Trăng vằng vặc trên đỉnh trời, ánh sáng tựa dải lụa bạc phủ lên vạn vật, khiến những cây tùng già cỗi trên đỉnh núi Túc Phiến cũng trở nên lung linh huyền ảo. Lạc Tinh lặng lẽ đứng trên mỏm đá, thân hình thanh thoát trong bộ y phục trắng mỏng, tựa hồ như tiên nhân giữa trần thế. Đôi mắt cậu sâu thẳm, nhìn về nơi xa xăm trong màn đêm, nơi mây núi hòa quyện không rõ ranh giới. Dù ánh trăng nhẹ nhàng chiếu xuống, cũng không thể làm lu mờ vẻ đẹp mê hồn của thiếu niên.
Lạc Tinh – một cái tên mỹ miều, đẹp đẽ nhưng cũng gắn liền với sự khinh bỉ của nhân thế. Dù sinh ra trong dòng dõi quý tộc cao quý, cậu lại không được trọng dụng, thường bị người đời xem thường, xa lánh vì vẻ ngoài tựa nữ nhân. Đôi môi đỏ thắm, làn da trắng mịn màng không tì vết, cùng gương mặt tinh xảo đến mức khiến không ít người phải ngỡ ngàng khi lần đầu gặp mặt. Tài năng và trí tuệ của cậu chẳng ai thừa nhận, chỉ vì bề ngoài mà họ cho là “quá yếu đuối” so với chuẩn mực của nam nhân thời ấy.
Nhưng có ai biết, ẩn sau lớp vỏ ngoài mong manh ấy, là ký ức của một kiếp trước. Kiếp mà Lạc Tinh từng là Thừa Phong, con trai độc nhất của một gia đình quyền quý, vang danh khắp chốn. Năm đó, Thừa Phong không chỉ nổi bật với sắc đẹp diễm lệ mà còn văn võ song toàn, được cả thiên hạ kính nể. Trong các cuộc thi văn thơ, Thừa Phong luôn đứng đầu; còn trên võ trường, cậu uy nghi, dũng mãnh đến mức khiến bao kẻ địch khiếp sợ. Nhưng không ai ngờ, người thiếu niên tài sắc vẹn toàn ấy lại chết sớm khi mới bước qua tuổi 18 vì căn bệnh nan y không thuốc chữa.
Lúc ấy, cậu ra đi trong tiếc nuối, bỏ lại cả một tương lai sáng lạn, bỏ lại tình thương của cha mẹ và sự kỳ vọng của cả dòng họ. Trước lúc nhắm mắt, trong cơn mê man, cậu chỉ kịp nghĩ: “Nếu có kiếp sau, ta nguyện sẽ sống một đời trọn vẹn, không tiếc nuối.”
Kiếp này, cậu tái sinh dưới cái tên Lạc Tinh, vẫn là con trai của một gia tộc danh giá, nhưng cuộc đời hoàn toàn trái ngược. Dù tài trí hơn người, cậu lại bị xem thường, chỉ vì vẻ ngoài quá khác biệt. Những người thân xung quanh không ai thực sự hiểu cậu. Ngay từ khi còn nhỏ, cậu đã chịu không ít lời gièm pha, những ánh mắt khinh miệt.
“Nhìn xem, Lạc Tinh kìa! Đẹp như nữ nhân, chẳng khác gì con gái, thật là đáng xấu hổ!”
“Gia đình này đúng là xui xẻo mới sinh ra một đứa con trai như thế, liệu sau này cậu ta có thể gánh vác cơ nghiệp không?”
Những lời nói cay độc ấy theo Lạc Tinh suốt từ tuổi thơ đến hiện tại, như những mũi kim không ngừng đâm vào lòng cậu. Dù học giỏi, dù có thể xuất chúng trong mọi mặt, nhưng chẳng ai ngó ngàng đến cậu, chẳng ai cho cậu cơ hội để chứng tỏ bản thân. Như một bóng ma giữa gia tộc, cậu sống lặng lẽ, thu mình trong thế giới riêng, chỉ biết tìm đến ánh trăng và núi rừng làm bạn.
Lạc Tinh thường đứng bên vách núi, nơi gió thổi ùa về, cảm nhận sự cô đơn trải dài trong từng hơi thở. Cậu nhớ kiếp trước, nhớ những ngày tháng mà cái tên Thừa Phong từng làm rung chuyển biết bao nhiêu người. Nhưng giờ đây, dưới thân phận Lạc Tinh, cậu chỉ là một kẻ bị hắt hủi, không còn ánh hào quang, không còn niềm tự hào.
