Chương 1

Chú ý Chú ý!!!

Một số chi tiết hoặc tình huống mình sẽ sửa khác đi tránh trùng lặp với tiểu thuyết gốc. Có thể nói là chỉ mượn hình tượng của các nhân vật trong tiểu thuyết gốc mà thôi. Cho nên đừng bạn nào thắc mắc vì sao cái này không giống cái kia không giống nữa nhé.

--------------------------------

Thành Thiên Khải

... Quán rượu...

-"Xin chào khách quan, khách quan dùng gì ạ?"

Bên trong khách phòng, tiểu nhị đứng đối mặt với một vị công tử mặc đồ đen, gương mặt lạnh lùng, khí thế trên người giống như đang chuẩn bị đi gây sự. Tiểu nhị không giám nhiều lời, khúm núm cúi đầu.

Mặc Hiểu Hắc trời sinh có khuôn mặt lạnh, lại có thêm một vết bớt đáng sợ ngay trên mặt. Không phải hắn muốn dọa mọi người, nhưng hắn thực sự không thể trưng ra một khuôn mặt hòa nhã hơn được.

-"Cho ta một bình trà là được, ta đợi người."

-"Vâng."

Tiểu nhị vội vàng lui xuống, lúc ra ngoài còn cẩn thân đóng cửa khách phòng lại. Mặc Hiểu Hắc ngồi cạnh cửa sổ, đôi mắt tĩnh lặng nhìn xuống đường phố nhộn nhịp. Không bao lâu sau cánh cửa khách phòng lại được mở ra. Mặc Hiểu Hắc không quay đầu lại, hắn biết là ai tới.

Thiếu niên đeo mạng che màu trắng, phía sau có một tiểu thư đồng đi theo. Bước đi nhẹ nhàng uyển chuyển, rõ ràng là một nam nhân nhưng động tác cử chỉ lại vô cùng nhẹ nhàng.

-"Đến sớm vậy à?"

Mặc Hiểu Hắc cụp mắt, quay đầu cầm lấy tách trà trên bàn uống một ngụm. Đối với lời nói của người kia, hắn vô cùng dửng dưng.

-"Là ngươi đến muộn, Liễu Nguyệt."

Liễu Nguyệt phẩy quạt, cười nhẹ một tiếng, đi tới ngồi xuống đối diện Mặc Hiểu Hắc, tiểu thư đồng ngoan ngoãn đứng sau. Liễu Nguyệt nhìn theo ánh mắt của Mặc Hiểu Hắc, dưới con đường nhộn nhịp người qua lại nhưng chẳng có gì thú vị. Liễu Nguyệt chép miệng.

-"Ngươi thật nhàm chán."

Mặc Hiểu Hắc không để ý, thu lại ánh mắt nhìn sang, nói vào việc chính.

-"Cố Kiếm Môn sắp thành thân với Yến Lưu Ly, chúng ta cần tới đó giúp một tay. Nhị sư huynh và Lạc Hiên đã tới trước rồi, chúng ta cũng đi thôi."

Liễu Nguyệt khép quạt lại, cười một tiếng, giọng nói thoải mái.

-"Được a. Nhưng trước khi đi, ta còn phải đi lấy một món quà mừng cho Cố sư huynh."

Mặc Hiểu Hắc rất quen thuộc với giọng điệu này của Liễu Nguyệt. Đây là giọng điệu chỉ xuất hiện khi Liễu Nguyệt muốn làm việc gì đó nguy hiểm. Mặc Hiểu Hắc nhíu mày, nhưng không nói gì về việc này cả. Hắn lấy nón che ở bên cạnh đội lên đầu rồi đứng dậy, nhảy ra khỏi cửa sổ, giọng nói còn vọng lại đằng sau.

-"Ta mặc kệ ngươi, làm gì thì nhanh lên, đừng đến trễ."

Liễu Nguyệt nhìn cái bóng đen nhanh chóng biến mất, chép miệng.

-"Cái tên nhàm chán này."

-"Công tử, chúng ta xuất phát thôi."

