Sáng hôm sau, thành Sài Tang, một chiếc xe ngựa và một chiếc kiệu trắng chậm rãi tiến vào trong thành.
Mặc Hiểu Hắc điều khiển xe ngựa, chậm rãi đi sau kiệu trắng của Liễu Nguyệt. Hôn lễ của Cố Kiếm Môn đang đến đoạn náo nhiệt, Bách Lí Đông Quân đang cưỡi trên đầu con rắn khổng lồ Bạch Lưu Ly, sừng sững như một ngọn núi, đứng tận ngoài cổng thành cũng có thể nhìn thấy được. Hai người không vội, đi đến nơi phát ra tiếng đánh nhau ầm ầm. Lạc Hiên và Lôi Mộng Sát đấu với một đám người cản đường, ra tay không nhẹ, người nằm la liệt đầy đường. Khi hai người tới đây, không biết Lôi Mộng Sát lại dở chứng gì, đang kêu khóc giống như sắp diệt môn đến nơi. Chỉ có Lạc Hiên đang đau đầu với Lôi Mộng Sát, quay đầu nhìn thấy hai người tới thì mỉm cười.
-"Họ tới rồi."
Lạc Hiên nói với Lôi Mộng Sát bên cạnh.
-"Ai cơ?"
Lôi Mộng Sát quay đầu, quẹt đi mấy giọt nước mắt giả tạo trên mặt mình. Vừa nhìn thấy chiếc kiệu trắng quen thuộc của sư đệ nhà mình thì lập tức khôi phục lại dáng vẻ nghịch ngợm của mình.
-"Tốt quá rồi. Lạc Hiên, lát nữa đệ và Liễu Nguyệt xử lý nốt chỗ này đi. Ta và Hiểu Hắc sẽ chuyển quan tài vào trong."
Lạc Hiên nghe xong thì vô cùng thắc mắc.
-"Sao lại sắp xếp như vậy?"
Lôi Mộng Sát nói như lẽ đương nhiên.
-"Bởi vì hai người đều quá đẹp trai, nếu để hai người vào đó thì sẽ chiếm mất hào quang của bổn công tử mất."
Nói xong liền cười ha há. Liễu Nguyệt từ xa đã nghe được những lời này, chỉ có thể che miệng mỉm cười, đối với sự sắp xếp này hoàn toàn không có ý kiến. Mặc Hiểu Hắc thì đương nhiên không nói lời nào, hắn chỉ ước gì mình tàn hình không ai nhìn thấy mới tốt. Thêm cả đám người ngoài này đã bị Lôi Mộng Sát và Lạc Hiên xử lí gần hết, chỉ còn lại mấy tên tép riu. Ở trong Cố Gia tụ tập nhiều cao thủ, so ra thì để Liễu Nguyệt ở ngoài vẫn an toàn hơn, Mặc Hiểu Hắc đơn giản nghĩ.
-------------------------------------------------------------
Bên trong Cố Gia, Bách Lí Đông Quân và Tư Không Trường Phong đã náo ra một trận không nhỏ. Khi Mặc Hiểu Hắc và Lội Mộng Sát mang quan tài nhảy vào, hiện trường hôn lễ đã rối tung lộn xộn. Yến Biệt Thiên - gia chủ Yến gia đương nhiệm, ca ca của tân nương - Yến Lưu Ly ngày hôm nay đã tức giận chuẩn bị ra tay. Khi nhìn thấy Lôi Mộng Sát và Mặc Hiểu Hắc mang theo quan tài xuất hiện, biết trước được trong quan tài đó là ai, sắc mặt của Yến Biệt Thiên liền trở lên âm trầm, mà sắc mặt ngũ thúc của Cố Kiếm Môn liền trở lên hoảng sợ, xanh mét.
Mà khi Cố Kiếm Môn nhìn thấy chiếc quan tài, ánh mắt ban đầu là kinh ngạc, sau đó là một dự cảm không lành. Ánh mắt Cố Kiếm Môn dán chặt vào quan tài, chờ nó mở ra.
Mặc Hiểu Hắc nhận ra ánh mắt này, hắn vận một chút nội công, nắp quan tài dựng đứng cứ thế mà rầm rầm đổ xuống, trong tiếng xì xào bàn luận của khách mời, lộ ra người bên trong. Ngũ thúc của Cố Kiếm Môn sau khi mặt đối mặt với xác chết liền sợ đến ngã ngồi xuống đất. Cố Kiếm Môn hai mắt trợn to, nhìn chằm chằm người trong quan tài. Bách Lí Đông Quân chậm rãi nói ra danh tính của xác chết.
-"Gia chủ đương nhiệm của Cố gia, Cố Lạc Ly. Người thật sự muốn cướp dâu chính là hắn."
