Chap 3 : Anh là chồng em

Khi đã quay trở lại lớp, cậu ngồi xuống bàn. Nhanh tay lấy sách vở ra ghi chép, còn không quên đánh dấu mấy buổi đi làm thêm

Chu Chí Hâm bên cạnh trầm ngâm nhìn Tô Tân Hạo, nghĩ về lời nói mà hôm qua mấy nữ sinh đã nói với hắn, cái gì mà ‘Cậu không nên ngồi cạnh Tô Tân Hạo’, ‘Tô Tân Hạo, cậu ta là kẻ lập dị, cậu ngồi cùng cậu ta không trừng bị lây bệnh đấy!’, ‘Cậu ta là được học bổng, nhưng tính cách khác biệt, chẳng bao giờ tiếp xúc hay nói chuyện với ai, cậu nên tránh xa cậu ta ra một chút’

Những lời nói như này về bạn cùng bàn làm Chu Chí Hâm cảm thấy cực kì nghi hoặc. Nghi hoặc dáng vẻ đang cần mẫn kia

Để ý mới thấy, từ lúc ngồi cùng nhau đến giờ còn chưa bắt chuyện được 5 câu, hắn quyết định hỏi thử: "Tô Tân Hạo!"

Cậu quay đầu sang, "Chuyện gì?"

Chu Chí Hâm nhìn biểu hiện, tính cách này thực chất không phải lập dị, chỉ là ít nói, không hẳn là tự kỉ, chỉ là tâm lí không ổn định

Tô Tân Hạo nhìn đối phương, nhướn mày: "Không có gì cần nói à?"

Hắn lúc bấy giờ mới hoàn hồn, hỏi thử: "Tôi thấy cậu rất ít nói, tôi nghe người trong lớp nói cậu hay ngồi đây một mình?"

Cậu nhíu mày, chưa gì đã gặp âm binh: "Nếu cậu cảm thấy chỗ này không thích hợp thì có thể đổi, tôi không ép cậu ngồi cùng". Nói xong thì quay lại ghi ghi chép chép

"À không, ý tôi là....nếu cậu ít khi ngồi cùng ai, thì tôi làm bạn với cậu!"

Tô Tân Hạo tự cười nhạo, làm bạn hay làm bè? Vốn dĩ trong lớp này có ai mà không coi cậu như kẻ lập dị, làm bạn gì chứ! Tô Tân Hạo từ chối: "Tôi không thích nói chuyện với người lạ, đặc biệt là cậu!"

"Nhưng....". Chu Chí Hâm nhớ đã có ai đi cùng Tô Tân Hạo, ngẫm nghĩ lại cũng không phải là lập dị. Lời đồn chỉ là lời đồn, làm gì có kẻ lập dị nào mà lại có bạn chứ!

Chu Chí Hâm nghĩ ngợi, người này thực chất chỉ bị về vấn đề tâm lí, không hẳn là không thể kết bạn

Hắn biết thân biết phận, cả hai cứ ngồi đó, hôm nay vẫn thế. Cả hai không nói với nhau quá 10 câu

Bạch Ngụy cúi gằm xuống phía dưới ngăn bàn, nhắn tin:

[ Bạch Ngụy: Tân Hạo, lúc về đợi tôi ở phòng y tế, không cho cậu về trước ]

Di động đang ở trong cặp ‘ting’ lên một tiếng, lục lọi cặp sách. Thấy tin nhắn Bạch Ngụy, cậu nhắn lại:

[ Tô Tân Hạo: Làm gì? ]

[ Bạch Ngụy: Nhớ nghe theo tôi, không được về trước ]

Cậu lại thở dài, hôm qua có lẽ hơi mệt mỏi, giờ vẫn có chút gì đó buồn ngủ. Cậu để điện thoại sang bên cạnh, tháo kính ra, gục xuống bàn, chỉ nhắm mắt tầm 10 phút rồi dậy

Chu Chí Hâm bên cạnh thấy bạn cùng bàn đang ngủ ngon lành, thấy được tóc của đối phương rất mềm mượt, bồng bềnh. Thấy được cặp kính to của đối phương

Hắn tò mò cầm lên xem thử, cặp kính này rất to, nhìn có thể thấy nó còn to hơn mấy cặp kính khác

Nhìn tới nhìn lui, phát hiện có gì không đúng, hắn đeo thử. Là kính 0 độ?

