Kiếp thứ hai

Thời gian trôi qua, nhanh chóng và lặng lẽ như dòng nước chảy xiết. Một năm kể từ ngày Thừa Phong qua đời, linh hồn cậu vẫn lang thang trên nhân gian, không thuộc về cõi âm, cũng không còn gắn kết với thế gian. Cậu vẫn giữ lấy chấp niệm về Dịch Trần, vẫn mong một ngày có thể thấy hắn lần nữa. Nhưng dù thời gian qua đi, cậu vẫn chẳng thể đến gần hắn, chẳng thể nói ra điều gì. Cậu chỉ là một bóng hình mờ ảo, vô hình với cả nhân gian và người mà cậu đã từng yêu thương đến tận hơi thở cuối cùng.

Mười năm trôi qua, Dịch Trần già đi, ngày càng suy yếu bởi những trận chiến và gánh nặng cuộc đời. Hắn không còn là chàng tướng quân mạnh mẽ, oai hùng ngày trước, nhưng trái tim hắn thì lại càng chất chứa thêm nỗi hối hận khôn nguôi. Mỗi đêm, trong giấc mơ của Dịch Trần, Thừa Phong vẫn hiện lên, đôi mắt cậu trong veo và đầy ưu tư, như thể chưa bao giờ biến mất. Những giấc mơ ấy, càng lúc càng khiến Dịch Trần thêm day dứt. Nhưng hắn biết, dù có hối hận bao nhiêu, dù có mong muốn sửa chữa tất cả, Thừa Phong cũng chẳng thể quay trở lại.

Một trăm năm sau, Dịch Trần cuối cùng cũng rời khỏi cõi đời. Hắn đầu thai vào một kiếp sống mới, mang theo những kí ức mờ nhạt về quá khứ, về người con trai từng yêu hắn bằng cả trái tim. Trong lúc đó, Thừa Phong vẫn còn vất vưởng trên nhân gian, chấp niệm cũ không thể rời bỏ. Mỗi ngày, linh hồn cậu lặng lẽ đi qua những nơi từng có dấu chân của Dịch Trần, chỉ để thấy bóng dáng mờ nhạt của ký ức.

Nhưng thời gian dài đằng đẵng ấy đã bắt đầu làm mờ đi sự đau khổ trong lòng Thừa Phong. Từng khoảnh khắc, từng năm tháng trôi qua, cậu dần nhận ra rằng, không có gì là vĩnh cửu. Những đau đớn và bi thương mà cậu mang theo suốt cuộc đời, giờ đây không còn sức nặng như trước. Tình yêu cậu từng dành cho Dịch Trần, thứ tình cảm mãnh liệt đã khiến linh hồn cậu lưu lạc giữa luân hồi, dần dần phai nhạt theo dòng thời gian.

Thừa Phong cuối cùng cũng hiểu rằng, không phải cậu không thể buông bỏ, mà là cậu đã không muốn đối diện với sự thật rằng tình cảm ấy từ lâu đã không còn ý nghĩa. Dịch Trần đã rời bỏ trần gian, đã bắt đầu một cuộc sống mới trong vòng xoay luân hồi, trong khi cậu vẫn mãi đứng yên nơi chốn cũ, mang theo chấp niệm không thể giải thoát.

Phải đến khi thời gian kéo dài đến vô tận, Thừa Phong mới thực sự buông bỏ. Cậu nhận ra rằng, tình yêu này dù có sâu đậm bao nhiêu cũng đã thuộc về quá khứ. Chấp niệm của cậu chỉ là gánh nặng cho chính linh hồn mình. Trong khoảnh khắc tỉnh ngộ đó, Thừa Phong nhìn về phía chân trời, cảm nhận cõi lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Cậu biết đã đến lúc để bắt đầu lại, để buông bỏ tất cả những gì đã qua và bước vào vòng xoay luân hồi, nơi cậu có thể sống một cuộc đời mới, không còn gắn liền với nỗi đau của quá khứ.

Và thế là, linh hồn Thừa Phong từ từ tan biến, hoà vào luân hồi. Cậu đã chờ đợi rất lâu để có thể buông bỏ chấp niệm và bước vào một hành trình mới, nơi những vết thương xưa cũ sẽ không còn là gánh nặng, nơi cậu sẽ được tái sinh với một trái tim không còn nặng trĩu yêu thương và hận thù.

•••

Trong kiếp thứ hai, Thừa Phong đầu thai thành một cậu bé nhỏ nhắn trong một gia đình nghèo khó. Cậu được đặt tên là Lạc Tinh. Ngay từ khi sinh ra, Lạc Tinh đã mang vẻ đẹp kỳ lạ mà hiếm ai có được. Làn da trắng hồng mịn màng, đôi mắt to tròn trong veo, hàng lông mi dài cong vút khiến người ta nhầm lẫn cậu với một cô gái hơn là một cậu bé. Vẻ đẹp ấy không biến mất theo thời gian mà càng lớn lên, dung mạo của Lạc Tinh càng trở nên tuyệt mỹ, giống như sự hoàn hảo mà cậu từng sở hữu trong kiếp trước.

