở thành đại vô dụng, con đường học vấn của Trần Yến My phải nói là rất chông chênh a\~

Trần Yến My uể oải trèo lại lên thang tầng giường của mình, xong cô lại nằm úp phịch xuống giường nhỏ. Thói quen hay lảm nhảm lại tiếp tục tiếp.

-Mà cậu biết không Cẩm My, tôi đã từng có ý định đi đăng ký nghĩa vụ quân sự vào năm 18 tuổi, vì vận động chân tay mới là sở trường của tôi. Nhưng cha mẹ lại sợ tôi gặp chuyện, họ nói rằng trong đấy rất khó khăn nên không muốn cho tôi vào, nhất là đối với con gái như tôi. Mẹ Hạnh thậm chí đã khóc khi tôi cứ cứng đầu đòi đi...

-...

Đoàn Cẩm My im lặng vừa đọc sách vừa lắng nghe tâm sự của người bạn 22 năm trời của mình. Trần Yến My bề ngoài nhìn vào thì thấy giống một người không lo âu và rất yêu đời, nhưng những người như thế mới là những người có nhiều tâm tư trong lòng.

Đoàn Cẩm My đã ở bên Trần Yến My từ khi vừa mới nhận thức được thế giới xung quanh đương nhiên biết rõ điều đó, vì không muốn lãng phí khoảnh khắc quý giá này nên cô trì tệ giữ im lặng.

-Sau cùng tôi đã thuận theo lời gia đình mà theo học cùng cậu ở đây. Nhưng mà như thế lại chẳng ổn chút nào, tôi cảm thấy như không được là chính mình vậy. Tôi muốn...vận động bên ngoài kia hơn, những thứ học thức này không hề hợp với tôi chút nào.

-Đọc những cuốn tiểu thuyết như thế này mới làm tôi cảm thấy vui vẻ đấy Cẩm My à...

. . .

-Này Yến My cậu ngủ rồi à.

Đáp lại Đoàn Cẩm My là một khoảng không im lặng, cô đoán Trần Yến My là đã ngủ thiếp đi rồi, bây giờ trong phòng chỉ độc nhất mỗi tiếng quạt gió từ tầng dưới giường của cô vang lên mà thôi.

Vén tóc thổi bị bay qua một bên, Đoàn Cẩm My nhẹ chớp mắt nhìn những dòng chữ chạy trên cuốn sách. Khẽ thì thầm cô nói nhỏ.

-Cậu đã vất vả rồi, ngủ ngon nhé.

^^^.^^^

^^^.^^^

Nhìn vào lòng bàn tay trong suốt của bản thân, Trần Yến My đoán rằng mình là đang mơ rồi, chứ không thể nào đang bình thường đột nhiên tay bản thân lại trong suốt như thể là một hồn ma như thế này được. Chắc không phải là cô đã chết trong lúc ngủ đâu nhỉ?

Thoáng một cái hồn ma chưa đầu thai tên Trần Yến My lại lạnh sống lưng, lắc đầu xua tan suy nghĩ xui xẻo đó trong đầu mình.

Định hình lại xong, Trần Yến My cô ngước mặt nhìn lên phía khoảng không màu đen trước mắt đó. Một mảng không gian tưởng chừng như không đáy, không âm thanh, không màu sắc.

Đơn độc chỉ một màu đen sâu thâm thẩm.

Một không gian tạo cho Yến My cô cảm giác như là đang ở đâu đó ngoài vũ trụ vậy. Vô định, và chẳng có một thứ gì tồn tại.

Trần Yến My có chút choáng ngợp trước cảnh tượng đó, tò mò cô đưa tay ra phía trước, cố thử chạm xem khoảng không màu đen kia có thứ gì hay không. Thì đột ngột chạm lấy được một thứ gì đó, một thứ có bộ lông rất mềm mại nhưng lại không có hình thể hiện diện, cứ như thể nó đang tàng hình vậy.

-Này, đừng có sờ mó tôi như thế chứ tên độc giả khốn khiếp.

-H-hả!? Vật tàng hình biết nói?

Nhất thời hoảng sợ với vật thể không xác định kia, Trần Yến My nhanh chóng rụt tay về, chân vô thức lùi hai bước.

-N-ngươi là ai, là ma hay là người đã khuất báo mộng về cho ta!

Trần Yến My sợ sệt đến mức lời nói dần trở nên vô nghĩa, vừa nói, cô vừa hai tay đan vào nhau thành hình thánh giá rồi đưa về hướng đang phát ra tiếng nói kia, xua tới xua lui vài lần.

-Ngươi vừa gọi ta là cái gì cơ?! Hừ cái tên độc giả não tàn như thế này mà lại dám chê tác phẩm ta sao! Thật quá sỉ nhục đại tác giả ta đây rồi!

