"Cốc cốc cốc."
Tiếng gõ cửa phòng vang lên, Nguyệt Chi đưa mắt nhìn rồi nhẹ bước ra mở cửa.
Cánh cửa vừa mở, bóng hình gầy cao của Hứa Du Du lọt vào tầm mắt, Nguyệt Chi cất giọng:
"Du Du, cậu về rồi, tìm mình?"
Du Du chỉ cười, chuyện là có ai đó vừa nhờ vả cô năng nỉ giúp.
"Chi ca, ngày mai cuối tuần, tụi mình đều không có ca làm ở bệnh viện, hay là đi chơi đâu đó đi, mình bao." Giọng Du Du dịu dàng, thanh âm rất ấm.
Nguyệt Chi đôi mắt biết cười cô nhìn bạn, âm giọng biết rõ mồn một sự tình:
"Là Thiệu Dương nó nhờ cậu đúng không? Cậu khỏi nói thêm gì nữa, mình biết hết đấy nhá."
Du Du toát mồ hôi hột, bởi vậy mới khổ, không có gì qua được mắt Chi ca.
"Không, Dương nó chỉ nhờ mình một chút thôi, mình rủ cậu đi chơi là ý của mình."
"Cậu nào giờ không chi tiêu phung phí cơ mà, sao lại nổi hứng mà bao đi chơi?"
Du Du cũng phải bó tay thán phục, từng chi tiết nhỏ mà Chi ca cũng nhớ dai đến thế.
"Thôi không nói nữa, ngày mai đi với mình, cấm hỏi nữa."
Du Du đẩy Nguyệt Chi vào phòng, sau đó đóng cửa lại, cô đỡ trái tim bé nhỏ của bản thân, phải công nhận bạn thân sống đa nghi thực sự.
Đêm nay trăng thanh gió mát, uống một ngụm rượu thì thật sự tuyệt vời.
Ý nghĩ xẹt qua đầu Thiệu Dương, cậu bỗng rùng mình lên một cái khi nhớ đến cô chị khó ở của mình.
"Hênh là mình không uống thật, nếu mà để chị phát hiện thì thẻ của mình chắc bị đóng băng mất."
Cố Thiệu Dương khóc không ra nước mắt, giờ chỉ muốn mách ba mẹ vì bị chị ăn hiếp thôi, cậu cầm điện thoại trên tay nhưng cuối cùng lại không gọi.
"Ừ nhỉ, mình năm nay đã lớn rồi, đàn ông mạnh mẽ thì không được mách lẻo."
Thiệu Dương như tự kỷ, cậu ngồi trên giường vò đầu bức tóc trong vẻ bất lực. Dù sao năm nay cũng đã 20 tuổi rồi, chứ còn nhỏ nhấn gì đâu.
Đưa đôi mắt long lanh nhìn cái vòng tay Lạc Hiểu tặng, anh như quên đi cái mớ rối rắm vừa nãy, miệng cười toe toét, ánh mắt suy tình.
Kể ra cũng khổ, có ai như anh không, thương người ta mà nhút nhát, cái gì cũng nhờ chị hai chuyền qua tay để tặng, không dám gặp mặt.
"..."
Sáng sớm, ánh sáng nhẹ nhàng chiếu gọi cả thành phố đầy sắc màu.
Thiệu Dương ngáp ngắn ngáp dài đi xuống cầu thang trong tình trạng vẫn còn chưa tỉnh ngủ hẳn.
"Thiệu Dương, thức rồi à, lại đây ăn sáng xíu nữa chúng ta đi chơi."
Giọng dịu dàng của Du Du cất vang.
Nguyệt Chi từ trong bếp bước ra, trên tay cô cầm đĩa thức ăn mang ra, trên người vẫn còn đeo tạp dề nấu nướng.
Thiệu Dương thấy mà tròn mắt, hai mắt cậu mở to, như đã tỉnh ngủ, miệng ấp úng:
"Hai...Hai nấu...nấu ăn?"
Cậu đi nhanh đến sờ sờ lên trán Nguyệt Chi, cảm thấy thân nhiệt vẫn bình thường.
"Vẫn bình thường cơ mà, chị là Nguyệt Chi thật đúng không?"
Nguyệt Chi lườm cậu bằng nửa con mắt, nếu không phải đang bưng thức ăn, cô đã đạp cho một phát. Nghĩ là làm, cô không còn tay thì dùng chân.
"Aaa, Hai..."
Thiệu Dương bị một cái đá vào mông nhỏ, đau điếng.
Du Du chỉ biết đứng cười ha hả, sáng sớm đã có cây hài di động trọc cười.
Nguyệt Chi rất ít cười, và hầu như là nóng tính.
Du Du lại dễ chịu và có phần dịu dàng.
Riêng Thiệu Dương, khỏi cần phải nói, cậu lúc nào cũng hài hước.
