Chương 4: Mệnh cổ

Xe ngựa lắc lư chạy nhanh trên con đường gập ghềnh, ánh nến chập chờn phản chiếu một vệt sáng nhàn nhạt lên vách gỗ sơn đỏ. Không khí trong xe ngột ngạt, vương đầy mùi máu tanh nồng.

Cung Thượng Giác khẽ nhíu mày, từ tốn cởi bỏ lớp áo ngoài đã nhuốm một màu đỏ sậm, vết thương trên vai bị động đến, máu lại rỉ ra từng giọt, theo đường nét cơ thể chảy dọc xuống tấm lưng rộng lớn.

Miểu Lạc ngồi ngay ngắn một bên, mùi máu nồng đến mức khiến lòng nàng như siết lại. Nàng hơi mím môi, khẽ nâng tay, đầu ngón tay lạnh như sương chạm nhẹ vào vùng da bên cạnh miệng vết thương.

“Trước mắt y sư không phân nam nữ, vẫn Miểu Lạc giúp công tử bôi thuốc đi.” Giọng nói nàng nhỏ nhẹ, mang theo vài phần áy náy.

Lúc ấy, nếu không phải vì muốn cứu nàng, hắn cũng không bị thương nặng như vậy.

Cảm nhận được đầu ngón tay lành lạnh khẽ lướt trên da, Cung Thượng Giác cậy vào việc nàng không nhìn thấy, cơ mặt dần dần thả lỏng, đáy mắt không giấu được một tia ẩn ý thoáng qua, “Vậy phiền Thánh nữ giúp ta.”

Từ đầu hắn đã chuẩn bị tinh thần rằng việc bôi thuốc sẽ đau đớn, nhưng động tác của Miểu Lạc lại dịu dàng như gió thoảng mây trôi. Cảm giác nhói đau do dược vật thấm vào thịt hoàn toàn trong khả năng chịu đựng của hắn.

Cánh tay nhỏ gầy thỉnh thoảng lại vòng qua người hắn, hương thơm dịu nhẹ của thảo dược quanh quẩn bên mũi. Tấm khăn voan đỏ che khuất dung nhan Miểu Lạc, nhưng khi nàng nghiêng người giúp hắn băng bó, từng sợi tóc rơi xuống nơi xương quai xanh, trong ánh đèn lập lòe, một phần dung mạo thấp thoáng hiện ra.

Cung Thượng Giác bất giác đưa mắt nhìn.

Mái tóc dài ban nãy còn được vấn gọn, giờ vì hỗn loạn mà tán loạn buông rơi, có phần chật vật, nhưng lại mang theo một nét mỹ lệ khó tả. Làn da nàng trắng mịn như men sứ càng làm tăng thêm vẻ yếu ớt mong manh.

Hắn lặng lẽ thu hồi ánh mắt, trầm giọng nói,“Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ta thật sự sẽ cho rằng Thánh nữ đang trêu đùa ta.”

“Công tử nói đùa rồi, Miểu Lạc vẫn là không có cái gan đấy.” Miểu Lạc cười khẽ, không nhanh không chậm đáp lời, “Luyện độc, chế thuốc ở Miêu trại là chuyện ai cũng phải biết.”

Cung Thượng Giác tựa hồ không để tâm đến lời nàng, hắn thản nhiên hỏi, “Là như vậy sao?”

Nàng chuyên chú băng bó, ngữ điệu bình thản, “Công tử cảm thấy Miểu Lạc là một kẻ mù sao?”

Hắn trầm mặc một lúc, rồi đột nhiên lên tiếng, “Quả thật, ban đầu ta đã nghĩ như vậy. Nhưng khi tiếp xúc ta lại luôn cảm thấy, Thánh nữ đang lừa bọn ta.”

Bàn tay Miểu Lạc khẽ khựng lại một chút, sau đó lại tiếp tục, tựa như chưa từng dao động.

“Đúng là không gì giấu được tầm mắt của công tử.” Giọng nói của nàng vẫn ôn hoà như cũ, nhưng ý cười trong lời nói lại sâu hơn vài phần, “Vậy thì để Miểu Lạc kể cho công tử nghe một câu chuyện, không biết ngài có nguyện ý lắng nghe?”

Cung Thượng Giác híp mắt, tựa hồ không muốn bỏ qua bất kỳ biến hoá nhỏ nào trên người nàng, “Xin lắng nghe.”