Tiểu thư đồng ở bên cạnh nói. Liễu Nguyệt đứng dậy, bỏ lại bạc ở trên bàn, dắt theo tiểu thư đồng nhảy qua khỏi cửa sổ, rời đi.

-------------------------------------------------------

Một đoạn đường đến thành Sài Tang.........

Một đoàn người và một chiếc xe ngựa kì lạ đang lặng lẽ đi theo con đường vắng, chậm rãi đi tới thành Sài Tang. Đột nhiên, từ trong không gian, một chiếc kiệu trắng kì lạ xuất hiện. Dẫn đầu chiếc kiệu trắng là một tiểu thư đồng, trong tay cầm chiếc đèn lồng hoa sen, tiếng chuông lanh lảnh lại kì dị. Phía sau là chiếc kiệu trắng có bốn người khiêng, ai lấy đều là cao thủ cường tráng. Bên trong kiệu, thiếu niên đội mũ trùm đầu lụa trắng, tư thái thanh cao, ung dung điềm tĩnh nhìn thẳng vào đoàn người đối diện. Hai đoàn người chạm mặt, bên kia ngay lập tức dừng bước, tên cầm đầu cao giọng quát to.

-"Tránh ra."

Tiểu thư đồng nhếch miệng, kiêu ngạo nói.

-"Không tránh đấy."

Đối phương không có kiên nhẫn, tiểu thư đồng vừa dứt câu thì đối phương đã cầm kiếm xông lên. Tiểu thư đồng ngẩng đầu, không một chút hoảng loạn. Chiếc đèn lồng trong tay được tiểu thư đồng xoay nhẹ một cái, lồng đèn ngay lập tức xoay nhanh. Chỉ bằng một cái vung tay, lồng đèn rời khỏi, bay lên đập ngay vào kẻ không biết sống chết kia khiến hắn ngã xuống đất. Đén lồng thu lại, tiểu thư đồng kiêu ngạo ngẩng mặt lên.

Đối phương thấy mấy người này không dễ đối phó, chỉ đành nhẫn lại cao giọng.

-"Các người là ai, có biết bọn ta là người Yến gia thuộc đạo Tây Nam không? Đã nghĩ đến hậu quả nếu đắc tôi bọn ta chưa?"

Tiểu thư đồng nghe xong thì nhếch miệng, lớn giọng đáp trả.

-"Vậy thì trùng hợp quá, bọn ta đang tìm người của Yến gia đây."

Liễu Nguyệt ngồi bên trong kiệu nói vọng ra.

-"Nói với bọn chúng, để đồ lại thì ta sẽ tha chết cho."

Nghe thấy công tử nhà mình lên tiếng, tiểu thư đồng lại cao giọng hơn.

-"Nghe thấy chưa? Công tử nhà ta nói rồi, Yến gia đạo Tây Nam là cái thá gì chứ? Để lại đồ trong xe ngựa thì sẽ được tha chết."

Liễu Nguyệt ngồi trong kiệu có chút bất đắc dĩ với tiểu thư đồng của mình.

-"Ta không hề nói nửa câu trước nhé."

Tiểu thư đồng lại không quan tâm, cười hì hì nói.

-"Ta biết mà công tử, chắc chắn ngài muốn nói vậy."

Đối phương không còn kiên nhẫn nhìn hai người trò chuyện như chốn không người, tức giận nói lớn.

-"Mạnh miệng đấy, công tử nhà ngươi là ai?"

Nhắc đến công tử nhà mình, tiểu thư đồng chỉ kém chút là mặt vểnh lên tận trời.

-"Công tử nhà ta là..."

Còn chưa nói xong, chính bản thân Liễu Nguyệt cũng không có kiễn nhẫn. Áng chừng thời gian, có lẽ lại sắp muộn rồi. Vì thế Liễu Nguyệt chỉ đành ngắt lời tiểu thư đồng còn đang mạnh miệng.

-"Nói nhiều như thế làm gì? Xông lên, đánh bọn chúng."

Tiểu thư đồng bị ngắt lời, khuôn mặt xị xuống, quay đầu nói với người đang thảnh thơi ngồi trong kiệu.

-"Công tử, ngài để ta nói hết đi."

