Chương 16: Hàn độc tổn thương tâm trí

Trong phòng chẩn mạch, không khí đặc quánh bởi hương thuốc nồng đậm, hơi nóng bốc lên từ những nồi thuốc sôi ùng ục, vẽ lên từng làn khói trắng lơ lửng trong không trung, tựa hồ một lớp sương mù mịt. Đại phu và dược đồng tất bật qua lại, mồ hôi lấm tấm trên trán, sắc mặt mỗi người đều ngưng trọng.

Bên giường bệnh, Miểu Lạc nằm yên lặng, hơi thở mong manh yếu ớt. Làn da nàng tái nhợt, hàng mi dài khẽ run rẩy, đôi môi điểm sắc tím nhàn nhạt, vài vết mẩn đỏ lấm tấm trên gò má khiến dung nhan thoạt nhìn càng thêm tiều tụy. Một đêm trôi qua, nàng vẫn chưa từng có dấu hiệu tỉnh lại.

Ngoài cửa, bước chân vội vã truyền đến.

Cung Tử Vũ gần như xông thẳng vào phòng, phía sau là Kim Phồn cũng mang theo vẻ mặt căng thẳng. Ánh mắt Cung Tử Vũ vừa chạm đến bóng dáng mỏng manh trên giường, tim chàng như bị ai bóp nghẹt, đáy mắt lóe lên một tia hoảng hốt.

“Từ đại phu, nàng ấy trúng độc gì?” Giọng chàng trầm thấp, mơ hồ mang theo chút run rẩy.

Từ đại phu lau đi mồ hôi lạnh trên trán, chậm rãi đáp, “Có hơi phức tạp, Thánh nữ dường như trúng vài loại độc cùng lúc...”

Vài loại độc?

Ánh mắt Cung Tử Vũ trầm xuống, chàng tiến lên một bước, cúi người nhìn Miểu Lạc gần hơn. Tầm mắt dừng trên gò má nàng, nơi những vết mẩn đỏ vẫn chưa tan đi, “Vết mẩn đỏ trên mặt nàng cũng là vì trúng độc sao?”

“Đúng, hơn nữa còn một loại độc mạnh, phát tác rất nhanh.” Từ đại phu gật đầu, sắc mặt nặng nề, “Nhưng theo mạch tượng của Thánh nữ, ngài ấy lại giống trúng phải hàn độc gây tổn thương tâm trí...”

Hàn độc tổn thương tâm trí…

Bàn tay Cung Tử Vũ siết chặt, trong lòng chàng như có một cơn bão quét qua, mang theo vô vàn cảm xúc hỗn loạn. Giọng chàng khàn đi, “Liệu có nguy hiểm đến tính mạng của nàng ấy không?”

Từ đại phu thở dài, ánh mắt hiện lên vẻ bất lực, “Hiện giờ chưa biết được... Vết mẩn đỏ trên mặt chỉ cần uống vài thang thuốc giải độc vào là có thể làm dịu, nhưng còn hàn độc tổn thương tâm trí kia thì tạm thời chưa có đầu mối, không biết được cách giải. Rất có thể cần phải hỏi Chủy công tử...”

Chưa đợi đại phu nói hết câu, Cung Tử Vũ đã ngồi xuống mép giường, lấy từ trong tay áo ra một bình sứ nhỏ. Ngón tay thon dài mở nắp, một viên thuốc tròn trĩnh lăn ra. Không do dự, chàng kề viên thuốc vào môi Miểu Lạc, nhẹ nhàng cạy miệng nàng, để viên thuốc trượt vào. Tay trái nâng cằm nàng, tay phải nhẹ xoa yết hầu, giúp nàng nuốt xuống.

Nhìn dáng vẻ yếu ớt của nàng lúc này, lòng chàng như bị kim châm từng mũi.

Năm đó, chàng đã từng không có năng lực bảo vệ người quan trọng nhất, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng lưng ấy rời đi. Hiện tại, dù có phải trả giá thế nào, chàng cũng không cho phép bản thân lặp lại sai lầm thêm một lần nào nữa.

Kim Phồn đứng bên cạnh khoanh tay nhìn, ánh mắt có chút bất đắc dĩ. Hắn lắc đầu ngao ngán, “Lại là Bách Thảo Tụy...”