"Chị thấy trong thẻ em còn tiền đúng không? Được, chị rút lại 50% tiền."
Thiệu Dương nghe mà trái tim muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, một pha tự hủy đi vào lòng đất.
"Hai ơi, em trai của chị đáng thương như vậy mà, sao chị nở..."
Chóp chóp cặp mắt long lanh như chú cún con, cậu mếu máo nũng nịu.
Du Du cười muốn chảy cả nước mắt nhìn Thiệu Dương đứng làm trò.
Nguyệt Chi không nói nhiều lời, cô đã nói thì quyết định như vậy. Cô bước về phía bàn ăn mặc kệ lời em trai cứ văng vẳng bên tai.
Một buổi sáng thật hài hước.
..
..
..
Trong căn phòng không một chút ánh sáng, rèm cửa đóng chặt, căn phòng chỉ duy màu đen sắc xám, nhìn u tối hiện rõ.
Bạch Ngôn Vũ sớm đã thay ra bộ đồ mặc ngoài, dường như có ý định đi đâu đó.
"Reng reng"
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong bầu không khí tĩnh lặng. Bạch Ngôn Vũ nhấc máy, anh không nói chuyện chỉ chờ bên kia đầu dây nói thôi.
- Ngôn Vũ, cậu xong chưa đấy, qua đón mình.
"Lại đi nhờ, xe đâu không đi?"
- Cậu hiểu không, tớ lười lái, thôi đừng có hỏi nữa, nhanh nhanh qua nhà mình đi.
Chẳng để anh kịp nói câu gì, đầu dây bên kia đã ngắt kết nối.
Bạch Ngôn Vũ anh bất lực, có thằng bạn thật là dễ thương.
.......
Tại quán cà phê Vinna, khởi đầu cho buổi đi chơi hôm nay ở quán nước.
Cố Nguyệt Chi, Hứa Du Du và Cố Thiệu Dương, cả ba cùng nhau bước vào. Quán cà phê được trang trí theo phông cách vô cùng hiện đại, ánh sáng dịu nhẹ khi bước vào trong, quán cà phê có tổng cộng 5 tầng, tầng cao nhất cũng là tầng Vip, phải đặt bàn trước mới có chỗ. Ngoài nước ra quán còn bán cả điểm tâm nhẹ.
Cả ba đi lên tầng cao nhất, vì Du Du đã đặt bàn từ trước, vốn dĩ ông chủ của quán cũng là người quen.
Lựa chọn bàn ngồi ngay cạnh lớp kính trong suốt, có thể nhìn ngắm cả một thành phố hoa lệ đầy sắc màu.
Du Du cười tự hào, sáng sớm ngắm cảnh đẹp như này còn gì tuyệt bằng.
"Hửm! Mình đặt bàn vừa ý lắm đúng không?"
"Chị Du Du tuyệt nhất, quá xuất sắc luôn."
Thiệu Dương đưa ngón tay cái lên ý chỉ khen ngợi.
Nguyệt Chi đưa mắt nhìn ngắm cảnh sắc qua lớp kính trong, cô không thèm để ý gì đến hai người ngồi chung bàn kia.
Nước và điểm tâm nhẹ oder cũng được mang ra, Cả ba cùng thưởng thức.
Bên bàn bên này, F3 chơi thân Bạch Ngôn Vũ, Trần Thiếu Viễn và Dương Ân ngồi cùng nhau. Bạch Ngôn Vũ đưa mắt lườm hai đứa bạn.
"Vũ à, cậu nên nghe lời mẹ đi xem mắt đi, tiểu thư nhà họ Đường vô cùng xinh đẹp."
Dương Ân nói với cái giọng đùa cợt.
"Thật đó, cô ta xinh đẹp thật, nhưng tai tiếng đầy cả lỗ tai. Với tính cách của Ngôn Vũ thì...không có khả năng!" Trần Thiếu Viễn thêm lời.
Bạch Ngôn Vũ thấy hôm nay quyết định đi cùng hai thằng bạn rõ là một sai lầm. Càng nghĩ anh càng tức. Lại nhớ đến lời mẹ nói hôm qua, anh vừa tức vừa sầu.
Updated 30 Episodes
Comments
Hoa Oải Hương
cái nết đánh chết cái đẹp, đẹp mà cái nết ố dề vầy thì dù có đẹp cỡ nào cũng tránh xa, đẹp mà ăn chơi trát tán vầy thì ối giời ôi lắm
2024-10-01
0
Hoa Oải Hương
Thiệu Dương là con trai mà yếu đuối nhút nhát thế nhỉ, kiểu người ko có chính kiến, sống dựa dẫm người khác, con trai kiểu này ai thèm trời
2024-10-01
0
Khang Hỷ
bắt đầu cuốn nhe
2024-09-07
0