Đêm nay, khi ánh trăng chiếu rọi xuống đỉnh núi, lòng cậu lại trỗi dậy một nỗi niềm. “Phải chăng ta đã sống sai cách?” – cậu tự hỏi mình, nhưng câu trả lời lại chìm trong màn đêm tĩnh lặng. Gió vẫn thổi, lá cây vẫn xào xạc, nhưng chẳng có ai đáp lại câu hỏi ấy. Thừa Phong của kiếp trước đã ra đi trong vinh quang, còn Lạc Tinh của kiếp này dường như đang lạc lối trong chính cuộc đời mình.
Có lẽ, trong lòng cậu, một cuộc chiến vẫn đang âm thầm diễn ra – giữa quá khứ và hiện tại, giữa Thừa Phong đầy uy nghi và Lạc Tinh yếu đuối nhưng đầy kiên cường.
Trăng treo cao trên đỉnh trời, soi sáng khuôn mặt tinh khôi của thiếu niên. Ánh mắt sâu thẳm ấy, dù đang ngắm nhìn bầu trời rộng lớn, lại như hướng về một nơi xa xôi trong ký ức, nơi hình bóng của người từng khiến cậu khắc khoải không thôi. Trong hai kiếp sống, hình ảnh ấy không hề phai mờ, dù thời gian có trôi nhanh đến đâu, dù số phận có đổi thay nghiệt ngã thế nào.
Trong kiếp trước, cậu – khi ấy mang cái tên Thừa Phong, từng đem lòng yêu một người, và người ấy là Dịch Trần. Đó là một mối tình đầy bi ai, vì thứ tình cảm mà cậu dành cho hắn không được đáp lại. Dịch Trần, với vẻ ngoài lạnh lùng và tài năng xuất chúng, là ngọn núi cao không thể với tới trong mắt cậu. Hắn từng nhìn cậu bằng ánh mắt ghê tởm, khinh rẻ khi nhận ra tình cảm cấm kỵ mà Thừa Phong giấu kín bao năm. Khi ấy, hắn chỉ thấy điều đó là một sự ô nhục.
Thừa Phong đã từng mong có một lần Dịch Trần hiểu được tâm ý của mình, nhưng đến cuối cùng, điều nhận lại chỉ là sự chối bỏ và căm ghét. Cậu ra đi trong bệnh tật, bỏ lại mọi tiếc nuối. Chỉ đến khi cậu nằm xuống, khi sinh mệnh đã hoàn toàn tắt lịm, người kia mới nhận ra mình đã sai. Dịch Trần, với nỗi hối hận khôn nguôi, sống nốt những năm cuối đời trong cô độc, để rồi cuối cùng cũng rời khỏi cõi đời này trong tịch mịch.
Kiếp này, Lạc Tinh sống lại, nhưng ký ức về tình yêu không thay đổi. Dù cậu không biết liệu Dịch Trần có đầu thai luân hồi, có đang ở một nơi nào đó trên cõi đời này hay không, trái tim cậu vẫn mãi chỉ dành cho một mình hắn. Từng đêm, dưới ánh trăng sáng, cậu ngẩng đầu lên trời tự hỏi: “Hắn bây giờ ở đâu? Đã hóa kiếp, hay vẫn còn lưu lạc nơi trần thế?” Nhưng câu trả lời, giống như cơn gió thổi qua núi Thừa Phong, chẳng bao giờ trở lại với cậu.
Trong cậu, tình yêu dành cho Dịch Trần không phai nhạt dù trải qua hai kiếp người. Không ai có thể thay thế hắn trong lòng cậu, dù thế giới có thay đổi ra sao. Cậu vẫn chỉ yêu hắn, chỉ nhớ hắn, bất chấp tất cả những tổn thương mà kiếp trước đã phải chịu đựng. Tình cảm đó không cần được đáp lại, chỉ cần tồn tại trong cậu đã là đủ.
Giờ đây, khi đứng trước cảnh đêm yên tĩnh, Lạc Tinh chợt cười khẽ. Cậu đã sống qua một kiếp người đau thương và nuối tiếc, nhưng vẫn chưa bao giờ hối hận vì tình yêu mà mình dành cho Dịch Trần. Trong lòng, cậu biết, dù hắn có còn trên thế gian này hay không, dù tình yêu ấy có được đáp trả hay không, cậu vẫn sẽ mãi mãi chỉ yêu một mình hắn.
“Người ấy… có còn nhớ ta không?” Lạc Tinh thì thầm, như gửi câu hỏi vào không trung, mong một lời hồi đáp, dù biết rằng chẳng có ai nghe thấy.
Gió vẫn thổi qua, mang theo mùi hương của núi rừng, nhè nhẹ chạm vào làn da cậu. Trăng vẫn sáng, chiếu rọi con đường phía trước, nhưng trong lòng Lạc Tinh, chỉ có bóng dáng một người – một người đã xa, nhưng mãi mãi không thể nào quên.
Updated 64 Episodes
Comments
Lười
câu cuối kết sao nghe điềm zậy
2024-11-23
0