Giận dỗi một câu, sau khi quay lại liền tiếp túc là cái dáng vẻ kiêu ngạo coi trời bằng vung kia.

-"Đã nghe thấy chưa? Công tử nhà ta nói không nói nhiều với các ngươi nữa, sai ta đánh các ngươi."

Đối phương lúc này đã không thể nhịn nổi nữa. Nói to một câu "Ức hiếp người ta quá đáng liền cùng nhau rút kiếm xông lên. Tiểu thư đồng lúc này cũng thu lại dáng vẻ cợt nhả, vẻ mặt nghiêm túc nhìn đối phương cùng nhau xông tới. Đèn lồng trong tay lần nữa được sử dụng. Bước chân nhẹ nhàng nhảy lên cao, một tay ra chưởng liền có thể đánh cho một tên ngã xuống đất hộc máu. Đôi mắt tiểu thư đồng lạnh nhạt, không nhìn đến cái tên đã nằm liệt trên mặt đất kia, hướng thẳng tới chiếc xe ngựa.

-"Nhờ tí nhé."

Tên đánh xe ngựa nhìn huynh đệ của mình ngã xuống, không thể tiếp tục ngồi yên. Thấy tiểu thư đồng đang lao tới chỗ mình thì liền bay lên tiếp chiêu. Từ xung quanh xe ngựa, một loạt ám khí được phóng ra. Tiểu thư đồng kinh ngạc nhưng phản ứng lại rất nhanh, vội vàng né đi. Khi thấy bản thân sắp bị đánh trúng, tiểu thư đồng liền gọi to.

-"Công tử."

Liễu Nguyệt nhìn thấy tiểu thư đồng sắp bị đánh trúng, không nói hai lời liền ra tay. Vũ khí của Liễu Nguyệt không thường cầm trên tay mà sẽ được ngụy trang thành một chiếc thắt lưng. Lúc này ra tay Liễu Nguyệt chỉ cần rút vũ khi ném ra, vũ khí của Liễu Nguyệt vừa xuất trận liền đánh bay đám ám khí của đối phương khiến chúng phải trở lại tay chủ nhân của mình.

Tiểu thư đồng sau khi được công tử nhà mình cứu một mạng, thấy đối phương chịu thiệt thì lại khôi phục vẻ mặt kiêu ngạo của mình, cười thản nhiên nhìn đối phương. Liễu Nguyệt sau khi ra tay xong thì liền thu lại vũ khí, coi như không có chuyện gì. Nếu không phải là tấm mạng che mặt còn đang tung bay thì chắc không ai nhận ra là y đã xuất kiếm.

"Đồng tử thắp đèn mỹ nhân kề, giết người phóng hỏa thắt lưng đeo."

Đối phương lúc này cuối cùng cũng đã nhận ra người tới là ai.

-"Ngươi là Liễu Nguyệt trong bát đại công tử. Nghe đồn ngươi có nhan sắc tuyệt thế, ghét để người khác nhìn thấy mặt mình thế nên lần nào ra ngoài cũng sẽ ngồi kiệu, có thể không lộ mặt thì sẽ không lộ mặt. Hôm nay gặp được, quả nhiên là thế."

Tiểu thư đồng nghe đối phương thao thao bất tuyệt nói về công tử nhà mình giống như nói về một kẻ làm màu kì quái thì lộ ra vẻ mặt cạn lời, quay đầu nói với Liễu Nguyệt.

-"Công tử, làm sao đây? Bị người ta nhận ra rồi kìa. Ta đã nói rồi, làm người đừng có kĩ tính thế, đặc điểm nhận dạng quá rõ ràng."

Liễu Nguyệt thì lại thản nhiên hơn nhiều. Đối với việc bị đối phương nhận ra thân phận cũng không coi là chuyện gì quá to tát.

-"Ta cũng không muốn để người khác nhận ra thân phận của mình, nhưng người ta vừa nhìn đã nhận ra ngay. Xem ra, đúng là ta rất nổi tiếng."

Tiểu thư đồng nghe công tử nhà mình lại ba hoa tự mãn, chỉ gật đầu một cái, vô cùng cạn lời.

-"Cũng phải."