Chu Chí Hâm ngạc nhiên, nhìn đi nhìn lại tròng kính, có nhìn thế nào thì nó vẫn như cũ, căn bản là đeo như không đeo

Hắn thắc mắc, Tô Tân Hạo rõ ràng không cận, nhưng luôn luôn đeo kính giả cận để làm gì?

Thấy cậu có giấu hiệu ngẩng đầu dậy. Hắn nhanh tay đặt lại chỗ cũ, vô tình nhìn được khuôn mặt lúc cậu không đeo kính, hình như có chút hơi khác, chưa nhìn được bao lâu thì Tô Tân Hạo với lấy chiếc kính, nhanh chóng đeo lên. Tùy chỉnh lại một chút

Giờ ra về, Tô Tân Hạo quên luôn lời của Bạch Ngụy, định ra đến cổng, bàn tay lại được Bạch Ngụy theo sau kéo lại

Bạch Ngụy không nhiều lời, trực tiếp kéo Tô Tân Hạo tới gần phòng y tế. Cậu kiên quyết phản đối, nhưng cả hai giờ đây đang đứng trước cửa phòng y tế. Cậu bạn đẩy cửa vào

Đưa Tô Tân Hạo xuống ghế, cậu bạn còn nói với y tá bôi thuốc và tiêm thêm vào người chất đề kháng.

Tô Tân Hạo được nhân viên y tá tiêm cho một loại thuốc, sau đó thoa thuốc vào. Khi được thoa thuốc, cậu lại cảm thấy thật thoải mái.

Nhìn lại tên thuốc, nói với người nhân viên: "Chị à, bán cho em lọ bôi đó được không?"

Y tá rất nhanh đã gật đầu, thuốc này có vẻ ổn áp hơn nhiều so với loại cũ mà cậu đang dùng. Tuy giá thành cao hơn nhưng nó rất nhanh lành, cậu sẽ không cảm thấy đau nhức!

_____

Trên đường, vô tình lại bắt gặp Tiêu Nan đang đứng phía dưới khu căn trọ nghịch đất.

Cô bé là giai đoạn trẻ con, biết vui chơi thế này thực sự rất đáng mừng

Tô Tân Hạo dè dặt đi tới hỏi han: "Chào Tiêu Nan"

Cô bé ngước lên, rất nhanh đã đứng dậy, cúi người lễ phép chào hỏi: "Em chào anh"

Cậu gật đầu: "Hôm nay sao lại nghịch đất ở đây? Ba mẹ em đâu?"

Cô bé lắc đầu: "Em không biết, chắc bà ấy đang đi chợ rồi!"

"Nhưng nghịch ở đây rất bẩn, hay em lên nhà đi"

Cô bé lắc đầu: "Nhưng nhà em không có ai. Hay là....". Đầu Tiêu Nan nảy ra một ý tưởng nào đó, hỏi: "Em có thể sang nhà anh chơi một chút được không?"

Tô Tân Hạo hơi bất ngờ, nếu như để Tiêu Nan ở đây nghịch ngợm cũng không hay, cậu gật đầu: "Được rồi! Anh dẫn em lên nhà anh chơi, được chứ!"

Cô bé cười khúc khích, gật đầu lia lịa

Tô Tân Hạo mở căn trọ nhỏ. Tiêu Nan phấn khích bước vào, vừa vào đã thấy một bức ảnh treo trên tường, một ban công nhỏ để phơi quần áo.

Giường là loại nhỏ giống như kí túc xá, đồ đạc hầu như rất ngăn nắp

Tiêu Nan tò mò, nhìn quanh khắp căn phòng, nói: "Phòng anh gọn gàng nhỉ, không như phòng em, mẹ em nói phòng em bừa bộn, mẹ còn nói em cứ bừa bộn thế này lớn lên sẽ không yêu được ai"

Tô Tân Hạo vốn dĩ mặt mày vô cảm, nghe thấy câu nói này, trong lòng có cảm giác hơi lạ, giống như đang chiều em gái vậy, cậu nói: "Con gái bừa từng lúc thôi, lớn lên chắc chắn sẽ không bừa nữa"

Cô bé hỏi: "Thật không ạ?"