Giọng nói bí ẩn vừa dứt lời xong, liền trước mặt Trần Yến My xuất hiện hai con mắt vàng chói mở ra, đồng tử thu hẹp hình lá cây như đôi mắt của một con mèo.

-W...what!?

-Quát quát cái gì? Sợ đến mức biến thành vịt luôn rồi à độc giả?

Dần dần hình dáng của một con mèo màu đen hiện hữu ra trước mắt của Trần Yến My. Là một con mèo ba tư màu đen với đôi mắt vàng sáng như hai chiếc đèn xe ô tô giữa con đường đen tối.

-À à, thì ra chỉ là một con mèo...Mà khoan đã! Một con mèo biết nói ư!?

Chỉ vừa mới vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm thì cô đã bị vế sau của chính bản thân kia làm cho kinh sợ trở lại. Trần Yến My không tự chủ la to lên, làm chú mèo ba tư nhạy cảm với âm thanh cũng phải đưa tay lên để bịt tai lại.

-Này này! Đừng có bất ngờ la lên như thế chứ. Cũng chỉ là một con mèo biết nói thôi mà.

-Đó mới là trọng điểm đấy mèo ạ!

Đối đáp với chú mèo đen biết nói kia xong, Trần Yến My không kiềm chế được sự tò mò mà đưa hai tay ra, cầm vào phần hai nách chân trước của mèo đen, nhấc bổng chú lên.

-Uầy! Giấc mơ này cũng quá chân thực rồi đi, chạm vào trên tay mà vẫn thấy mềm mại cùng hơi ấm như thật luôn này mèo!

Bị nhấc bổng lên bất ngờ khiến mèo đen cảm thấy rất khó chịu, chú liền vùng vẫy khỏi ma trảo kia.

-Thả ta ra ngay! Cái đồ độc giả đáng chết, dám chế giễu tác phẩm của ta xong giờ còn dám đụng chạm mà không có sự xin phép nữa hừ hừ!

Vừa nói vừa vùng vẫy, thân hình bé nhỏ của mèo đen cứ vẫy đạp trong tay của Yến My mãi vẫn không thể thoát ra được, nhìn hành động này của mèo con làm Trần Yến My cô cảm giác thật muốn trêu chọc thêm.

-Ha ha không thoát được đâu đồ mèo hạt đậu\~

Bị trêu chọc như thế, mèo đen liền ngưng mọi hành động của mình lại, đưa mắt vàng nhìn Yến My kia, lông đuôi đã xù bông giận dữ từ khi nào.

-Còn tính giải thích cho ngươi nhưng mà ngươi lại dám mạo phạm ta! Ta - đệ nhất tiểu thuyết gia Minori, sẽ cho người thế nào là lễ độ đồ độc giả ngu ngốc!

Nói xong, mèo đen liền đưa đệm tay măng cụt của mình đặt lên trán của người con gái kia. Trần Yến My ngơ ngác nhìn hành động đó của mèo đen.

-Mèo đen này, mi nói ta độc giả gì gì đó là sa-

Nhưng chưa kịp nói dứt lời thì Trần Yến My đã tỉnh dậy mất rồi, cô đưa mắt xanh lá đậm nhìn lên trần nhà, chớp chớp mắt một hồi.

Một giấc mơ kỳ lạ.

Chưa kịp hỏi chuyện mà đã sáng rồi sao? Khi ngủ thời gian trôi qua nhanh thật đấy, Yến My thầm ca thán. Không biết giờ mấy giờ rồi nhỉ, mong là chưa đến giờ vào tiết của cô đi.

Trần Yến My vừa nghĩ xong liền đưa tay mò xuống gối nằm theo thói quen để lấy chiếc điện thoại yêu quý của mình.

*Sột soạt sột soạt*

-Hửm? Điện thoại mình đâu mất rồi.

Đứng dậy, Trần Yến My lật gối nằm trắng lên, cố tìm điện thoại của mình thêm một lần nữa. Thì vừa đúng lúc nghe được tiếng rung bần bật đặc trưng của điện thoại ở phía bên trái của mình, điều này làm cho cô đặt ra một câu hỏi. Điện thoại cô chạy ra đó từ khi nào rồi?

Nhìn về hướng đó, Yến My liền thấy một chiếc điện thoại cảm ứng có vỏ màu đỏ nằm trên bàn đầu giường đang run vì có ai đó gọi đến. Có lẽ đó chính là chiếc điện thoại mà cô đang kiếm tìm.

Nhưng khoan đã, điện thoại này không phải của cô cũng chẳng phải của Cẩm My. Vì điện thoại Cẩm My với cô chính là điện thoại cặp màu tím sữa.