Làm trò xong rồi, tiểu thư đồng lại khôi phục dáng vẻ bình thường của mình. Mặc kệ trong lòng bất lực thế nào, trước mặt người ngoài vẫn phải giữ mặt mũi cho công tử nhà mình.

-"Đúng thế. Bọn ta chính là Liễu Nguyệt công tử được bình chọn là người có nhan sắc tuyệt thế."

Liễu Nguyệt một lần nữa ngắt lời.

-"Là ta. Không phải bọn ta."

Đối phương giống như là bị chọc cho tức đến bật cười, gằn giọng nói.

-"Vậy ta đây sẽ đến gặp bát đại công tử nhà ngươi."

Nói xong liền cầm vũ khí xông lên. Lần này Liễu Nguyệt không để tiểu thư đồng xông lên mà trực tiếp ra tay. Từ bên trong kiệu, Liễu Nguyệt chỉ cần vung tay một cái, chiếc quạt trong tay như một món vũ khí lao ra đánh lui kẻ đang xông tới. Thân hình uyển chuyển, động tác mạnh mẽ nhanh gọn, Liễu Nguyệt lao ra khỏi kiệu bắt lấy cái quạt bị bật trở về, một cái nhún chân liền đứng trên đầu đối thủ. Khí thế mạnh mẽ đè ép lấy đối phương nặng tựa ngàn cân, mạng che mặt tung bay phấp phới nhưng chỉ lộ ra một đoạn cằm nhỏ. Tiểu thư đồng nhìn công tử nhà mình uy phong lẫm liệt liền lộ ra một nụ cười tự hào.

Đối phương bị sức mạnh của Liễu Nguyệt đè ép, ngay lúc sắp không trụ nổi thì bùng nổ, hất tay đẩy Liễu Nguyệt đang đứng trên đầu mình ra. Liễu Nguyệt nhún chân nhảy lên, không để cho đối phương kịp phản ứng, cây quạt trong tay lại được xuất ra, bay một vòng trên không đẩy lui kẻ địch. Nhìn đối phương ngã xuống, Liễu Nguyệt không có phản ứng gì, quay trở lại trong kiệu. Tấm rèm buống xuống, giống như Liễu Nguyệt chưa từng ra tay.

Tiểu thư đồng nhìn đám người rối rít rút lui, mỉm cười khinh thường.

-"Yếu quá, không chịu nổi một đòn."

Đám người kia tức điên lên. Nhưng sau đó giống như nghĩ tới cái gì, bọn chúng bất chấp tất cả hét lên.

-"Còn không mau ra đây giúp bọn ta đi?"

Liễu Nguyệt nhíu mày, cảm thấy một luồng sát ý ở gần đây.

Lúc này, một cơn gió nổi lên. Cây cỏ xung quanh giao động, rèm bay phấp phới. Liễu Nguyệt liếc mắt một cái, một cây kiếm đâm thẳng từ trên nóc kiệu xuống. Liễu Nguyệt phản ứng nhanh, dùng quạt đỡ được. Bên ngoài nhận ra động tĩnh, bốn phu kiệu lập tức kinh ngạc, tiểu thư đồng lo lắng nhìn lên. Không biết từ lúc nào, trên nóc kiệu của Liễu Nguyệt xuất hiện một người tóc trắng, mặc đồ vàng kim, kiếm khí mạnh mẽ đáng đứng sừng sững, thanh kiếm trong tay vẫn đang cắm trên nóc kiệu.

Liễu Nguyệt hạ quạt, nhìn vào lưỡi kiếm, bình thản khen ngợi.

-"Thanh kiếm rất đẹp."

Người kia cũng lạnh nhạt trả lời.

-"Thế sao? Vậy có xứng với Liễu Nguyệt công tử tuyệt thế hay không?"

Liễu Nguyệt mỉm cười nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.

-"Người không phải kiếm, sao có thể đặt ngang với nhau được."

Nói vừa dứt lời, quạt trong tay liền đánh lên thân kiếm. Kiếm bị đánh bật lên, người cũng bị đánh rời khỏi nóc kiệu. Liễu Nguyệt thu tay, bình tĩnh hỏi.

-"Mạn phép hỏi tên chủ nhân thanh kiếm."