Cậu gật đầu: "Thật"

Cô nhìn Tô Tân Hạo, thắc mắc: "Anh Tân Hạo, anh đeo cái kính to như thế làm gì? Về nhà không tháo ra cho đỡ vướng ạ?"

Cậu nhìn cô bé, xoa đầu: "Là quen rồi, không có nó liền cảm thấy không quen!"

Tiêu Nan đứng dậy, thử dùng tay với lấy cái kính mà Tô Tân Hạo đang đeo. Ai ngờ cậu không những không né tránh, mà vẫn để cho Tiêu Nan nghịch ngợm cái kính

Cô bé thử đeo lên, nhìn ngắm xung quanh: "Em thấy nó vẫn vậy, có khác gì đâu! Em tưởng giống cái kính mà mẹ em hay đeo, nó mờ đến lóa mắt luôn!"

"Ừ"

Cô tháo kính ra, định đưa lại cho cậu. Tiêu Nan đưa tới cái kính, bất ngờ lại rụt tay lại

Cô bé há hốc mồm, nói to: "Anh Tân Hạo đẹp trai thế!"

Là lần đầu Tiêu Nan được nhìn thấy dáng vẻ cậu không đeo kính, bất ngờ trên cả bất ngờ

Cô bé đặt kính xuống, nhìn ngắm kĩ: "Anh Tân Hạo à, anh đẹp thế này sao cứ đeo kính mãi thế, một năm em chuyển tới đây, đây là lần đầu tiên được nhìn thấy mặt anh thế này"

"Vậy à!"

*Ting*

Chuông cửa bất ngờ vang lên, "Chắc mẹ em về rồi, mau về với mẹ đi"

Cô bé lắc đầu: "Không muốn về"

"Sao vậy?"

"Muốn ở đây chơi cùng anh"

Cậu đeo kính vào, đứng lên, đi ra mở cửa. Người đang đứng ở cửa đúng thật chính là mẹ của Tiêu Nan, bà là đang không thấy Tiêu Nan trong nhà, sợ chạy sang nhà hàng xóm chơi

Bà là Hoa Miễn, là một người phụ nữ tầm U40. Hoa Miễn thấy Tô Tân Hạo, hỏi: "Chào con Tân Hạo, không biết con bé Tiêu Nan nhà cô có ở đây không?"

Cậu gật đầu, đứng sang một bên: "Em ấy kia kìa cô!"

Tiêu Nan xị mặt xuống, khuôn mặt vô cùng giận dỗi, "Con muốn ở đây chơi"

Bà Hoa Miễn lại thuyết phục: "Bây giờ đang là buổi trưa, là giờ ăn cơm, con không định về nhà ăn cơm à?"

Cô bé bĩu môi, lắc đầu: "Hay con ăn cơm nhà anh Tân Hạo có được không?"

Cậu ngẩn người, lại nhìn bà Hoa Miễn, bà cười bất lực: "Không được, chiều anh còn đi học, anh đi học sớm hơn con rất nhiều, không được quấy anh"

Tô Tân Hạo bước đến, nhẹ nhàng: "Em cứ về đi, rảnh rỗi sang đây chơi với anh"

Tiêu Nan bị hai bên thuyết phục, căn bản là không còn lựa chọn nào khác, đành ngậm ngùi đi đến trước cửa

Trước khi đi về căn trọ kia, cô bé nói với mẹ, "Mẹ à, mai kia cho con lấy anh Tân Hạo làm chồng được không?"

Tô Tân Hạo bị Tiêu Nan làm cho ngẩn người

Bà Hoa Miễn thì ngạc nhiên không kém, quay sang nhìn cậu, bà hỏi: "Sao lại muốn lấy anh Tân Hạo làm chồng?"

