Ánh đèn vàng vọt chiếu sáng khắp đại điện Chấp Nhẫn, tỏa ra một không khí trang nghiêm mà lạnh lẽo.
Tân nương nhận được lệnh bài vàng ăn mặc long trọng nhất, áo đỏ trang sức vàng, đứng ở hàng đầu tiên của sảnh chính. Các cô nương nhận được lệnh bài bạch ngọc ăn mặc đơn giản hơn, mà người nhận lệnh bài gỗ chỉ trang điểm một chút, đứng ở cuối cùng.
Các tân nương đứng yên, trang phục long trọng, mắt nhìn về phía trước, tượng trưng cho sự bắt đầu của nghi thức tuyển thân Thiếu chủ. Dòng chảy của thời gian như ngừng lại, mọi thứ xung quanh đều chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ của những người đứng chờ.
Lệnh bài vàng vốn chỉ nên có hai người, phân chia đứng ở hai bên trái và phải, nhưng hiện giờ lại nhiều hơn một người, rốt cuộc ai nên đứng hàng thứ nhất, ai nên đứng hàng thứ hai vẫn chưa thể biết được. Dù không ai nói ra, nhưng trong ánh mắt của tất cả mọi người, đều có sự so sánh, bản thân Miểu Lạc cũng nhận ra được điều này.
Trong mắt người khác, băng vải quấn quanh mắt đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nàng. Vậy nên, so với Khương Ly Ly hay là Vân Vi Sam, nàng đều không bằng.
Tiếng bước chân vang lên đều đặn trong không gian rộng lớn, nhịp điệu ấy giống như một dấu hiệu báo trước, một điều gì đó sắp xảy ra mà không ai có thể ngăn cản. Miểu Lạc ngẩng đầu lên, từ trong ánh nến mờ mịt, nàng cảm nhận được sự hiện diện của hắn - Cung Hoán Vũ.
Hắn xuất hiện từ hàng cuối cùng, mỗi bước chân chậm rãi nhưng vững chãi. Ánh mắt lạnh lùng của hắn lướt qua từng người một, như thể muốn thấu suốt mỗi tân nương, đọc thấu từng tia hy vọng, từng sự chờ đợi trong đôi mắt họ.
Khi hắn dừng lại trước Vân Vi Sam, người đứng đầu trong hàng tân nương, cả không gian bỗng chốc lắng xuống. Vân Vi Sam với làn da trắng như tuyết và đôi mắt trong suốt như mặt hồ là người đẹp nhất trong đám tân nương. Khí chất của cô cuốn hút mọi ánh nhìn, như một đóa hoa nhung e ấp dưới ánh trăng.
Cô khẽ cười, đôi mắt quyến rũ hơi cúi xuống, nhưng không giấu được nét e thẹn. Ánh mắt Cung Hoán Vũ dịu lại, như thể cảm nhận được sự rung động từ cô, hắn nhẹ nhàng nghiêng người, tiến lại gần hơn.
“Chính là nàng.” Giọng hắn trầm ấm, như tiếng thở dài trong không khí tĩnh lặng.
Vân Vi Sam không thể ngăn cản trái tim mình đập loạn nhịp. Nghe thấy lời hắn nói, cô ngẩng đầu lên, nhưng trái ngược với sự ngọt ngào trong lời nói ấy là một hiện thực đầy tàn nhẫn. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng, người mà Cung Hoán Vũ thật sự hướng tới không phải là mình.
Ánh mắt của hắn lướt qua nàng, rồi dừng lại trước Miểu Lạc. Cung Hoán Vũ không nói gì thêm, chỉ vươn tay ra, nắm lấy tay Miểu Lạc, trong ánh mắt đó tràn đầy sự ấm áp. Giọng nói của hắn vang lên, dịu dàng nhưng cũng đầy uy lực, “Miểu Lạc, nàng có nguyện ý trở thành thê tử của ta?”
Tim Miểu Lạc đập mạnh, như thể bị một làn sóng cuốn trôi. Từ đầu đến cuối, Cung Hoán Vũ đã không cho nàng cơ hội từ chối, như thể sự lựa chọn đã được quyết định từ trước. Mọi thứ đều quá nhanh, quá đột ngột, và nàng chẳng thể nào kịp chuẩn bị.
Lễ tuyển hôn đã kết thúc, Nữ khách viện cũng không còn huyên náo như ban ngày, yên tĩnh đến mức lá mai rơi xuống mặt hồ cũng không gợn sóng. Ngoài trời trăng đã lên cao, lấp ló sau màn sương mỏng như một chiếc đèn lồng mờ nhạt treo giữa trời.
Trong phòng, Miểu Lạc ngồi một mình bên cạnh bàn, ánh mắt rủ xuống, trầm tư nhìn vào chiếc áo choàng lông thú mềm mại trong tay. Nhớ lại sự lạnh lùng chôn sâu trong khóe mắt của Cung Hoán Vũ trong lần đầu gặp mặt, nàng càng không hiểu được tại sao hắn lại chọn nàng.
Cung Hoán Vũ vốn không phải người ôn hòa như những gì hắn thể hiện, tự nhiên tân nương của hắn cũng sẽ phải là một người có thể mang lại lợi ích, không thể nào là một kẻ mù khó kiểm soát như nàng.
Vậy rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ bên ngoài cửa. Miểu Lạc giật mình, đôi mắt nhìn chăm chú vào bóng tối phía ngoài, nhưng nàng chỉ thấy một bóng đen mơ hồ lọt vào giữa ánh sáng dịu dàng của trăng.
“Miểu cô nương.” Là Vân Vi Sam.
Hương Thảo hiện không có ở đây, Miểu Lạc chỉ có thể tự mình đối diện với vị khách không mời này. Cánh cửa phòng mở ra, nụ cười nhàn nhạt vương trên môi nàng, tạo thành một nét quyến rũ khó tả, “Vân cô nương, cô là có việc gì sao?”
Vân Vi Sam khẽ cúi đầu, giọng nói tràn đầy dịu dàng, “Xin lỗi vì đêm hôm còn đến làm phiền. Ta thấy hơi khó ngủ, vừa hay thấy phòng của cô nương vẫn còn sáng đèn, nên muốn đến trò chuyện với cô một lát… Có phải ta đã quấy rầy cô rồi không?”
“Không có.” Miểu Lạc đáp đơn giản nhưng không giấu được sự cảnh giác trong giọng nói, “Vân cô nương cần gì thì cứ nói.”
Lời còn chưa nói hết, cánh cửa phòng bên cạnh đã bật mở. Mặt mày của Thượng Quan Thiển dưới tia sáng lập lòe có hơi mờ nhạt, trong lời nói của nàng ta dường như còn có ý khác, “Miểu cô nương cùng Vân cô nương cũng ngủ không được sao? Hai vị có muốn tới phòng ta một chút?”
Updated 57 Episodes
Comments