"Được rồi, nếu muốn đi bộ về nhà hai cậu cứ việc bàn luận tiếp, tôi đây không quản!"
Lời hâm dọa đã được thốt ra, để lại Trần Thiếu Viễn và Dương Ân bốn mắt nhìn nhau, song lại dùng hành động lấy tay kéo khóa miệng lại.
Đường Thanh Vân tai tiếng không sạch sẽ, năm lên 15 tuổi đã tập tành ăn chơi chẳng khác bọn đàn ông là mấy. Tai tiếng đầy ra ngoài, nhưng gia đình nằm trong giới thượng lưu, dùng tiền đè tin xuống cũng không phải chuyện gì quá khó khăn, bởi vậy số lượng người biết đến cũng không quá nhiều. Mà chắc mẹ anh cũng là một trong số đó.
Bàn ngồi ba đứa mà mạnh ai nấy im ru, với cái tính thích nói nhiều của Dương Ân, anh làm sao nhịn được mà bắt chuyện:
"Ngôn Vũ, mình có quen mấy em vô cùng xinh gái, bao chất lượng luôn, cậu muốn tớ giới thiệu cho vài bé."
"..."
Hảo thằng bạn chất lượng số một, mở miệng ra là câu nào câu nấy đều trọc vào hố.
Trần Thiếu Viễn đưa hai mắt không thể tin vào đâu được, anh bị mất kẹt ở khoảng giữa hai con người này.
"Dương Ân! Cậu rảnh rỗi lắm đúng không? Bác Dương cũng đang tìm con dâu nhỉ! Cũng lâu rồi tôi đây không gặp bác, phải nhính thời gian ra mà qua "thăm bác".
Dương Ân nghe nhắc đến cha mình, trời không rét mà rung, Mấy nay anh phải trốn ở khách sạn cũng vì bị ép đi xem mắt, cũng không khá hơn Bạch Ngôn Vũ là mấy.
Dương Ân cười cười, lời nói ra cũng sợ sệt rõ thấy:
"Mình chơi với nhau cũng lâu lắm rồi á Ngôn Vũ, anh em với nhau cả mà, phải sống tốt với nhau chứ nhỉ!"
Trần Thiếu Viễn ngồi chính giữa ăn dưa, anh là người đã có bạn gái, nên mặc kệ để hai con người nào đó cứ đấu võ mồm đi, anh ăn dưa cũng ngon.
Lời qua tiếng lại, cuối cùng cũng dừng lại khi cả hai được sự ngăn cản của Trần Thiếu Viễn.
Bàn bên này, cả ba đang tận hưởng điểm tâm nhẹ cùng nước uống thanh mát, Nguyệt Chi cất lời:
"Mình vào nhà vệ sinh một chút!"
"Cậu đi đi."
Nguyệt Chi bước ra khỏi bàn, nhẹ bước trên đôi giày bata hướng về nhà vệ sinh.
Kiếp nạn buổi sáng bắt đầu.
Khi Nguyệt Chi vừa bước đi gần cái bàn có ba thanh niên đang lời qua tiếng lại, cô đã cau mày vì khó chịu bởi tiếng ồn.
Cô cố gắng không suy nghĩ nhiều cứ tập trung mà hướng đến nơi mình muốn đến.
"Dương..."
Câu nói còn chưa kịp dứt, cái tách cà phê chẳng biết từ đâu tạt thẳng vào bộ đồ Nguyệt Chi đang mặc khi vừa bước ngang qua bàn.
Nguyệt Chi đứng lại, nhìn cái áo len trắng bên ngoài bị cà phê làm chuyển màu. Mày cô càng cau chặt.
Bạch Ngôn Vũ nuốt một ngụm nước bọt lớn, thôi xong rồi, anh gây họa rồi.
Nguyệt Chi đưa đôi mắt lạnh đến muốn bức người nhìn qua ba người.
Chất giọng dịu dàng nhưng lạnh đến rung:
"Ai?"
"Là...là tôi!"
"Xin lỗi, tôi không cố ý."
Nguyệt Chi máu dồn lên não, nhưng vẫn phải chấn tỉnh bản thân, giữ phép lịch sự hết mức có thể.