Đối phương có vẻ cũng không phải kiểu người khó nói chuyện. Nghe Liễu Nguyệt hỏi thì cũng lịch sự trả lời.

-"Tại hạ, Bạch Phát Tiên."

Liễu Nguyệt phẩy quạt, cho ra một lời nhận xét.

-"Cái tên nghe thật thú vị."

Bạch Phát Tiên nhìn thanh kiếm trong tay mình, chậm rãi nói.

-"Thanh kiếm này của ta nổi tiếng nhờ vẻ đẹp của nó. Nếu thanh kiếm đẹp này có thể giết chết Liễu Nguyệt công tử nổi danh, có phải cũng rất thú vị không?"

Nói xong, lưỡi kiếm sắc bén liền chĩa thẳng vào chiếc kiệu trắng nơi Liễu Nguyệt đang ngồi. Nghe đến đây, tiểu thư đồng đã không bình tĩnh nổi nữa, vẻ mặt căng thẳng nhìn đối phương. Ngược lại, Liễu Nguyệt chỉ bình tĩnh cúi đầu, mỉm cười.

-"Ngươi tự tin sẽ giết được ta sao?"

Không ngờ Bạch Phát Tiên lại rất thẳng thắn.

-"Cũng hơi khó, nhưng ta muốn thử xem."

-"Có rất nhiều người muốn thử, nhưng ta vẫn ngồi ở đây."

Liễu Nguyệt chẳng có chút cảm xúc gì. Dù sao nếu y đánh không lại thì cũng sẽ có người đến giúp.

-"Thế sao?"

Bạch Phát Tiên thờ ơ. Lúc này, bốn phía quanh chiếc kiệu trắng đột nhiên xuất hiện các hắc y, mũi kiếm chĩa thẳng vào Liễu Nguyệt. Tiểu thư đồng nhìn mà ngơ ngác.

-"Công tử, lại có thêm rất nhiều người tới đây."

-"Ta cảm nhận được, khinh địch rồi."

Liễu Nguyệt ngoài miệng nói như vậy, nhưng y lại bình tĩnh đến kì lạ. Không một chút lo lắng, giống như người bị bao vây không phải là y.

-"Trước khi giết ngươi, ta có một yêu cầu quá đáng."

Bạch Phát tiên đột nhiên nói. Liễu Nguyệt lạnh nhạt khép quạt lại, thản nhiên.

-"Nói đi."

-"Ta muốn thấy mặt ngươi."

Một yêu cầu kì lạ, khiến cho mọi người xung quanh nghe được đều ngạc nhiên. Nhưng cũng không để cho Liễu Nguyệt có cơ hội từ chối, Bạch Phát Tiên đã ra tay. Liễu Nguyệt thản nhiên nâng mắt, nhìn Bạch Phát Tiên bay lên, lại nhìn hắn ta vận nội công vào kiếm khí, thế nhưng y lại không có dấu hiệu gì là muốn ra tay đánh trả.

Ngay tại lúc kiếm khí chém xuống, mọi người đều nghĩ Liễu Nguyệt xong rồi thì đột nhiên, một bóng đen đột ngột xuất hiện, chỉ dùng một chiêu liền đánh tan kiếm khí của Bạch Phát Tiên. Bạch Phát Tiên kinh ngạc bị đánh lui lại, nhìn kẻ đột nhiên xuất hiện mà nhíu mày.

Liễu Nguyệt lại xòe quạt, nhìn Mặc Hiểu Hắc 'anh hùng cứu mỹ nhân', nhàn nhã giống như mình là kẻ ngoài cuộc.

-"Người đời coi trắng là đẹp, chỉ hắn toàn thân màu đen. Người đời hướng tới cái đẹp, tôn thờ cái đẹp, chỉ hắn thích xấu, muốn được xấu. Ngươi là Mặc Trần công tử, Mặc Hiểu Hắc."

Mặc Hiểu Hắc lạnh nhạt, chẳng ừ hử gì. Đôi bên rơi vào thế giằng co. Nhìn thấy tình hình như vậy, mấy kẻ lúc nãy đã bị Liễu Nguyệt đánh trong thương liền hô to với Bạch Phát Tiên.

