Chương 6: Vũ công tử

Màn đêm buông xuống, ánh tà dương cũng tan biến nơi chân trời. Sơn cốc Cựu Trần vốn luôn chìm trong sắc trầm tĩnh, nay lại rực lên một màu đỏ rực bởi đèn lồng và vải lụa.

Đây là ngày đại hỷ của Cung Môn - ngày tuyển thân, cũng là ngày vận mệnh của nhiều người bị xoay vần.

Đằng xa xa, giữa dòng sông quanh co uốn lượn, chỉ có duy nhất một con thuyền hoa chậm rãi trôi. Đèn lồng hai bên bờ lay động, phản chiếu ánh sáng mông lung xuống làn nước, vừa mỹ lệ vừa quỷ dị.

Trong khoang thuyền, Miểu Lạc ngồi yên lặng, đôi tay trắng nõn đặt trên đầu gối. Khăn voan đỏ phủ xuống che đi gương mặt tựa lưu ly, từng sợi tua rua lay động theo nhịp sóng vỗ nhè nhẹ. Lụa tơ mềm mại ôm lấy dáng người thanh thoát, hoa văn thêu tay trên hỷ phục tựa như từng nhành mai nở rộ trong ngày đông giá.

Nơi này, thật sự có chút quen thuộc….

Miểu Lạc khẽ nhíu mày. Cảm giác kỳ lạ này từ đâu mà có? Nàng rõ ràng chưa từng đặt chân đến Cung Môn, nhưng lòng lại như bị một thứ vô hình nào đó giam cầm.

“Thánh nữ, thuyền đã cập bến.” Giọng nói nhẹ nhàng của tỳ nữ vang lên ngoài khoang, kéo tâm trí Miểu Lạc trở về thực tại.

Nhìn cánh tay thon dài vươn ra từ ngoài màn che, nàng nhẹ nhàng vươn bàn tay nắm lấy. Bước chân chạm lên bến thuyền được lát đá cứng cáp, nàng chỉ có thể nhìn thấy đôi giày thêu màu đỏ nổi bật trên nền đá lạnh lẽo. Cảm giác lạnh lẽo xuyên qua lớp vải mỏng khiến nàng vô thức siết chặt nắm tay.

Trước mắt là một bậc thềm dài hun hút, dẫn thẳng đến Cung Môn uy nghiêm, sừng sững như một con thú khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng người bước vào. Không gian tĩnh lặng đến mức bất thường, chẳng hề có sự náo nhiệt vốn có của một ngày tuyển thân.

“Không phải hôm nay là ngày tuyển thân sao? Vì cái gì lại yên tĩnh như vậy?” Miểu Lạc nhẹ giọng hỏi, trong lòng dâng lên chút nghi hoặc.

Tỳ nữ dìu nàng đi về phía trước, cung kính trả lời, “Thánh nữ đến muộn nên không biết, trong nhóm tân nương lần này có lẫn vào một thích khách Vô Phong, vậy nên mới yên tĩnh như vậy.”

Miểu Lạc hơi khựng lại, ra vẻ kinh ngạc, “Thích khách Vô Phong?”

Không nghĩ tới, Vô Phong lần này lại xuất vốn lớn như vậy, một tốp đi ám sát nàng, một tốp lại âm thầm giả dạng làm tân nương. Xem ra, Vô Phong đã không thể chờ lâu hơn nữa.

Tỳ nữ thấy nàng lo lắng thì trấn an, “Thánh nữ yên tâm, việc này Chấp Nhẫn đã có cách xử lý, cũng đã chuẩn bị thỏa đáng, đảm bảo không để bọn họ làm phiền tới người.”

“Đa tạ!” Miểu Lạc gật đầu, khẽ cười.

Tỳ nữ khom người hành lễ, “Thánh nữ khách khí rồi, đây là trách nhiệm của Cung Môn.”

Còn chưa đi được bao xa, một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên, mang theo vài phần lãnh đạm nhưng không giấu được sự tò mò, “Đứng lại!”

“Vũ công tử?!” Tỳ nữ giật mình, vội vã kéo Miểu Lạc lùi về sau một chút, cung kính hành lễ, “Gặp qua Vũ công tử.”

Cung Tử Vũ hờ hững khoát tay. Hắn đứng ngược sáng, tà áo lam thẫm khẽ bay theo gió, đôi môi mỏng nhếch nhẹ, giọng điệu mang theo ý cười,“Đứng lên đi.”

“Tạ Vũ công tử.”

“Ngày tuyển thân sao lại đến muộn như vậy?” Giọng hắn lười biếng mà ôn hòa.