Tài năng thiên bẩm trong cầm kỳ thi họa cũng theo cậu sang kiếp này. Lạc Tinh học mọi thứ một cách nhanh chóng, tinh thông cả văn lẫn võ, khiến người lớn trong làng ngỡ ngàng. Nhưng chính những điều này lại khiến cuộc sống của cậu không hề dễ dàng. Dù có tài năng và nhan sắc, cậu lại thường xuyên bị bạn bè bắt nạt. Bọn trẻ trong làng, đặc biệt là các nam nhân khác, không thể chấp nhận việc Lạc Tinh là một thiếu niên nhưng lại mang dung mạo của một nữ nhân.

"Thằng nhóc này có phải là con trai không thế?" "Nhìn nó yểu điệu thế kia, chắc hẳn là một cô gái cải trang." Những lời chế giễu không ngừng vang lên mỗi khi Lạc Tinh bước qua. Cậu bị bắt nạt không chỉ vì ngoại hình mà còn vì sự vượt trội của mình. Đám trẻ trong làng ghen tỵ với sự tài hoa và nhan sắc của Lạc Tinh, chúng tìm mọi cách để trút giận lên cậu. Không ít lần cậu bị đẩy ngã, bị đánh đập chỉ vì bọn trẻ không thể chịu được sự hiện diện của một người như cậu.

Nhưng Lạc Tinh không hề phản kháng. Cậu lớn lên với sự hiểu biết và sâu sắc hơn những người khác, dù vẫn còn là một thiếu niên. Lạc Tinh cảm nhận được những ký ức mơ hồ về kiếp trước, những chấp niệm và nỗi đau cậu đã từng mang theo. Cậu không hề trách móc những người bắt nạt mình, vì cậu biết, đó chỉ là sự thiếu hiểu biết và định kiến mà cuộc đời gieo rắc vào tâm trí họ. Trong lòng Lạc Tinh, dù vẫn còn chút gì đó vấn vương về quá khứ, nhưng cậu đã học được cách buông bỏ. Cậu hiểu rằng mình không cần phải chứng minh điều gì, cũng không cần được chấp nhận bởi những người không hiểu mình.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Lạc Tinh không cảm thấy cô đơn. Cậu thường ngồi một mình dưới ánh trăng, đôi mắt long lanh ngước nhìn bầu trời. Những cơn gió đêm lạnh lẽo thổi qua, nhưng không làm dịu đi nỗi buồn trong trái tim cậu. Lạc Tinh vẫn nhớ về Dịch Trần, vẫn nhớ về tình cảm mãnh liệt mà cậu đã từng mang, dù giờ đây nó chỉ là những mảnh vụn mờ nhạt trong tâm trí. Cậu biết mình không còn yêu Dịch Trần như trước, nhưng vết thương của kiếp trước vẫn để lại dấu ấn trong linh hồn cậu.

Dẫu bị bắt nạt và chế giễu, Lạc Tinh vẫn kiên cường vượt qua mọi khó khăn. Cậu không để sự tàn ác của thế gian đánh bại mình. Cậu sống với lòng kiêu hãnh, với niềm tin rằng, một ngày nào đó, cậu sẽ tìm thấy người hiểu và trân trọng mình, không phải vì vẻ ngoài hay tài năng, mà vì chính con người cậu.

Và thế là, Lạc Tinh tiếp tục cuộc đời của mình, với nụ cười nhẹ nhàng trên môi, dù trong sâu thẳm, vẫn có chút vấn vương của kiếp trước. Cậu đã bắt đầu lại, dù không hề dễ dàng, nhưng cậu biết rằng lần này, cậu sẽ không còn lạc lối trong yêu thương và hối hận nữa.

