Giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến thích khách trong nháy mắt có dự cảm chẳng lành. Hắn nhìn xuống thì thấy… đôi tay trắng nõn của nàng đã không biết từ lúc nào cầm chặt một cây ngân châm.
Không để thích khách kịp phản ứng, Miểu Lạc nhanh như chớp đâm ngân châm vào cổ tay đối phương.
“A!” Thích khách hét lên một tiếng đau đớn, cổ tay bị phế khí động, lập tức không còn sức mà giữ chặt nàng.
Miểu Lạc rơi tự do giữa không trung, mà ngay khoảnh khắc sinh tử và chết chỉ trong gang tấc, một bóng đen xẹt qua, cánh tay mạnh mẽ quấn chặt eo nàng, kéo về trong vòng ôm rắn chắc.
“Thánh nữ cũng lớn gan thật.” Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, mang theo sự bức bách khó lường.
Miểu Lạc khẽ cười, tay vẫn nắm chặt khăn voan, không để lộ dung nhan, “Chẳng qua là phòng thân một chút, nào dám lớn gan trước mặt Cung nhị công tử?”
Cung Thượng Giác không đáp, chỉ siết chặt cánh tay, thân hình nhanh chóng đáp xuống một cành cây cao, nhìn lướt qua cục diện phía dưới.
Miểu Lạc không có ý định lấy mạng kẻ khác nên ngân châm phòng thân của nàng hầu như đều sẽ không được bôi kịch độc. Cũng vì thế mà thích khách áo đen may mắn giữ được một mạng, nhờ vào võ công mà vững vàng tiếp đất.
Đối diện với Cung Thượng Giác cao cao tại thượng, thích khách áo đen không hề tỏ ra e ngại, nhưng ánh mắt hắn lại rơi vào bàn tay đang đỡ lấy vai Miểu Lạc của Cung Thượng Giác, sâu trong đó ẩn chứa một tia phức tạp khó phân định.
Gió đêm cuồn cuộn, mây đen kéo đến dày đặc, che khuất ánh trăng lưỡi liềm. Trong bầu không khí căng thẳng, bóng người lay động dưới ánh đuốc, phản chiếu những đốm sáng chập chờn như những con quỷ dữ ẩn nấp trong màn đêm.
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, Mặc Kỳ Ai rất nhanh đã dẫn theo một nhóm thích khách áo đen đuổi tới, bao vây hai người trong nháy mắt. Hắn cưỡi trên lưng ngựa, dáng vẻ ung dung, khoác trên mình một bộ y phục màu đen, tựa hồ như hòa làm một với bóng đêm.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Miểu Lạc, khóe môi nhếch lên một nụ cười không rõ ý tứ,“Không bắt được người, lập tức giết!”
Lời nói nhẹ tênh nhưng lại mang theo sát khí lạnh lẽo. Miểu Lạc nhíu mày, lòng dâng lên một tia nghi hoặc, không hiểu ý đồ của hắn là gì. Nếu Vô Phong thực sự muốn đoạt mạng nàng, sao lại đợi đến tận bây giờ? Chẳng lẽ…
Mà những lời này khi lọt vào tai Cung Thượng Giác lại giống như mang theo một ý khác, ánh mắt hắn lập tức bùng lên sát ý, “Không cần sợ, ở cạnh ta là được.”
Hắn buông cánh tay đang ôm nàng ra, vòng lên trước mặt nàng che chắn. Miểu Lạc cũng hiểu ý, “ừm” một tiếng rồi dè dặt nắm lấy góc áo hắn, như muốn tìm chút cảm giác an toàn giữa trận sát kiếp này.
Trong phút chốc, đao kiếm giao tranh, Cung Thượng Giác lập tức vung đao hướng về một tên thích khách, tựa như mang theo khí thế ngàn quân, đánh đến mức vũ khí trong tay đối phương rơi xuống mặt đất.
Hắn một tay đối địch, một tay bảo vệ yếu nhân, đối mặt với sự vây hãm của đám thích khách kém cỏi, hắn dù thân trong mạo hiểm nhưng lại ung dung đến lạ kỳ.
Miểu Lạc ở bên cạnh hắn chỉ thấy đao quang kiếm ảnh tứ phía, tiếng vũ khí xoẹt qua không khí phảng phất bên tai khiến trái tim nàng treo cao. Nhưng bóng lưng cao lớn kia lại như một bức tường kiên cố, không chút lung lay giữa cơn bão táp.