"Ly cà phê này nguội, nếu ly cà phê vừa rồi còn nóng, anh có biết khi bị hắc lên người sẽ như thế nào không?"
Nguyệt Chi lấy lại bình tĩnh, cô đưa ánh mắt lạnh nhìn thẳng mặt Bạch Ngôn Vũ, mắt đối mắt, nét mặt cô lạnh nhưng mang lại sức hút không hề nhẹ.
"Thành thật xin lỗi, là lỗi của tôi, về chiếc áo, tôi xin giá để bồi thường lại cho cô!"
"Không cần." Vừa nói vừa xòe tay ra, cả nhóm đều nhìn cô mà không hiểu.
Nguyệt Chi thấy lâu, cô lên tiếng thúc giục:
"Là khăn giấy, đưa tôi!"
Lúc này Bạch Ngôn Vũ mới hiểu, nhưng anh vẫn giữ đúng một ý định, vừa đưa khăn giấy cho cô anh vừa nói:
"Tôi đền áo lại cho cô."
Nguyệt Chi thấy phiền, cô đưa giọng nói vọng, bước đi:
"Không cần."
Vẫn là câu nói cũ, không nhanh không chậm không lấy phí bồi thường.
Nguyệt Chi trong nhà vệ sinh nhìn cái áo len trắng đang mặc, cô bận suy nghĩ hướng giải quyết cái vết đen nâu ở chính giữa bụng.
Ý tưởng lại lóe lên trong đầu, cô chầm chậm cởi áo len bên ngoài ra, bên trong là cái áo phông cùng màu một sắc trắng đơn điệu...
Một lúc sau cũng xong, nhìn vào gương Nguyệt Chi vừa mắt, cái áo phông trắng lúc nãy bây giờ đã biến thành cái áo droptop chính hiệu.
Để lộ cái eo nhỏ nhắn, mỏng đẹp gây sức hút bức người.
Bước ra ngoài, tiện tay cô ném luôn cái áo len vừa nãy vào thùng rác.
Khi đi ngang qua bàn của Bạch Ngôn Vũ cô chẳng thèm nhìn lấy một cái, di chuyển về phía bàn Du Du.
Du Du cùng Thiệu Dương nhìn cô chầm chầm, ánh mắt hai người ngạc nhiên:
"Hai...Áo áo hai sao lạ vậy?"
"Đúng rồi đó, áo ngoài cậu đâu? Áo len bên ngoài đâu mất rồi?"
Nguyệt Chi đưa mắt nhìn hai người, cô không nhanh không chậm nói:
"Áo bẩn rồi nên bỏ."
Cô không nói lý do, vì cô thấy không nên nói ra làm gì, cái gì giữ được thì giữ.
Bạch Ngôn Vũ mày cau, anh khó chịu. Dương Ân đưa mắt nhìn anh lại bồi thêm một câu:
"Cô gái vừa nãy xinh thật đấy, có điều hơi lạnh lùng quá thôi, tướng cũng..."
"Nín."
"Nín."
Bạch Ngôn Vũ cùng Trần Thiếu Viễn cùng đồng thanh nói.
"Cậu có bị úng não không vậy Dương Ân? Nói chuyện gì đâu không vậy?"
Bạch Ngôn Vũ hầm hầm hực hực khó chịu, còn gặp thêm thằng bạn trời thần đất lở này nữa. Anh không thích người khác nhìn anh bằng cập mắt lạnh lẽo như cô gái vừa nãy, anh cũng rất ghét người khác khướt từ anh khi anh nhận lỗi sai của bản thân.
Nói anh khó ở không sai đâu.
Updated 30 Episodes
Comments
Hoa Oải Hương
Ngôn Vũ đúng nết kì luôn, cái gì cũng ko vừa lòng, người ta ko muốn nhận bồi thường cũng khó chịu, khó chịu vầy hỏi sao ko ế.
2024-10-02
0
Phong Linh
a này khó tính quá mức luôn 😐
2024-08-21
0
Phong Linh
mang về giặt vẫn sạch đc mà 😑
2024-08-21
0