Cô bé nói: "Tại anh ấy rất đẹp trai, mẹ không biết đâu, anh ấy tháo kính ra đẹp trai vô cùng, không giống với lúc đeo cặp kính to đùng kia chút nào!".

"Cái này thì con phải hỏi anh Tân Hạo chứ, sao lại hỏi mẹ!"

Tiêu Nan không nghĩ nhiều, lại nắm lấy góc áo cậu, nói: "Mai kia anh làm chồng em được không?"

Tô Tân Hạo cúi người xuống đối diện: "Để mai kia rồi tính, được không?"

"Anh không đồng ý là em không về đâu!". Cô bé thốt lên

Cậu bất lực, gật đầu: "Được rồi, mai kia anh là chồng em"

Tiêu Nan khi nghe xong thì vui sướng không thôi, vẫy tay lại chào cậu, nắm tay cùng mẹ về lại căn trọ

Khi bóng dáng hai người họ đi khuất. Cậu đột nhiên mỉm cười. Phải! chính là đột nhiên mỉm cười, nó không hề gượng ép, nó chính là bản năng tự nhiên

Cậu đóng cửa lại, đi vào trong phòng, định bụng nấu chút gì đó để ăn. Nhưng thấy đã 12 giờ trưa, mắt bây giờ đang rất buồn ngủ. Đành pha tạm gói mỳ, ăn cho qua bữa

_____

Chu Chí Hâm từ chiều nay đã tới rất sớm, chính vì tới sớm cho nên hắn không có gì để làm. Tự nhiên có cô bạn nào đó đi tới, gõ nhẹ lên bàn

Chu Chí Hâm ngẩng mặt lên, trên mặt mang dáng vẻ sâu kín, lạnh lùng: "Chuyện gì?"

Cô gái đó tên Tư Nghệ Diệp, là lớp phó học tập, cô ngỏ ý: "Chu Chí Hâm này, tôi xuống chỗ cậu ngồi chung được không? Dạo này tôi học Toán bị sa sút, muốn nhờ cậu kèm tôi. Cậu yên tâm, về tiền nong thì tôi rất sòng phẳng, tôi sẽ trả tiền dạy kèm, coi như cậu là gia sư cho tôi"

Chu Chí Hâm căn bản không muốn nghe, "Ý cậu là...muốn chuyển chỗ luôn xuống đây ngồi?"

Giọng Tư Nghệ Diệp hào hứng: "Phải phải, còn Tô Tân Hạo thì cậu ấy ngồi ở đâu cũng được, cậu cũng biết cậu ấy bị lập dị trong lớp mà, ngồi với ai chả được, cậu ấy không nói nhiều"

Hắn từ chối ra mặt: "Không được, tôi không đồng ý. Như vậy không khác nào là đuổi bạn cùng bàn của tôi đi à? Với lại tôi đang ngồi với cậu ấy rất tốt, không có chuyện lập dị như cậu nói"

Tư Nghệ Diệp bị từ chối thì tức ra mặt, chất vấn: "Cậu không thấy cậu ấy bất bình thường à, ngồi với cậu ấy chả khác nào ngồi với cục đá không biết khóc không biết cười!"

Chu Chí Hâm dần mất kiên nhẫn, liếc cô bạn muốn cháy mắt: "Tôi chưa cho phép, vả lại cũng chưa được sự đồng ý của Tô Tân Hạo, cậu không có quyền"

Cô bạn tức tối mà không dám làm gì, ngay khi định đi về chỗ, vô tình thấy Tô Tân Hạo cùng Bạch Ngụy đang bước vào lớp.

Tư Nghệ Diệp cố tình liếc khéo Tô Tân Hạo, nhìn thấy Tô Tân Hạo ngồi xuống vị trí bên ngoài bàn cuối, cô tức tối mà không thể làm gì..