Bách Thảo Tụy – loại dược liệu trân quý nhất của Cung Môn, có thể giải bách độc, thậm chí giúp người dùng bách độc bất xâm. Nhưng mỗi viên thuốc đều quý giá vô cùng, là vật mà chỉ có con cháu Cung Môn mới có thể sử dụng.

Kim Phồn thở dài. Nếu là người khác, e rằng đã luyến tiếc không nỡ dùng, nhưng Cung Tử Vũ thì khác. Chàng luôn là kẻ chẳng màng đến lợi ích bản thân, chỉ quan tâm đến mạng người.

“Chấp Nhẫn.” Từ đại phu hốt hoảng, vươn tay định ngăn lại nhưng tất cả đã quá muộn.

Ông ta hít sâu một hơi, giọng điệu đầy lo lắng, “Mong Chấp Nhẫn thứ cho ta nói thẳng, Bách Thảo Tụy chỉ có thể dùng cho con cháu Cung Môn. Cho dù Thánh nữ có mang thân phận đặc biệt đi chăng nữa thì...”

Cung Tử Vũ lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt sắc bén, “Ta nói nàng là người Cung Môn, ngươi có ý kiến gì sao?”

Từ đại phu khựng lại, không dám phản bác.

Cung Tử Vũ đứng dậy, đôi mắt đen sâu thẳm, từng lời nói ra đều toát lên sự kiên định không thể lay chuyển, “Ngươi lập tức gọi Cung Viễn Chủy đến đây, xem xem tình hình của nàng thế nào.”

Giọng nói của Cung Tử Vũ không cao không thấp, nhưng lại mang theo áp lực vô hình. Từ đại phu hiểu rõ tính cách của hắn, không dám nhiều lời nữa, chỉ có thể chắp tay nhận lệnh, vội vàng lui ra ngoài.

Trong phòng chẩn mạch, ánh nến chập chờn lay động, phản chiếu bóng dáng hai người lên vách tường. Một người lặng lẽ nằm đó, yếu ớt tựa giấc mộng. Một người trầm mặc ngồi bên, bàn tay vẫn nắm lấy cổ tay nàng, như muốn giữ chặt một chút hơi ấm mong manh còn sót lại.

Kim Phồn lặng lẽ quan sát, ánh mắt phức tạp. Hắn không hiểu tại sao Cung Tử Vũ lại cố chấp đến vậy, nhưng có một điều hắn biết rất rõ: khi Cung Tử Vũ đã quyết định, thì dù trời long đất lở, cũng không ai có thể thay đổi được.

Ngoài cửa sổ, gió đêm lướt qua, mang theo hơi lạnh thấm vào lòng người. Đêm nay, dường như dài hơn bao giờ hết.