Ánh mắt Cung Tử Vũ lướt qua Miểu Lạc, dừng lại trên bộ hỷ phục đỏ rực, đáy mắt thoáng nét trầm tư. Dưới lớp khăn voan che mặt, không thể nhìn rõ dung nhan, nhưng chỉ cần nhìn dáng vẻ yêu kiều cùng khí chất thanh nhã kia, cũng đủ để đoán rằng nàng là một tuyệt sắc giai nhân.

Tỳ nữ kính cẩn đáp, “Thưa Vũ công tử, đây là Thánh nữ tộc Miêu Lĩnh được đích thân Giác công tử hộ tống. Hơn nữa, giữa đường Thánh nữ còn bị thích khách Vô Phong ám sát nên thân phận của người hoàn toàn không có điểm gì nghi ngờ ạ.”

“Ra là thế.” Cung Tử Vũ khẽ nhướng mày, vẻ mặt thoáng giãn ra đôi chút. Chàng ngày ngày rong chơi, đối với chuyện trong Cung Môn cũng không để tâm quá nhiều, “Vậy đưa nàng về nơi ở của nữ khách trước đi.”

“Vũ công tử có lẽ quên mất, Thiếu chủ đã sớm chuẩn bị tốt nơi ở cho Thánh nữ rồi ạ. Việc này Chấp Nhẫn cũng biết, cho nên…” Tỳ nữ khẽ mỉm cười, ý tứ trong lời nói không khó nhận ra.

Cung Tử Vũ hơi sững sờ, chàng biết tuyển thân lần này là để chọn tân nương cho huynh trưởng, nhưng không ngờ huynh ấy đã có quyết định từ trước.

“Nếu không còn việc gì thì xin phép Vũ công tử, nô tỳ xin đưa Thánh nữ đi trước một bước ạ.”

“….A?! Đi đi thôi!” Cung Tử Vũ bất giác gật đầu.

Nghĩ đến huynh trưởng luôn yêu thương mình, Cung Tử Vũ vẫn là muốn nói gì đó. Nhưng phụ thân cùng huynh ấy đều đã tự mình an bài, chàng cũng không thể nhiều lời thêm. Huống chi, so với tân nương từ nơi khác tới, người của Miêu Lĩnh vẫn là lựa chọn thích hợp nhất.

“Nô tỳ xin cáo lui!”

Miểu Lạc nhẹ nhàng hành lễ, giọng nói trong trẻo cất lên, “Xin phép công tử.”

Lúc nàng lướt qua, một hương thơm nhẹ nhàng thoáng qua chóp mũi, là hương thảo dược thanh mát hòa quyện với mùi hương nữ tử đặc trưng, khiến Cung Tử Vũ nhất thời sững sờ.

“T-Thánh nữ chớ trách!” Chàng vội lên tiếng, bối rối gãi mũi, “Vừa rồi là Tử Vũ vô lễ, chẳng qua Vô Phong hung tàn thành tính, Tử Vũ lo…lo lắng…”

Kim Phồn đứng bên cạnh nhịn không được liền bật cười, trêu ghẹo, “Vũ công tử, đừng quên trong địa lao còn có rất nhiều tân nương cần ngài giải cứu đó.”

“...Còn cần ngươi nhắc nhở?! Ta cũng không có quên!” Cung Tử Vũ trừng mắt nhìn Kim Phồn, nhưng lại không nỡ rời mắt khỏi bóng dáng uyển chuyển đang dần khuất xa.

