Hoàng hôn đã buông xuống, sắc trời dần chìm vào bóng tối thăm thẳm. Đèn lồng hai bên dãy hành lang y quán lặng lẽ sáng lên, hắt ra ánh sáng vàng nhạt mơ hồ, lay động theo từng cơn gió nhẹ.
Đây là thời điểm bữa tối, đa phần người trong y quán đều đã đi ăn, chỉ còn lại tiếng bước chân khe khẽ vang lên trên nền đá lạnh lẽo.
Thượng Quan Thiển chậm rãi tiến vào, ánh mắt lướt nhanh qua từng góc tối, dường như có chút chần chừ. Nàng ta thử cất giọng nhỏ nhẹ, ngập ngừng gọi một tiếng, “Đại phu? Châu đại phu?”
Bốn bề yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng hô hấp cũng trở nên rõ ràng.
Bỗng nhiên, một thanh âm trong trẻo, mang theo chút ý cười nhưng lại không che giấu được sự sắc bén vang lên sau lưng nàng,“Thượng Quan cô nương đi đâu vậy?”
Thượng Quan Thiển giật mình, rổ trúc trong tay rơi xuống, những món trang sức tinh xảo cùng trâm cài ngọc lưu ly lăn tán loạn trên mặt đất. Nàng vô thức cúi xuống, định đưa tay nhặt lên thì lại nghe thấy giọng nói ngây thơ mà lạnh lùng của một thiếu niên, khác hẳn giọng nói vừa rồi.
“Đừng nhúc nhích.”
Ánh sáng đèn lồng phản chiếu trên lưỡi đao mỏng sắc bén, lóe lên tia hàn quang lạnh buốt. Thiếu niên cầm đao đứng thẳng, đôi mắt tối sẫm, sâu như vực thẳm, không hề dao động, “Hương Thảo, cô ta là ai?”
Hương Thảo? Là tỳ nữ thân cận của Miểu Lạc đó sao?
Thượng Quan Thiển chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn hai người trước mặt, chứng thực cho suy nghĩ trong lòng.
Dưới ánh sáng mờ ảo, nàng ta nhìn thấy thiếu nam thiếu nữ lặng lẽ đứng dưới ánh đèn, thờ ơ quan sát từng cử động của nàng. Đêm tối, sương mù trên núi ngày càng dày đặc, khiến cho hai người họ trông như ma quỷ bước ra từ núi rừng, quỷ mị, ma quái đến đáng sợ.
Hương Thảo lặng lẽ đứng phía sau thiếu niên kia, giọng nói mềm mại nhưng từng chữ đều lễ độ chuẩn mực, “Thưa công tử, là Thượng Quan Thiển cô nương của Thượng Quan gia ở thành Đại Phú.”
Cung Viễn Chủy khẽ nheo mắt, ngón tay xiết chặt chuôi đao, giọng điệu nhàn nhạt mà mang theo sát ý ngấm ngầm, “Tân nương?”
Lưỡi đao khẽ nghiêng, ánh sáng phản chiếu lạnh lẽo trên gương mặt Thượng Quan Thiển. Đôi mắt chàng sắc như chim ưng, nhìn thẳng vào nàng, dò xét từng cử động nhỏ nhất, “Cô không nên đến đây.”
Trong thời gian tuyển thân tân nương không thể rời khỏi Nữ Khách viện, đừng nói đến việc tối như này, cho dù là buổi sáng Cung Viễn Chủy cũng không khỏi nghi ngờ dụng ý của nàng ta.
Mà sự hoài nghi của y lại làm Thượng Quan Thiển hài lòng. Chỉ khi vượt qua phạm vi cảnh giới, nàng ta mới có thể chủ động bại lộ, dẫn sự chú ý của con mồi.
Nàng cố ý tỏ ra bối rối, bàn tay siết chặt lấy vạt áo, giọng nói mang theo vẻ lo lắng thấp thỏm, “Ta biết...Nhưng ta muốn tới thăm Miểu cô nương...”
Hương Thảo nhẹ nhàng ngắt lời, nụ cười trên môi cô như có như không, “Chủy công tử, Thượng Quan cô nương thứ cho nô tỳ nhiều lời. Nếu Thượng Quan cô nương muốn thăm chủ nhân nhà nô tỳ thì cứ nói với nô tỳ một tiếng là được, nô tỳ sẽ đưa cô nương đến.”