Chapter
1 Chương 1: Gả tới Cung Môn
2 Chương 2: Phiêu diêu huyết vũ
3 Chương 3: Một màn kịch
4 Chương 4: Mệnh cổ
5 Chương 5: Tâm tư không thuần
6 Chương 6: Vũ công tử
7 Chương 7: Cung tam công tử
8 Chương 8: Nam nữ thụ thụ bất thân
9 Chương 9: Chắc chắn sẽ gặp lại
10 Chương 10: Hoa lan ưu nhã xứng người quân tử
11 Chương 11: Là lệnh bài vàng
12 Chương 12: Nữ tử sinh ra vốn đã là một đóa hoa mỹ lệ
13 Chương 13: Nàng có nguyện ý trở thành thê tử của ta
14 Chương 14: Thu Triền Miên
15 Chương 15: Kiểm tra nhân số
16 Chương 16: Hàn độc tổn thương tâm trí
17 Chương 17: Tò mò...hại chết mèo
18 Chương 18: Là Thượng Quan Thiển cô nương
19 Chương 19: Hoa Đỗ Quyên
20 Chương 20: Người cầm chiếc lồng
21 Chương 21: Tân nương của Cung Viễn Chủy
22 Chương 22: Chúng ta đều đang đánh cược
23 Chương 23: Tổng cộng ba điều kiện
24 Chương 24: Không bằng không chứng
25 Chương 25: Trên dưới hòa thuận
26 Chương 26: Mắt cá chết, mặt cá chết
27 Chương 27: Chúng ta đều đang đánh cược
28 Chương 28: Sói trong bầy cừu
29 Chương 29: Nhân chi thường tình
30 Chương 30: Đừng khóc
31 Chương 31: Hoa Thần Linh và cỏ Linh Hương
32 Chương 32: Trong khói có độc
33 Chương 33: Không phải không xứng
34 Chương 34: Không thể nào quên
35 Chương 35: Là người một nhà
36 Chương 36: Thần linh thương xót
37 Chương 37: Đồng loại
38 Chương 38: Thử
39 Chương 39: Phổ Nhĩ Tiểu thanh cam
40 Chương 40: Con cờ hay người chơi
41 Chương 41: Tỷ tỷ…đa tạ
42 Chương 42: Nữ nhân càng xinh đẹp càng nguy hiểm
43 Chương 43: Ta sẽ chờ tỷ tỷ
44 Chương 44: Tương kính như tân
45 Chương 45: Đệ đệ còn nhỏ
46 Chương 46: Đã chờ rất lâu
47 Chương 47: Như vậy mới ngoan
48 Chương 48: Thử thách Tam Vực
49 Chương 49: Thuận nước đẩy thuyền
50 Chương 50: Không thích có người lại gần
51 Chương 51: Có thêm một chút liên hệ
52 Chương 52: Giúp bôi thuốc
53 Chương 53: Có muốn ở lại dùng bữa
54 Chương 54: Trợ giúp
55 Chương 55: Chim sơn ca
56 Chương 56: Hỏi tội
57 Chương 57: Tự mình tìm kiếm
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Gả tới Cung Môn
2
Chương 2: Phiêu diêu huyết vũ
3
Chương 3: Một màn kịch
4
Chương 4: Mệnh cổ
5
Chương 5: Tâm tư không thuần
6
Chương 6: Vũ công tử
7
Chương 7: Cung tam công tử
8
Chương 8: Nam nữ thụ thụ bất thân
9
Chương 9: Chắc chắn sẽ gặp lại
10
Chương 10: Hoa lan ưu nhã xứng người quân tử
11
Chương 11: Là lệnh bài vàng
12
Chương 12: Nữ tử sinh ra vốn đã là một đóa hoa mỹ lệ
13
Chương 13: Nàng có nguyện ý trở thành thê tử của ta
14
Chương 14: Thu Triền Miên
15
Chương 15: Kiểm tra nhân số
16
Chương 16: Hàn độc tổn thương tâm trí
17
Chương 17: Tò mò...hại chết mèo
18
Chương 18: Là Thượng Quan Thiển cô nương
19
Chương 19: Hoa Đỗ Quyên
20
Chương 20: Người cầm chiếc lồng
21
Chương 21: Tân nương của Cung Viễn Chủy
22
Chương 22: Chúng ta đều đang đánh cược
23
Chương 23: Tổng cộng ba điều kiện
24
Chương 24: Không bằng không chứng
25
Chương 25: Trên dưới hòa thuận
26
Chương 26: Mắt cá chết, mặt cá chết
27
Chương 27: Chúng ta đều đang đánh cược
28
Chương 28: Sói trong bầy cừu
29
Chương 29: Nhân chi thường tình
30
Chương 30: Đừng khóc
31
Chương 31: Hoa Thần Linh và cỏ Linh Hương
32
Chương 32: Trong khói có độc
33
Chương 33: Không phải không xứng
34
Chương 34: Không thể nào quên
35
Chương 35: Là người một nhà
36
Chương 36: Thần linh thương xót
37
Chương 37: Đồng loại
38
Chương 38: Thử
39
Chương 39: Phổ Nhĩ Tiểu thanh cam
40
Chương 40: Con cờ hay người chơi
41
Chương 41: Tỷ tỷ…đa tạ
42
Chương 42: Nữ nhân càng xinh đẹp càng nguy hiểm
43
Chương 43: Ta sẽ chờ tỷ tỷ
44
Chương 44: Tương kính như tân
45
Chương 45: Đệ đệ còn nhỏ
46
Chương 46: Đã chờ rất lâu
47
Chương 47: Như vậy mới ngoan
48
Chương 48: Thử thách Tam Vực
49
Chương 49: Thuận nước đẩy thuyền
50
Chương 50: Không thích có người lại gần
51
Chương 51: Có thêm một chút liên hệ
52
Chương 52: Giúp bôi thuốc
53
Chương 53: Có muốn ở lại dùng bữa
54
Chương 54: Trợ giúp
55
Chương 55: Chim sơn ca
56
Chương 56: Hỏi tội
57
Chương 57: Tự mình tìm kiếm

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play