Chapter
1 Chương 1: Gả tới Cung Môn
2 Chương 2: Phiêu diêu huyết vũ
3 Chương 3: Một màn kịch
4 Chương 4: Mệnh cổ
5 Chương 5: Tâm tư không thuần
6 Chương 6: Vũ công tử
7 Chương 7: Cung tam công tử
8 Chương 8: Nam nữ thụ thụ bất thân
9 Chương 9: Chắc chắn sẽ gặp lại
10 Chương 10: Hoa lan ưu nhã xứng người quân tử
11 Chương 11: Là lệnh bài vàng
12 Chương 12: Nữ tử sinh ra vốn đã là một đóa hoa mỹ lệ
13 Chương 13: Nàng có nguyện ý trở thành thê tử của ta
14 Chương 14: Thu Triền Miên
15 Chương 15: Kiểm tra nhân số
16 Chương 16: Hàn độc tổn thương tâm trí
17 Chương 17: Tò mò...hại chết mèo
18 Chương 18: Là Thượng Quan Thiển cô nương
19 Chương 19: Hoa Đỗ Quyên
20 Chương 20: Người cầm chiếc lồng
21 Chương 21: Tân nương của Cung Viễn Chủy
22 Chương 22: Chúng ta đều đang đánh cược
23 Chương 23: Tổng cộng ba điều kiện
24 Chương 24: Không bằng không chứng
25 Chương 25: Trên dưới hòa thuận
26 Chương 26: Mắt cá chết, mặt cá chết
27 Chương 27: Chúng ta đều đang đánh cược
28 Chương 28: Sói trong bầy cừu
29 Chương 29: Nhân chi thường tình
30 Chương 30: Đừng khóc
31 Chương 31: Hoa Thần Linh và cỏ Linh Hương
32 Chương 32: Trong khói có độc
33 Chương 33: Không phải không xứng
34 Chương 34: Không thể nào quên
35 Chương 35: Là người một nhà
36 Chương 36: Thần linh thương xót
37 Chương 37: Đồng loại
38 Chương 38: Thử
39 Chương 39: Phổ Nhĩ Tiểu thanh cam
40 Chương 40: Con cờ hay người chơi
41 Chương 41: Tỷ tỷ…đa tạ
42 Chương 42: Nữ nhân càng xinh đẹp càng nguy hiểm
43 Chương 43: Ta sẽ chờ tỷ tỷ
44 Chương 44: Tương kính như tân
45 Chương 45: Đệ đệ còn nhỏ
46 Chương 46: Đã chờ rất lâu
47 Chương 47: Như vậy mới ngoan
48 Chương 48: Thử thách Tam Vực
49 Chương 49: Thuận nước đẩy thuyền
50 Chương 50: Không thích có người lại gần
51 Chương 51: Có thêm một chút liên hệ
52 Chương 52: Giúp bôi thuốc
53 Chương 53: Có muốn ở lại dùng bữa
54 Chương 54: Trợ giúp
55 Chương 55: Chim sơn ca
56 Chương 56: Hỏi tội
57 Chương 57: Tự mình tìm kiếm
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Gả tới Cung Môn
2
Chương 2: Phiêu diêu huyết vũ
3
Chương 3: Một màn kịch
4
Chương 4: Mệnh cổ
5
Chương 5: Tâm tư không thuần
6
Chương 6: Vũ công tử
7
Chương 7: Cung tam công tử
8
Chương 8: Nam nữ thụ thụ bất thân
9
Chương 9: Chắc chắn sẽ gặp lại
10
Chương 10: Hoa lan ưu nhã xứng người quân tử
11
Chương 11: Là lệnh bài vàng
12
Chương 12: Nữ tử sinh ra vốn đã là một đóa hoa mỹ lệ
13
Chương 13: Nàng có nguyện ý trở thành thê tử của ta
14
Chương 14: Thu Triền Miên
15
Chương 15: Kiểm tra nhân số
16
Chương 16: Hàn độc tổn thương tâm trí
17
Chương 17: Tò mò...hại chết mèo
18
Chương 18: Là Thượng Quan Thiển cô nương
19
Chương 19: Hoa Đỗ Quyên
20
Chương 20: Người cầm chiếc lồng
21
Chương 21: Tân nương của Cung Viễn Chủy
22
Chương 22: Chúng ta đều đang đánh cược
23
Chương 23: Tổng cộng ba điều kiện
24
Chương 24: Không bằng không chứng
25
Chương 25: Trên dưới hòa thuận
26
Chương 26: Mắt cá chết, mặt cá chết
27
Chương 27: Chúng ta đều đang đánh cược
28
Chương 28: Sói trong bầy cừu
29
Chương 29: Nhân chi thường tình
30
Chương 30: Đừng khóc
31
Chương 31: Hoa Thần Linh và cỏ Linh Hương
32
Chương 32: Trong khói có độc
33
Chương 33: Không phải không xứng
34
Chương 34: Không thể nào quên
35
Chương 35: Là người một nhà
36
Chương 36: Thần linh thương xót
37
Chương 37: Đồng loại
38
Chương 38: Thử
39
Chương 39: Phổ Nhĩ Tiểu thanh cam
40
Chương 40: Con cờ hay người chơi
41
Chương 41: Tỷ tỷ…đa tạ
42
Chương 42: Nữ nhân càng xinh đẹp càng nguy hiểm
43
Chương 43: Ta sẽ chờ tỷ tỷ
44
Chương 44: Tương kính như tân
45
Chương 45: Đệ đệ còn nhỏ
46
Chương 46: Đã chờ rất lâu
47
Chương 47: Như vậy mới ngoan
48
Chương 48: Thử thách Tam Vực
49
Chương 49: Thuận nước đẩy thuyền
50
Chương 50: Không thích có người lại gần
51
Chương 51: Có thêm một chút liên hệ
52
Chương 52: Giúp bôi thuốc
53
Chương 53: Có muốn ở lại dùng bữa
54
Chương 54: Trợ giúp
55
Chương 55: Chim sơn ca
56
Chương 56: Hỏi tội
57
Chương 57: Tự mình tìm kiếm

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play