Giọng điệu cô tuy ôn hòa, nhưng từng câu từng chữ đều đầy hàm ý, không chút lưu tình, “Huống hồ, nơi này có nhiều nam tử qua lại. Nếu cô nương sốt ruột, chi bằng để Phó ma ma an bài, tránh cho người ngoài hiểu lầm.”
Sắc mặt Thượng Quan Thiển thoáng trắng bệch, cắn môi, cúi đầu thấp giọng, “Ta...ta...”
“Nói. Rốt cuộc cô đến đây làm gì?” Giọng Cung Viễn Chủy lạnh băng, lưỡi đao lại tiến sát hơn một chút.
Thượng Quan Thiển vô thức lùi lại một bước, ánh mắt loé lên vẻ kinh hoảng, nhưng chỉ trong thoáng chốc liền điều chỉnh lại, “Châu đại phu chẩn mạch cho ta nói ta khí mang tân hương, thể chất thiên hàn, khí ẩm tích tụ. Không biết có phải là nguyên nhân này không, mà ta chỉ lấy được lệnh bài bạch ngọc...”
Nàng ta dừng lại, ánh mắt khẽ động, lộ ra vẻ khẩn trương, “Ta đến tìm ông ấy, muốn hỏi thử xem, có phương thuốc gì có thể trị khỏi thể chất thiên hàn của ta không...”
Cung Viễn Chủy nhíu mày, ánh mắt sắc bén chợt loé lên, “Cô muốn được Chấp Nhẫn đại nhân chọn trúng đến thế cơ à?”
Thượng Quan Thiển mím môi, gương mặt ẩn chứa tia phức tạp, “Trước đây muốn, nhưng bây giờ…không muốn nữa.”
Cung Viễn Chủy nhếch môi cười nhạt, nhưng ánh mắt không hề mang ý cười, “Không muốn mà còn đến?”
“Đại phu nói thân thể có khí ẩm tích tụ sẽ khó mà mang thai.” Giọng nói nàng ta khẽ khàng như thở dài.
Cung Viễn Chủy truy hỏi,“Vậy cô nói trước đây muốn, bây giờ không muốn, là có ý gì?”
Thượng Quan Thiển hơi ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập kiên định, “Chấp Nhẫn Cung Tử Vũ hiện tại ở trong mắt ta, vốn dĩ không xứng. Người có tư cách làm Chấp Nhẫn nhất chính là...Cung nhị tiên sinh Cung Thượng Giác.”
Trên mặt Thượng Quan Thiển treo lên nụ cười mong mỏi, trong mắt mang theo ánh sáng. Nàng ta vốn có một gương mặt đẹp không gì sánh được, dưới thần thái này ắt hẳn một thiếu niên chưa trải thế sự như Cung Viễn Chủy sẽ không nhịn được mà động lòng.
Nhưng ngay lúc nàng ta nghĩ rằng mình đã nắm được sự chú ý của thiếu niên trước mặt, một giọng nói lạnh lùng từ phía sau chợt vang lên, “Cô hiểu về ta lắm à?”
Thượng Quan Thiển xoay người lại, liền nhìn thấy một đôi mắt sâu như mực, gương mặt lạnh lùng như đao của Cung Thượng Giác. Hắn toàn thân áo đen, tản ra khí tức lạnh lẽo như nước, người sống chớ gần.
Cảm nhận được tim mình đang đập liên hồi, nàng ta nhanh chóng khép hai tay lại, khụy gối cung kính hành lễ, hai tay vô ý chạm vào ngọc bội treo bên hông, ngọc bội khẽ lắc lư.
Cung Thượng Giác tất nhiên là nhìn ra hành động này, ánh mắt hắn thờ ơ, không có bất kỳ dao động nào. Hắn chỉ khẽ cất giọng nhàn nhạt, giọng nói không mang theo chút cảm xúc, “Hương Thảo, sắc trời đã muộn. Mau đưa Thượng Quan cô nương về Nữ Khách viện.”
Updated 57 Episodes
Comments