-"Ngươi mau đánh bại hai người bọn họ đi. Bọn ta sắp trễ thời gian rồi, nếu đồ không được giao đến đúng hẹn, Thiên Ngoại Thiên các ngươi có chịu trách nhiệm không?"

Bạch Phát Tiên nghe tên kia ồn ào phía sau, chỉ muốn quay lại một kiếm xiên chết. Bọn chúng nghĩ Yến gia là cái gì, có thể so sánh với Thiên Ngoại Thiên hay sao. Nếu không phải Yến gia có thể giúp Thiên Ngoại Thiên khống chế thành Sài Tang thì sao hắn lại có mặt ở đây chứ. Liễu Nguyệt đến một mình thì cũng thôi đi, nhưng kẻ vẫn luôn bất hòa với y là Mặc Hiểu Hắc cũng đến rồi. Hai người này ai cũng không dễ đối phó, huống chi là cả hai kết hợp với nhau. Hắn ta còn chưa muốn chết.

Bạch Phát Tiên nhìn Liễu Nguyệt nhấc rèm kiệu lên, bước ra đứng cạnh Mặc Hiểu Hắc. Một trắng một đen, nhìn hơi kì lạ.

Liễu Nguyệt quan sát đám người đối diện, lạnh nhạt lên tiếng lặp lại yêu cầu ban đầu.

-"Bọn ta không muốn giết người, chỉ muốn thứ trong chiếc xe ngựa kia. Để nó lại, bọn ta sẽ tha mạng cho các ngươi."

Bạch Phát Tiên nghe, nhìn Liễu Nguyệt rồi lại nhìn Mặc Hiểu Hắc, cười hỏi.

-"Các người muốn cướp đồ, vậy các người có biết đây là cái gì không?"

Liễu Nguyệt trả lời.

-"Các người thấy ai đi cướp đồ mà không biết đồ mình muốn cướp là gì à?"

Nghe đến đây Bạch Phát Tiên liền hiểu, món đồ này đã không thể giữ được rồi. Thanh kiếm trong tay vung lên, kiếm khí phóng ra, giọng Bạch Phát Tiên lẫn vào trong tiếng gió.

-"Vậy các ngươi tới đây mà lấy."

Liễu Nguyệt ở bên cạnh còn chưa phản ứng thì Mặc Hiểu Hắc đã nhanh tay rút kiếm, một trận cuồng phong cuốn theo cát bụi, chém đôi kiếm khí của Bạch Phát Tiên. Khi bụi mù tan đi, Bạch Phát Tiên và đám hắc y đã biến mất, chỉ còn lại đám người Yến gia. Tiểu thư đồng quan sát xung quanh, hỏi Liễu Nguyệt.

-"Công tử, có đuổi theo không?"

Liễu Nguyệt nhìn Mặc Hiểu Hắc tra kiếm vào vỏ, lắc đầu.

-"Không cần, hắn ta đã bị chiêu vừa rồi làm bị thương, không cần đuổi cùng giết tận."

Mặc Hiểu Hắc từ lúc xuất hiện đến giờ, lúc này mới mở miệng nói câu đầu tiên.

-"Hắn ta thiếu chút là xiên ngươi thành xiên thịt, ngươi cũng thật là nhân từ."

Liễu Nguyệt nhếch môi, châm chọc.

-"Ngươi đã có mặt từ lúc đấy, lại còn để đến lúc hắn chuẩn bị giết ta mới xuất hiện à."

Liễu Nguyệt đã sớm biết Mặc Hiểu Hắc sẽ đến, cho nên mới có thái độ ung dung không sợ chết như vậy. Nhưng không ngờ tên này còn lộ mặt chậm như thế, hại y thiếu chút bị cắt thành vài mảnh rồi.

Mặc Hiểu Hắc không đáp lại, cúi đầu coi như không nghe. Hắn biết Liễu Nguyệt có thể đánh lại cho nên mới đứng ngoài quan sát, muốn cho Liễu Nguyệt gặp chút khó khăn, thưởng thức dáng vẻ chật vật của y. Nếu không phải do hắn nghe được Bạch Phát Tiên nói muốn nhìn mặt Liễu Nguyệt, khiến hắn giận quá mà hồ đồ thì hắn còn chưa muốn ra mặt đâu.