Miểu Lạc gật nhẹ đầu, chậm rãi nói, “Từ xưa đến nay, không ai là không biết, thứ làm nên danh tiếng lẫy lừng của tộc Miêu Lĩnh không phải chế thuốc, cũng không phải luyện độc, mà là trùng cổ cải mệnh. Cung nhị công tử đi ngược về xuôi, liệu có từng nghe đến ‘Mệnh Cổ’ bao giờ chưa?”

Nghe vậy, Cung Thượng Giác khẽ cau mày. Một lát sau, hắn mới cất giọng đều đều, “Mệnh Cổ, hay còn gọi là Vua của các loại cổ, trăm năm mới có một. Nó có thể kéo dài tuổi thọ, cũng có thể cường tráng thân thể, thậm chí còn có thể cải tử hoàn sinh. Dùng một lời để đánh giá, có được Mệnh Cổ cũng đồng nghĩa với việc có thêm một cái mạng.”

Nhưng giang hồ cũng đồn đại, Mệnh Cổ chỉ là lời đồn trong truyền thuyết, bởi vì dù nổi danh đến đâu cũng chưa từng có người tận mắt nhìn thấy.

Cũng vì thế, hắn chưa từng coi chuyện này là sự thật, hắn chỉ tin vào những chuyện mắt thấy tai nghe. Mấy lời đồn đại này vẫn chỉ nên coi là chuyện trà dư tửu hậu thì hơn.

Băng bó xong, Cung Thượng Giác mặc vào một lớp áo trong sạch sẽ, nhưng vì bị thương ở vai nên cánh tay trái không thể tùy ý cử động, thành ra việc mặc y phục cũng có chút phiền phức.

“Trùng cổ là thuốc, cũng là độc.” Miểu Lạc rất tự nhiên đỡ lấy tay hắn, nghiêm túc giúp hắn mặc xong y phục, “Dùng Mệnh Cổ, nếu may mắn, ngài quả thật là có thêm một cái mạng, thậm chí đến cả trường sinh bất tử cũng không còn là chuyện viển vông.”

Cung Thượng Giác tiếp lời nàng, hỏi, “Vậy nếu không thể chịu đựng được thì sao?”

“Nhẹ thì đau đớn phát điên, nặng thì mình mẩy thối rữa.” Miểu Lạc nhẹ nhàng đáp, “Nhưng dù sao đi chăng nữa, kết cục cuối cùng vẫn sẽ là không chịu đựng được hành hạ mà tự sát.”

Trùng cổ cải mệnh, nhưng đã là nghịch thiên cải mệnh thì không có con đường nào dễ dàng. Vậy nên, cho dù có may mắn thì cái giá phải trả cũng là rất lớn.

Là người, nhưng cũng không phải người.

Hắn im lặng trong chốc lát, sau đó cười nhạt, “Thứ cho Thượng Giác ngu muội, không biết Thánh nữ kể câu chuyện này cho ta nghe vì mục đích gì?”