Vậy chiếc điện thoại đỏ đó là của ai?

Đang tự hỏi còn chưa xong thì đột nhiên trong tầm mắt Trần Yến My thoáng thấy vài sợi chỉ màu đỏ rơi ngang xuống rồi nhẹ nhàng đậu trên vai minh, khiến Yến My đang mơ màng phải đưa tay chạm tới. Chạm chạm vài cái rồi hoảng hốt kêu lên.

-Cái gì thế này!

Trần Yến My vẻ mặt kinh sợ khi nhận ra vài cọng chỉ màu đỏ đó đột nhiên giờ lại trở thành tóc của bản thân, cô nhanh chóng hai tay kéo mái tóc mình về phía trước vai để ngắm nhìn. Và hình ảnh trước mắt đó đã làm Trần Yến My thất thần ngay lập tức.

Màu đỏ, một màu đỏ chói rực cả một vùng trời.

-T-tóc mình sao lại thành màu đỏ rồi vậy nè!? Là ai, là ai đã lén chơi khăm bổn cô nương đây!

Có chút nổi giận khi thấy mình bị chơi khăm trong lúc đang ngủ như thế, Trần Yến My không chút động tác thừa nhảy xuống khỏi giường, hằng học tính hướng mình chạy vào nhà vệ sinh để soi gương.

Nhưng chỉ vừa mới đặt chân xuống khỏi giường thì Trần Yến My nhận ra rằng, căn phòng cô nàng đang ở hiện tại không phải là ký túc xá của bọn cô. 

Đây là một căn phòng rất rộng lớn với vô số những vật trang trí trông rất đắt tiền. Như là những bình hoa với các chi tiết màu vàng như được mạ vàng trên đấy, những bức tranh đính đá trông sang trọng cùng óng ánh khi có ánh sáng chiếu vào, đá nào đá nấy đều lấp lánh như thể làm bằng đá quý thật vậy, và đặc biệt là trên đỉnh đầu cô hiện giờ còn có một cái đèn chùm pha lê vô cùng lớn nữa.

-W...cái-what!?

Từ khi nào cái trường học đầy keo kiệt của cô lại sẵn sàng bỏ tiền ra để tân trang lại phòng ký túc xá vậy nè, có hoang đường quá hay không?

Trần Yến My đang rất hoang mang về hoàn cảnh hiện tại của mình đến mức tiếng mẹ đẻ khi nói ra còn lẫn lộn cả tiếng Anh vào, cô quay đầu ngắm nhìn xung quanh căn phòng rộng lớn đầy xa lạ. Ở khoé mắt cô để ý thấy được một cái bàn trang điểm gương to màu trắng ở phía đối diện, Yến My vội vàng chạy về nó.

Nhìn bản thân mình ở trong gương, hiện giờ gương mặt của Trần Yến My mắt hình chữ O còn miệng là hình A theo đúng nghĩa đen rồi.

Người trong gương...không phải là cô, nhưng rõ ràng Yến My đang đứng trước gương cơ mà.

*Két két*

Chạm tay lên chiếc gương phản chiếu mà chà chà, di di để xem trước mắt mình có phải là poster hình ai hay không, xác nhận trước mặt thật sự là gương thì cô mới chịu thu tay về. Xong lại đưa lên mặt nhéo một cái đau điếng ngay má trắng ngần.

-ÂY!

Đau...vậy đây không phải là mơ ư? Không phải là mơ...

-Không phải là mơ!? Này này khoan đã nào!

Dí mặt bản thân xát lại với chiếc gương hơn nữa, Yến My chớp chớp mắt xanh nhìn cô gái đang trước mặt mình đó.

Mái tóc đỏ dài chạm mông suôn mượt óng ả hơi gợn sóng nhẹ, gương mặt nhỏ bé chỉ vỏn vẹn nhỏ bằng một cái bát ăn cơm, đôi mắt thì màu xanh lá đậm với hàng lông mi cùng lông mày màu đỏ tươi, khuôn mũi nhỏ nhắn cao vút, khuôn môi thì đầy đặn hình trái tim màu hồng phớt và đặc biệt hơn tất cả là dưới đuôi mắt trái của người đó là có một nốt ruồi.

-Woa nét đẹp thần thánh gì đây...đẹp quá rồi đấy...

Sờ sờ lên mặt chính bản thân mình, Yến My không khỏi khen ngợi nét đẹp hút hồn ấy. Trước mặt cô hiện giờ đang là một cô gái dáng vóc tầm 18-19 tuổi với vẻ đẹp như tượng tạc, một nhan sắc cứ như chỉ có thể xuất hiện trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Xoáy sâu trong nét đẹp ấy không rõ vì sao Yến My lại cảm thấy được một sự xấu xa nhè nhẹ.