Giải quyết xong một đám, giờ còn một đám nữa. Nhóm người của Yến gia sau khi Bạch Phát Tiên rời đi thì rơi vào hoảng loạn. Nhưng bọn chúng biết thứ trong xe ngựa không thể để rơi vào tay người khác, đó là thứ giúp Yến gia không chế Cố gia. Bọn chúng đứng dậy, cầm vũ khí trong tay, vẻ mặt cảnh giác nhìn chằm chằm Liễu Nguyệt. Nhìn thấy cảnh này, Liễu Nguyệt trầm ngâm, định mở miệng khuyên thêm vài câu thì Mặc Hiểu Hắc ở bên cạnh đã rút kiếm. Hắn biết y định làm gì, nhưng hắn không có kiên nhẫn nghe những lời nói nhảm.

-"Bớt nói đi, thời gian người nói mấy lời vô nghĩa thì chúng ta đã sớm giải quyết xong rồi."

Một kiếm xuất ra, nhanh chóng xử gọn đám người Yến gia. Nhìn xác chết nằm la liệt dưới chân, Liễu Nguyệt mở quạt phe phẩy, lạnh nhạt nói.

-"Đừng làm bẩn y phục của ta."

Mặc Hiểu Hắc cúi đầu, 'tiện' chân đá cái xác nằm dưới chân Liễu Nguyệt sang một bên, tránh để làm bẩn y phục của y. Hai người đi tới sau xe ngựa, Liễu Nguyệt giơ tay mở cửa xe ra. Bên trong, một chiếc quan tài màu đen lẳng lặng nằm trong đó. Liễu Nguyệt dùng quạt chống cằm, nhìn chằm chằm vào nó. Mặc Hiểu Hắc đứng sau lưng y, thấy y cứ nhìn quan tài không có động tĩnh gì bèn hỏi.

-"Nhìn ra được gì rồi?"

-"Được đấy, rất được."

Thế nhưng Liễu Nguyệt đáp lời lại khiến Mặc Hiểu Hắc không hiểu gì cả.

-"Cái gì được?"

Liễu Nguyệt quay đầu nhìn Mặc Hiểu Hắc, tấm mạng che mặt bị gió thổi tung bay nhưng vẫn không lộ ra gương mặt, Liễu Nguyệt nói.

-"Việc ngươi tới đây, rất được."

Tiểu thư đồng ở một bên nghe được câu này của công tử nhà mình, ánh mắt nhìn Mặc Hiểu Hắc nhất thời có thêm chút ý vị thâm sâu. Mặc Hiểu Hắc chạm phải ánh mắt của tiểu thư đồng, lạnh mặt rời tầm mắt đi, lạnh lùng nói.

-"Trước khi ta đến, lão thất không nói người cần cứu là ngươi."

Liễu Nguyệt không để ý cái tên miệng hắc này, thản nhiên quay đầu bước qua người Mặc Hiểu Hắc, vừa đi vừa nói.

-"Cái này gọi là, số trời đã định."

Ánh mắt tiểu thư đồng và Mặc Hiểu Hắc đồng thời nhìn qua. Liễu Nguyệt coi như không thấy, xòe quạt, quay lưng, bước đi.

-"Đi thôi. Người lúc nãy không thuộc đạo Tây Nam. Xem ra đằng sau Yến gia vẫn còn một thế lực khác."

Mặc Hiểu Hắc liếc mắt nhìn Liễu Nguyệt một cái, trong lòng không phục nhưng vẫn đi theo sau. Tiểu thư đồng liếc mắt nhìn hai người, ánh mắt khóe môi đều lộ ra vẻ thích thú.

-"Công tử đẹp và công tử xấu đệ nhất thiên hạ, đúng là sự kết hợp thú vị."

Hot

Comments

Nguyễn Thanh Tuyết

Nguyễn Thanh Tuyết

ngày nào cũng ra chương mới đc hong tác giả /Whimper//Grievance/

2024-08-02

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play