Trong lời nói thao thao bất tuyệt của Bách Lí Đông Quân, Cố Kiếm Môn đã nhanh chóng lao tới trước quan tài, nhìn chằm chằm ca ca mình đang yên tĩnh nằm ở bên trong. Mặc Hiểu Hắc nhìn sang, cảm thấy ánh mắt này rất quen thuộc. Hình như ngày nhỏ, thời điểm hắn nhìn thấy thân nhân của mình đang lần lượt ra đi, mỗi lần như thế, ánh mắt này đều sẽ xuất hiện ở trên người hắn. Mặc Hiểu Hắc không đành lòng nhìn lâu, cụp mắt xuống tránh đi.
Cuộc tranh cãi giữa Yến Biệt Thiên và Bách Lí Đông Quân tạm thời dừng lại khi tân nương Yến Lưu Ly lộ mặt. Mặc Hiểu Hắc nghe được tiếng của cô nương thì đưa mắt nhìn qua. Là một cô nương xinh đẹp, cũng rất có khí phách. Mặc Hiểu Hắc không thất lễ, sau khi thấy mặt cô nương rồi thì lập tức quay đi. Tại thời điểm nghe được Yến Lưu Ly nói bằng lòng gả cho Cố Lạc Ly, Mặc Hiểu Hắc từ tận đáy lòng sinh ra một tia khâm phục. Dù sao cũng là gả cho một người đã chết, tấm chân tình lớn như vậy không phải là ai cũng có được.
Bách Lí Đông Quân là một người nghĩ gì nói đấy, vừa nghe được lời bằng lòng của Yến Lưu Ly là liền mồm mép tép nhảy, giao giảng đạo lí.
-"Các người nghe rõ rồi chứ? Trong mắt người có tình, người đó vẫn sẽ là người đó. Dù hắn có biến thành dáng vẻ nào, chỉ cần vẫn là hắn thì vẫn là sự tồn tại độc nhất vô nhị."
Nghe được câu này, phản ứng đầu tiên của Mặc Hiểu Hắc là quay đầu, nhìn xuyên qua cánh cổng lớn của Cố gia, giống như là muốn xuyên qua đó nhìn thấy bóng dáng màu trắng đang đợi ở ngoài.
Mà Liễu Nguyệt đang cùng Lạc Hiên ở ngoài hỗ trợ, khi nghe đến lời này của Bách Lí Đông Quân cũng phản ngẩng đầu nhìn lên. Lạc Hiên giơ tay đập ngất tên cuối cùng, thấy Liễu Nguyệt ngẩn người thì cũng bước tới. Sau khi nhìn thấy hướng mà Liễu Nguyệt đang nhìn chính là phủ của Cố gia, lại cộng thêm những gì mà Bách Lí Đông Quân vừa nói, Lạc Hiên liền ngay lập tức hiểu ra.
-"Làm sao? Bị lời nói kia làm cho cảm động rồi à?"
Liễu Nguyệt mở quạt, phe phẩy hai cái rồi lắc đầu.
-"Không, chỉ là có tên ngốc nào đó, nếu có thể nghe hiểu thì tốt rồi."
Lạc Hiên nghe mà buồn cười. Với cái đầu của Mặc Hiểu Hắc, nói mấy chuyện luyện công có khi còn dễ hiểu hơn thất tình lục dục. Lạc Hiên cảm thấy, hi vọng để Mặc Hiểu Hắc hiểu những lời này đúng là chẳng có một chút xíu nào.
Bên trong Cố Phủ, sau khi Bách Lí Đông Quân uống rượu mừng của Yến Lưu Ly và Cố Lạc Ly, Yến Biệt Thiên giông như là bị chọc điên. Hắn ta không quan tâm đến thân phận tiểu công tử phủ Trấn Tây Hầu của Bách Lí Đông Quân, vừa mở miệng là sai thuộc hạ giết người. Mặc cho người bên cạnh khuyên can, hắn ta cố chấp để thuộc hạ ra tay. Tên thuộc hạ trước đấy bị đuôi rắn của Bạch Lưu Ly đánh trong thương, nhưng lúc này nghe được lệnh của Yến Biệt Thiên thì lập tức đứng dậy, vận nội công phóng ra vũ khí. Bốn người Mặc Hiểu Hắc, Lôi Mộng Sát, Tư Không Trường Phong và Bách Lí Đông Quân đứng chung một chỗ, chỉ có Bách Lí Đông Quân đứng trên đầu con rắn Bạch Lưu Ly. Bị tấn công, ba người đứng dưới đất là phản ứng nhanh nhất. Tư Không Trường Phong dùng thương đỡ, bị đẩy lui về sau. Mặc Hiểu Hắc và Lôi Mộng Sát đứng hai bên quan tài, một người dùng kiếm một người vận nội công dùng tia sét ngăn lại. Bách Lí Đông Quân đứng trên đầu rắn, không tiện ra chiêu, chỉ có thể nghiêng trái nghiêng phải né tránh.