Ánh mắt Mặc Kỳ Ai lướt qua từng chi tiết ấy, hắn chậm rãi nhướng mày, khẽ cười một tiếng, “Thật không hổ là ngươi nha… Cung, Thượng, Giác!”
Hắn đưa tay lên ra hiệu, đám thích khách lập tức điều chỉnh thế trận, bao vây cả hai chặt hơn. Cung Thượng Giác vẫn lạnh lùng như cũ, sát khí trong mắt càng nặng. Lưỡi đao trong tay hắn vung lên, từng giọt máu nhỏ xuống đất, nhuộm đỏ lớp lá khô bên dưới.
Đột nhiên, song liêm xé gió lao đến, mục tiêu là Miểu Lạc. Nàng vừa cảm nhận được sát khí thì Cung Thượng Giác đã đặt tay lên vai nàng, ép nàng ngồi xuống, tránh đi lưỡi hái tử thần.
Nhưng ngay lúc ấy, một thanh liêm khác đột ngột bay đến, găm chặt vào bả vai hắn.
“Cung nhị công tử?!! Cung nhị công tử, ngài không sao chứ?!” Miểu Lạc hốt hoảng ngã xuống đất, bàn tay vô thức buông lỏng vạt áo hắn.
Nàng muốn đứng dậy, nhưng trước mắt chỉ thấy bóng dáng Cung Thượng Giác cắn răng chịu đựng, tung cước đá văng thích khách gần đó.
Lúc này, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ xa, đám thị vệ trong rừng cuối cùng cũng lao đến. Mặc Kỳ Ai thấy tình hình bất lợi, ánh mắt thoáng qua một tia nghiền ngẫm, chậm rãi phất tay, “Rút!”
Đám thích khách áo đen lập tức như thủy triều rút lui vào màn đêm.
Khi đã an toàn lui về nơi ẩn nấp, Hàn Nha Tứ lạnh lùng tháo khăn che mặt, ánh mắt tràn đầy u ám nhìn Mặc Kỳ Ai, “Ngươi nói câu kia là có ý gì?”
Trái ngược với thái độ căng thẳng của hắn, Mặc Kỳ Ai thản nhiên cười cợt, “Câu nào?”
“Rõ ràng mục tiêu lần này Cung Thượng Giác, ngươi nói ‘không bắt được người, lập tức giết’ khác gì gián tiếp giết chết muội ấy?! Đã thế ngươi còn chính mình động thủ! Ngươi đây là muốn giết muội ấy sao?!!” Hàn Nha Tứ không kiềm chế được, túm lấy cổ áo hắn, gằn từng chữ.
“Ngươi khẩn trương như vậy làm cái gì? Không phải nàng ta vẫn bình an vô sự đấy thôi.” Mặc Kỳ Ai chẳng hề nao núng, chỉ nhàn nhạt đáp, “Đừng nói là có Cung Thượng Giác ở đấy, cho dù không có hắn, ngươi tưởng chúng ta có thể giết chết nàng sao? Nếu dễ dàng như vậy thì nàng đã không là Thánh nữ tộc Miêu Lĩnh.”
Hàn Nha Tứ im lặng, nhưng bàn tay nắm chặt thành nắm đấm của hắn đã bại lộ sự sợ hãi trong lòng. Mặc Kỳ Ai hơi nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng quỷ dị, “Còn nữa, ngươi thật sự nghĩ mục đích lần ám sát này chỉ có vậy?”
Hắn chậm rãi lau vết máu trên lưỡi liềm, giọng nói trầm thấp như gió đêm, mang theo ẩn ý khó lường, “Diễn trò phải diễn cho tới, đương nhiên cũng phải diễn cho thật giống.”
Updated 57 Episodes
Comments
Hoàng Minh
hay nha
2025-02-21
0
tặng bạn đóa hoa nhỏ màu đỏ🌷
[GÓC GIẢI ĐÁP NHỮNG ĐIỀU CHƯA ĐƯỢC THẮC MẮC]
Bé Miểu nhà ta không phải mù thiệt nha cả nhà, bé nó diễn đó chòi /Facepalm/
Còn vì sao bé nó giá mù thì mọi người đón đọc những chương tiếp theo nhen, chắc chân sẽ có lời giải đáp /Joyful//Heart/
2024-08-03
4