Chapter
1 Chương 1: Gả tới Cung Môn
2 Chương 2: Phiêu diêu huyết vũ
3 Chương 3: Một màn kịch
4 Chương 4: Mệnh cổ
5 Chương 5: Tâm tư không thuần
6 Chương 6: Vũ công tử
7 Chương 7: Cung tam công tử
8 Chương 8: Nam nữ thụ thụ bất thân
9 Chương 9: Chắc chắn sẽ gặp lại
10 Chương 10: Hoa lan ưu nhã xứng người quân tử
11 Chương 11: Là lệnh bài vàng
12 Chương 12: Nữ tử sinh ra vốn đã là một đóa hoa mỹ lệ
13 Chương 13: Nàng có nguyện ý trở thành thê tử của ta
14 Chương 14: Thu Triền Miên
15 Chương 15: Kiểm tra nhân số
16 Chương 16: Hàn độc tổn thương tâm trí
17 Chương 17: Tò mò...hại chết mèo
18 Chương 18: Là Thượng Quan Thiển cô nương
19 Chương 19: Hoa Đỗ Quyên
20 Chương 20: Người cầm chiếc lồng
21 Chương 21: Tân nương của Cung Viễn Chủy
22 Chương 22: Chúng ta đều đang đánh cược
23 Chương 23: Tổng cộng ba điều kiện
24 Chương 24: Không bằng không chứng
25 Chương 25: Trên dưới hòa thuận
26 Chương 26: Mắt cá chết, mặt cá chết
27 Chương 27: Chúng ta đều đang đánh cược
28 Chương 28: Sói trong bầy cừu
29 Chương 29: Nhân chi thường tình
30 Chương 30: Đừng khóc
31 Chương 31: Hoa Thần Linh và cỏ Linh Hương
32 Chương 32: Trong khói có độc
33 Chương 33: Không phải không xứng
34 Chương 34: Không thể nào quên
35 Chương 35: Là người một nhà
36 Chương 36: Thần linh thương xót
37 Chương 37: Đồng loại
38 Chương 38: Thử
39 Chương 39: Phổ Nhĩ Tiểu thanh cam
40 Chương 40: Con cờ hay người chơi
41 Chương 41: Tỷ tỷ…đa tạ
42 Chương 42: Nữ nhân càng xinh đẹp càng nguy hiểm
43 Chương 43: Ta sẽ chờ tỷ tỷ
44 Chương 44: Tương kính như tân
45 Chương 45: Đệ đệ còn nhỏ
46 Chương 46: Đã chờ rất lâu
47 Chương 47: Như vậy mới ngoan
48 Chương 48: Thử thách Tam Vực
49 Chương 49: Thuận nước đẩy thuyền
50 Chương 50: Không thích có người lại gần
51 Chương 51: Có thêm một chút liên hệ
52 Chương 52: Giúp bôi thuốc
53 Chương 53: Có muốn ở lại dùng bữa
54 Chương 54: Trợ giúp
55 Chương 55: Chim sơn ca
56 Chương 56: Hỏi tội
57 Chương 57: Tự mình tìm kiếm
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Gả tới Cung Môn
2
Chương 2: Phiêu diêu huyết vũ
3
Chương 3: Một màn kịch
4
Chương 4: Mệnh cổ
5
Chương 5: Tâm tư không thuần
6
Chương 6: Vũ công tử
7
Chương 7: Cung tam công tử
8
Chương 8: Nam nữ thụ thụ bất thân
9
Chương 9: Chắc chắn sẽ gặp lại
10
Chương 10: Hoa lan ưu nhã xứng người quân tử
11
Chương 11: Là lệnh bài vàng
12
Chương 12: Nữ tử sinh ra vốn đã là một đóa hoa mỹ lệ
13
Chương 13: Nàng có nguyện ý trở thành thê tử của ta
14
Chương 14: Thu Triền Miên
15
Chương 15: Kiểm tra nhân số
16
Chương 16: Hàn độc tổn thương tâm trí
17
Chương 17: Tò mò...hại chết mèo
18
Chương 18: Là Thượng Quan Thiển cô nương
19
Chương 19: Hoa Đỗ Quyên
20
Chương 20: Người cầm chiếc lồng
21
Chương 21: Tân nương của Cung Viễn Chủy
22
Chương 22: Chúng ta đều đang đánh cược
23
Chương 23: Tổng cộng ba điều kiện
24
Chương 24: Không bằng không chứng
25
Chương 25: Trên dưới hòa thuận
26
Chương 26: Mắt cá chết, mặt cá chết
27
Chương 27: Chúng ta đều đang đánh cược
28
Chương 28: Sói trong bầy cừu
29
Chương 29: Nhân chi thường tình
30
Chương 30: Đừng khóc
31
Chương 31: Hoa Thần Linh và cỏ Linh Hương
32
Chương 32: Trong khói có độc
33
Chương 33: Không phải không xứng
34
Chương 34: Không thể nào quên
35
Chương 35: Là người một nhà
36
Chương 36: Thần linh thương xót
37
Chương 37: Đồng loại
38
Chương 38: Thử
39
Chương 39: Phổ Nhĩ Tiểu thanh cam
40
Chương 40: Con cờ hay người chơi
41
Chương 41: Tỷ tỷ…đa tạ
42
Chương 42: Nữ nhân càng xinh đẹp càng nguy hiểm
43
Chương 43: Ta sẽ chờ tỷ tỷ
44
Chương 44: Tương kính như tân
45
Chương 45: Đệ đệ còn nhỏ
46
Chương 46: Đã chờ rất lâu
47
Chương 47: Như vậy mới ngoan
48
Chương 48: Thử thách Tam Vực
49
Chương 49: Thuận nước đẩy thuyền
50
Chương 50: Không thích có người lại gần
51
Chương 51: Có thêm một chút liên hệ
52
Chương 52: Giúp bôi thuốc
53
Chương 53: Có muốn ở lại dùng bữa
54
Chương 54: Trợ giúp
55
Chương 55: Chim sơn ca
56
Chương 56: Hỏi tội
57
Chương 57: Tự mình tìm kiếm

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play