Thực lực của đám người này, so với bất kì một ai trong Bát công tử Bắc Ly đều không đáng nhắc tới. Mặc Hiểu Hắc và Lôi Mộng Sát chỉ có nhiệm vụ bảo vệ thi thể của Cố Lạc Ly. Trận cướp hôn náo động kết thúc, còn lại chính là việc nhà của Cố Gia. Đây là chuyện của Cố Kiếm Môn, bọn họ cho dù có là sư huynh đệ đồng môn thì cũng không tiện can thiệp. Thời điểm nghe được Ngũ thúc của Cố Kiếm Môn sai người bắt Cố Kiếm Môn lại, Mặc Hiểu Hắc ngẩng đầu. Hắn muốn xem xem vị tam sư huynh này sẽ ứng phó thế nào. Không ngờ thuộc hạ của Cố Gia lại rất trung thành với gia chủ Cố Lạc Ly. Khi nghe được mệnh lệnh của ngũ thúc Cố Kiếm Môn thì rút kiếm, nhưng chỉ cần bị một ánh mắt của Cố Kiếm Môn nhìn qua, tất cả liền giống như bị điểm huyệt đứng im một chỗ. Mặc Hiểu Hắc nhìn qua nhìn lại, nhếch môi cười khinh thường. Cố Kiếm Môn nói không sai, có những người sinh ra đã có số làm gia chủ, bởi vì họ có khí phách khiến người ta thề chết đi theo, giống như người đó. Mặc Hiểu Hắc đứng một bên làm khách xem kịch, nhìn trò hề của Yến Gia và Cố Gia. Đột nhiên, hắn cảm thấy nó thật nhàm chán, chi bằng ra ngoài vận động gân cốt với Liễu Nguyệt và Lạc Hiên còn hơn.
Trả được mối thù, Cố Kiếm Môn quay trở lại trước quan tài, bàn tay giơ ra nhẹ nhàng vuốt đôi mắt Cố Lạc Ly nhắm lại. Nhìn thấy cảnh này, Mặc Hiểu Hắc ngây người một lát, ngay cả Lôi Mông Sát bình thường lắm lời, lúc này cũng không đành lòng mà cúi đầu thở dài.
Mây tan mặt trời ló rạng, Cố Kiếm Môn đối với các huynh đệ đồng môn vô cùng cảm kích. Đối với Mặc Hiểu Hắc, vị tam sư huynh này không có ấn tượng gì sâu cũng không có giao tình gì lớn. Bọn họ rất ít khi gặp mặt, mối liên kết duy nhất giữa họ chính là cùng chung một sư phụ mà thôi. Hai người nhìn nhau, chẳng biết nói gì, Cố Kiếm Môn chỉ đành gật đầu thay cho lời cảm tạ, Mặc Hiểu Hắc cũng gật đầu đáp lễ. Đến Lôi Mộng Sát, người sư huynh này đối với các sư đệ ai cũng quen thân, Cố Kiếm Môn còn chưa kịp nói gì, Lôi Mộng Sát đã giơ tay, ngắt lời trước.
-"Ây, cảm ơn thì không cần đâu, đều là huynh đệ với nhau cả."
Đã nói như vậy, nếu còn cảm ơn thì nghe có vẻ xa cách quá. Cố Kiếm Môn không còn cách nào khác, chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu.
Tưởng mọi chuyện đã xong xuôi. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, một đám người từ đâu xuất hiện đứng trên nóc nhà của Cố Gia. Ba người ở dưới ngẩng đầu nhìn lên, có ba kẻ tới. Một tên áo tím nhìn quỷ khí âm trầm, một lão già mặc áo choàng đen nhìn thần thần bí bí và một tên mái tóc trắng muốt. Chưa kịp nghỉ ngơi, mọi người lại rơi vào trạng thái cảnh giác. Mặc Hiểu Hắc nhìn tên đầu bạc trắng, ngay lập tức nhận ra, giọng điệu lạnh lùng.
-"Lại là ngươi."
Bạch Phát Tiên thản nhiên đáp lại.
-"Đúng thế, lại là ta đây."
Lần này bọn chúng không đến vì Cố Lạc Ly mà là muốn bắt Bách Lí Đông Quân đi. Nhưng chuyện này Mặc Hiểu Hắc đương nhiên không biết, ngay khi thấy Bạch Phát Tiên ra tay, không cần biết hắn ta nhằm vào ai, Mặc Hiểu Hắc liền ngay lập tức xông lên trước tiên. Dù sao ngày hôm qua, hắn ta còn muốn xiên Liễu Nguyệt, hắn còn chưa có quên đâu.
So vài chiêu qua lại, Mặc Hiểu Hắc và Lôi Mộng Sát chỉ dùng vài chiêu đã có thể đẩy lùi được Bạch Phát Tiên và tên áo tím. Mặc Hiểu Hắc muốn trong lần này giải quyết luôn cái tên Bạch Phát Tiên đáng ghét này đi. Thế nhưng khi hai tên đó nhìn thấy lão già bên kia bị đánh bại, thân xác tan biến thì liền vội vàng rút lui. Lúc này không tiện đuổi theo, Mặc Hiểu Hắc chỉ đành lạnh mặt tra kiếm vào vỏ.
Updated 52 Episodes
Comments
Nguyễn Thanh Tuyết
tiếp ik 🤩😘
2024-08-03
1