Tóc đỏ? Mắt xanh lá đậm? Nốt ruồi trên mí mắt trái? Tiểu thuyết? Xấu xa?

-Lệ Minh Thư?

Lệ Minh Thư là tên của nhân vật đại phản diện nữ trong bộ tiểu thuyết 'Hãy để tôi bảo vệ em cho đến cuối cùng'.

Khoan đã, Trần Yến My như vừa mới ngẫm ra chuyện gì đó. Mặt cô tái xanh lại, hốt hoảng chạy về phía' giường rồi bắt lấy điện thoại đã tắt ngúm từ khi nào. Trần Yến My mở màn hình lên, vừa mở lên liền thấy 5 cuộc gọi nhỡ từ một người có tên là Đoạn Quân Nguyên.

-...Đoạn Quân Nguyên là tên của nam chính trong bộ mẩu thuyết đó mà.

. . .

Hình như, Trần Yến My cô đây xuyên thư rồi.

20/12/2024

Chapter
1 Sơ lược nội dung
2 chương 1 : Xuyên không thật đơn giản
3 chương 2 : Cười người hôm trước hôm sau người cười
4 chương 3 : Cuộc gặp gỡ đầu tiên
5 chương 4 : Nhiệm vụ thứ 2
6 chương 5 : Tâm tư của Trần Tiểu Lộ
7 chương 6 : Nhiệm vụ thứ 3
8 chương 7 : Hoán đổi vị trí
9 chương 8 : Tội lỗi của ác nhân
10 chương 9 : Đã là ác nhân lại còn lười biếng
11 chương 10 : Drama giới tài phiệt
12 chương 11 : Dự án đồ đóng hộp
13 chương 12 : Bám lấy chị dâu
14 chương 13 : Gấu túi châu Úc
15 chương 14 : Chị dâu bị bắt cóc rồi!
16 chương 15 : Cuộc tẩu thoát
17 chương 16 : Cảm xúc mới nảy mầm
18 chương 17 : Chào mừng đến với mạt thế
19 chương 18 : Thực vật biến dị
20 chương 19 : Đối mặt với tang thi
21 chương 20 : Đường quốc lộ này có thể đi qua à? (1)
22 chương 21 : Đường quốc lộ này có thể đi qua à? (2)
23 chương 22 : Diện kiến nữ phụ pháo hôi thứ 2
24 chương 23 : Tiệc chào đón ở thành phố A
25 chương 24 : Dị năng giả hệ lôi đầu tiên
26 chương 25 : Tang thi hệ tinh thần
27 chương 26 : Công chúa ngủ trong rừng tỉnh dậy
28 chương 27 : Nhiệm vụ ngoài tuyến ngẫu nhiên
29 chương 28 : Bị quản chế
30 Thông báo về lý do vì sao vắng mặt và dự định trong tương lai.
Chapter

Updated 30 Episodes

1
Sơ lược nội dung
2
chương 1 : Xuyên không thật đơn giản
3
chương 2 : Cười người hôm trước hôm sau người cười
4
chương 3 : Cuộc gặp gỡ đầu tiên
5
chương 4 : Nhiệm vụ thứ 2
6
chương 5 : Tâm tư của Trần Tiểu Lộ
7
chương 6 : Nhiệm vụ thứ 3
8
chương 7 : Hoán đổi vị trí
9
chương 8 : Tội lỗi của ác nhân
10
chương 9 : Đã là ác nhân lại còn lười biếng
11
chương 10 : Drama giới tài phiệt
12
chương 11 : Dự án đồ đóng hộp
13
chương 12 : Bám lấy chị dâu
14
chương 13 : Gấu túi châu Úc
15
chương 14 : Chị dâu bị bắt cóc rồi!
16
chương 15 : Cuộc tẩu thoát
17
chương 16 : Cảm xúc mới nảy mầm
18
chương 17 : Chào mừng đến với mạt thế
19
chương 18 : Thực vật biến dị
20
chương 19 : Đối mặt với tang thi
21
chương 20 : Đường quốc lộ này có thể đi qua à? (1)
22
chương 21 : Đường quốc lộ này có thể đi qua à? (2)
23
chương 22 : Diện kiến nữ phụ pháo hôi thứ 2
24
chương 23 : Tiệc chào đón ở thành phố A
25
chương 24 : Dị năng giả hệ lôi đầu tiên
26
chương 25 : Tang thi hệ tinh thần
27
chương 26 : Công chúa ngủ trong rừng tỉnh dậy
28
chương 27 : Nhiệm vụ ngoài tuyến ngẫu nhiên
29
chương 28 : Bị quản chế
30
Thông báo về lý do vì sao vắng mặt và dự định trong tương lai.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play