Chapter
1 Kiếp đầu
2 Kiếp thứ hai
3 Hồi I • Chương 1: Thừa Phong hay Lạc Tinh?
4 Chương 2: Lạc Tinh và mớ bòng bong ngày thường
5 Chương 3: Làm khó
6 Chương 4: Làm khó 2
7 Chương 5: Công sinh thành cũng chẳng bằng công nuôi dưỡng
8 Chương 6: Thoi thóp
9 Chương 7: Học kiếm
10 Chương 8: Lạc Dao
11 Chương 9: Gặp gỡ
12 Chương 10: Gặp gỡ
13 Chương 11: Gặp gỡ
14 Chương 12: Ranh ma cáo già
15 Chương 13: Trần Vũ Lâm
16 Chương 14: Đồng minh?
17 Chương 15: Trêu đùa
18 Chương 16: Về cùng
19 Chương 17: Toán cướp
20 Chương 18: Chăm sóc
21 Chương 19: Dưỡng thương
22 Chương 20: Trần công tử thì ra mặt ngươi dày đến vậy!
23 Chương 21: Lần nữa!
24 Chương 22: Hắn là mộng du?
25 Chương 23: Kì phùng địch thủ
26 Chương 24: Ghẹo
27 Chương 25: Ngươi không cô đơn
28 Ngoại truyện: Dưới ánh trăng
29 Chương 26: Ta và ngươi
30 Chương 27: Vũ Ly
31 Chương 28: Ngươi là thích ả?
32 Chương 29: Nơi đây em không thuộc về
33 Chương 30: Ngươi cũng rất tệ
34 Chương 31: Né tránh
35 Chương 32: Chiến trường
36 Chương 33: Đánh chiếm
37 Chương 34: Nếu có kiếp sau…ta vẫn sẽ tìm tới ngươi…
38 Chương 35: Ngươi đã từng yêu ta chưa? Dù chỉ một lần?
39 Chương 36: Quay về
40 Chương 37: Không có nơi nào chấp nhận em đâu…
41 Chương 38: Ta không quan tâm!
42 Ngoại truyện: Vì ngươi
43 Chương 39: Đừng để ta nhắc lại lần nữa…
44 Chương 40
45 Chương 41
46 Chương 42
47 Chương 43
48 Ngoại truyện
49 Hồi 2 - Chương 1
50 Hồi 2 - Chương 2
51 Hồi 2 - Chương 3
52 Hồi 2 - Chương 4
53 Hồi 2 - Chương 5
54 Hồi 2 - Chương 6
55 Hồi 2 - Chương 7
56 Hồi 2 - Chương 8
57 Hồi 2 - Chương 9
58 Hồi 2 - Chương 10
59 Ngoại truyện
60 Ngoại truyện
61 Hồi 2 - Chương 11
62 Hồi 2 - Chương 12
63 Hồi 2 - Chương 13
64 Hồi 2 - Chương 14
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Kiếp đầu
2
Kiếp thứ hai
3
Hồi I • Chương 1: Thừa Phong hay Lạc Tinh?
4
Chương 2: Lạc Tinh và mớ bòng bong ngày thường
5
Chương 3: Làm khó
6
Chương 4: Làm khó 2
7
Chương 5: Công sinh thành cũng chẳng bằng công nuôi dưỡng
8
Chương 6: Thoi thóp
9
Chương 7: Học kiếm
10
Chương 8: Lạc Dao
11
Chương 9: Gặp gỡ
12
Chương 10: Gặp gỡ
13
Chương 11: Gặp gỡ
14
Chương 12: Ranh ma cáo già
15
Chương 13: Trần Vũ Lâm
16
Chương 14: Đồng minh?
17
Chương 15: Trêu đùa
18
Chương 16: Về cùng
19
Chương 17: Toán cướp
20
Chương 18: Chăm sóc
21
Chương 19: Dưỡng thương
22
Chương 20: Trần công tử thì ra mặt ngươi dày đến vậy!
23
Chương 21: Lần nữa!
24
Chương 22: Hắn là mộng du?
25
Chương 23: Kì phùng địch thủ
26
Chương 24: Ghẹo
27
Chương 25: Ngươi không cô đơn
28
Ngoại truyện: Dưới ánh trăng
29
Chương 26: Ta và ngươi
30
Chương 27: Vũ Ly
31
Chương 28: Ngươi là thích ả?
32
Chương 29: Nơi đây em không thuộc về
33
Chương 30: Ngươi cũng rất tệ
34
Chương 31: Né tránh
35
Chương 32: Chiến trường
36
Chương 33: Đánh chiếm
37
Chương 34: Nếu có kiếp sau…ta vẫn sẽ tìm tới ngươi…
38
Chương 35: Ngươi đã từng yêu ta chưa? Dù chỉ một lần?
39
Chương 36: Quay về
40
Chương 37: Không có nơi nào chấp nhận em đâu…
41
Chương 38: Ta không quan tâm!
42
Ngoại truyện: Vì ngươi
43
Chương 39: Đừng để ta nhắc lại lần nữa…
44
Chương 40
45
Chương 41
46
Chương 42
47
Chương 43
48
Ngoại truyện
49
Hồi 2 - Chương 1
50
Hồi 2 - Chương 2
51
Hồi 2 - Chương 3
52
Hồi 2 - Chương 4
53
Hồi 2 - Chương 5
54
Hồi 2 - Chương 6
55
Hồi 2 - Chương 7
56
Hồi 2 - Chương 8
57
Hồi 2 - Chương 9
58
Hồi 2 - Chương 10
59
Ngoại truyện
60
Ngoại truyện
61
Hồi 2 - Chương 11
62
Hồi 2 - Chương 12
63
Hồi 2 - Chương 13
64
Hồi 2 - Chương 14

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play