Chapter
1 Chap 1 : Vô tình
2 Chap 2 : Đau đớn? Nó không tồn tại!
3 Chap 3 : Anh là chồng em
4 Chap 4 : Nhập viện
5 Chap 5 : Vấn đề tâm lí
6 Chap 6 : Em cứu cậu ấy
7 Chap 7 : Khuôn mặt thật
8 Chap 8 : Ngoại lệ của cậu
9 Chap 9 : Sự quan tâm?
10 Chap 10 : Cút đi
11 Chap 11 : Sự sợ hãi với gia tộc
12 Chap 12 : Tiệc mừng thọ
13 Chap 13 : Không muốn có kiếp sau!
14 Chap 14 : Đã thích
15 Chap 15 : Tâm hồn nặng trĩu
16 Chap 16 : Đẹp đến động lòng người
17 Chap 17 : Làm ơn
18 Chap 18 : Không được chết!
19 Chap 19 : Ngoan ngoãn đến lạ
20 Chap 20 : Ánh mắt căm phẫn
21 Chap 21 : Đồ nói dối
22 Chap 22 : Ấm áp
23 Chap 23 : Run rẩy
24 Chap 24 : Muốn chăm sóc cậu
25 Chap 25 : Hắn nỡ tát mèo con sao?
26 Chap 26 : Xin lỗi? Tôi chấp nhận!
27 Chap 27 : Thờ ơ đến khó chịu
28 Chap 28 : Cảm giác quen thuộc
29 Chap 29 : Không được phép thích Tô Tân Hạo
30 Chap 30 : Nụ hôn đầu
31 Chap 31 : Ám ảnh kinh hoàng
32 Chap 32 : Anh muốn hủy hôn
33 Chap 33 : Nhớ ra gì rồi?
34 Chap 34 : Muốn làm hoàng tử của cậu
35 Chap 35 : Em không nhớ ra anh sao?
36 Chap 36 : Chiếc khăn len ấy...
37 Chap 37 : Cậu quên hết rồi!
38 Chap 38 : Liệu pháp chữa trị ?
39 Chap 39 : Bắt đầu làm lại
40 Chap 40 : Bạn thân ?
41 Chap 41 : Ôm nhau thế này mới ấm
Chapter

Updated 41 Episodes

1
Chap 1 : Vô tình
2
Chap 2 : Đau đớn? Nó không tồn tại!
3
Chap 3 : Anh là chồng em
4
Chap 4 : Nhập viện
5
Chap 5 : Vấn đề tâm lí
6
Chap 6 : Em cứu cậu ấy
7
Chap 7 : Khuôn mặt thật
8
Chap 8 : Ngoại lệ của cậu
9
Chap 9 : Sự quan tâm?
10
Chap 10 : Cút đi
11
Chap 11 : Sự sợ hãi với gia tộc
12
Chap 12 : Tiệc mừng thọ
13
Chap 13 : Không muốn có kiếp sau!
14
Chap 14 : Đã thích
15
Chap 15 : Tâm hồn nặng trĩu
16
Chap 16 : Đẹp đến động lòng người
17
Chap 17 : Làm ơn
18
Chap 18 : Không được chết!
19
Chap 19 : Ngoan ngoãn đến lạ
20
Chap 20 : Ánh mắt căm phẫn
21
Chap 21 : Đồ nói dối
22
Chap 22 : Ấm áp
23
Chap 23 : Run rẩy
24
Chap 24 : Muốn chăm sóc cậu
25
Chap 25 : Hắn nỡ tát mèo con sao?
26
Chap 26 : Xin lỗi? Tôi chấp nhận!
27
Chap 27 : Thờ ơ đến khó chịu
28
Chap 28 : Cảm giác quen thuộc
29
Chap 29 : Không được phép thích Tô Tân Hạo
30
Chap 30 : Nụ hôn đầu
31
Chap 31 : Ám ảnh kinh hoàng
32
Chap 32 : Anh muốn hủy hôn
33
Chap 33 : Nhớ ra gì rồi?
34
Chap 34 : Muốn làm hoàng tử của cậu
35
Chap 35 : Em không nhớ ra anh sao?
36
Chap 36 : Chiếc khăn len ấy...
37
Chap 37 : Cậu quên hết rồi!
38
Chap 38 : Liệu pháp chữa trị ?
39
Chap 39 : Bắt đầu làm lại
40
Chap 40 : Bạn thân ?
41
Chap 41 : Ôm nhau thế này mới ấm

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play