Chương 2: Mày hết thương tao rồi

Bốn giờ bốn lăm, ngay khi tiếng chuông tan học vừa reo vang phát tan bầu không khí yên tĩnh trước đó, cả ngôi trường như giật mình thức giấc trong tiếng hân hoan.

Minh sau khi ghi xong bài tập, dọn sách vở trên bàn rồi theo dòng người xuống cầu thang. Dọc đường không ít lời chào tạm biệt, không ít lời rủ lập nhóm tối leo rank, Minh cười cười cho qua chuyện rồi nhanh chóng tìm xe nhà mình.

Ngồi trong xe nhìn dòng người vội vã xô bồ phía bên ngoài, nhớ lại những ngày thẫn thờ ngồi bên lề đường nhìn người ta quần là áo lụa bước từ trên xe xuống, tự hỏi cảm giác đó là gì? Đến giờ cô vẫn chưa có câu trả lời.

Căn biệt thự kiểu cũ ba tầng nằm giữa khu dân sinh, xung quanh không thiếu những căn nhà lầu hai ba tầng theo phong cách hiện đại nhưng lại chẳng có nhà nào dư đất trồng cây nuôi gà.

Đây là nhà của bố mẹ bà Vân, sau khi bà ly thân với chồng thì dọn về đây sống cùng với Minh.

Chưa vô tới cửa đã nghe thấy tiếng, có vẻ hôm nay ba nuôi cô tới chơi.

“Cô còn muốn thế nào nữa!”

“Tôi có lỗi với cô? cô nhìn lại cô coi. Cô làm tròn bổn phận chưa, cô lấy chồng mà không biết đẻ rồi bắt tôi không con không cái với cô sao!”

Đẩy cửa bước, tiếng quát tháo của người đàn ông vang vọng khắp nhà, tiếng kể lể oán trách của người phụ nữ cũng không thua kém chạy theo sau. Họ không đánh nhau, không đập phá mà chỉ đứng đó chì chiết nhau, đày đoạ nhau.

Lần đầu tiên cô gặp ông Dũng chồng bà Vân là trong bữa cơm tối đầu tiên sau khi được nhận nuôi. Ông ta từ đâu xông thẳng vào nhà, vừa thấy mặt bà Vân liền bắt đầu chửi rủa, nhìn cô nép sau lưng bà, ông ta càng hả hê mà nguyền rủa bà Vân muôn đời đi nuôi con người khác.

Đã mười năm trôi qua chuyện này cũng không còn gì mới mẻ, câu từ họ dành cho nhau như đoạn băng cát sét bị lỗi lặp đi lặp cũng chỉ có vậy.

“Con chào bố mẹ, con mới đi học về!”

“Tao đếch phải bố mày!”

Nghe thấy tiếng cô, ông Dũng càng điên tiết gầm lên, ông ta hận bà Vân bao nhiêu thì ghê tởm coi thường cô bấy nhiêu.

Còn bà Vân lại sốt ruột đi vội về phía cô hỏi han vài câu rồi kêu cô lên phòng nghỉ ngơi trước, nào có cơm bà kêu.

Cô nghe lời ngoan ngoãn xách balo lên phòng, cánh cửa khép lại ngăn cách mọi âm thanh dưới lầu.

Bước lại bàn lấy bài tập hôm nay ra bắt đầu làm, bài tập trên lớp không nhiều nhưng bài tập nâng cao không ít, chủ yếu từ gia sư các bộ môn bà Vân thuê về kèm thêm cho cô. Lịch học hôm nay là môn Hoá lúc tám giờ sau bữa cơm tối, nhưng với tình hình này có lẽ phải dời lại, nên cô đành lấy điện thoại nhắn tin cho giáo viên, đổi lại nhận được một đống tài liệu bài học cùng bài tập đi kèm. Chuyên nghiệp thật.

Làm hết bài tập trên trường Minh liền buông bút nhìn ra bên ngoài cánh cửa sát đất bước ra ban công, rèm kéo sáng nay vẫn ở yên vị trí. Ánh chiều tà nhường chỗ cho đèn đường, hàng cây xanh thu mình trong bóng tối, phòng Minh chỉ bật đèn bàn.

Bà Vân ly thân với ông Dũng vì ông ta có gia đình riêng bên ngoài. Ông Dũng tới đây quấy rối đủ trò chỉ vì tờ đơn ly hôn.

Hay thật.

Trên hộ khẩu ông ta vẫn là chồng bà Vân, còn cô là con ông ta. Gia đình bên ngoài ông Dũng có hạnh phúc bao nhiêu thì đây mới là nhà ông.

Luật pháp hôn nhân muôn năm!

Thú vị nhất chính là con cái ngoài gia thú không được công nhận. Giả sử một ngày nào đó ông Dũng đứt gánh giữa đường thì toàn bộ cố gắng một đời của ông ta đều được hai mẹ con cô hưởng dụng, gia đình riêng của ông ta không có tư cách kiện cáo.

...*/*...

Lại một ngày mới, tiếng gõ cửa quen thuộc, nhiệm vụ mỗi ngày.

Cô vừa mở cửa ra còn đang ngáp ngắn ngáp dài chưa kịp lên tiếng chào, tay bà Vân vươn tới xoa xoa mặt cô, nơi thái dương gần khóe mắt có một vết xước còn hơi sưng.

Đây là do bà Vân đánh.

“Mẹ bảo con ở yên trong phòng rồi mà, nào mẹ lên gọi…”

“ Con đói mà! Với lại mẹ không uống thuốc sao được.”

“ Trong phòng con thiếu đồ ăn sao. Lần sau ở yên trong phòng cho mẹ, nghe chưa!”

“Dạ… Mẹ ơi con đói, tối qua có mỗi tô mì… không có no.”

Nghe Minh kêu đói dù đang đau lòng vết xước, bà Vân vẫn không kiềm được bật cười xoa đầu, đẩy Minh về phòng nói rửa mặt xong xuống ăn sáng.

Bà Vân mắc chứng rối loạn lưỡng cực, khi cảm xúc đi tới đỉnh điểm bà hay có hành vi tự tổn thương bản thân, càng ngăn cản bà càng chống đối. Bình thường bà đều biết tự tiết cảm xúc nhưng mỗi lần ông Dũng tới là bà phát bệnh.

Lâu lắm rồi cô mới bị dính đòn oan, chắc qua bước chân trái thiệt.

Trường lớp vẫn hoạt bát như thường, dù cho kỳ thi có tới cũng như cú đạp thắng bất chợt khi tăng tốc gặp chướng ngại vật, xui xẻo thì tiêu đời, may mắn thì bình yên, yên lặng nghỉ ngơi đôi chút hồi phục tinh thần rồi lại tiếp tục lên số đi tiếp. Có lẽ trên đường sẽ gặp ổ voi ổ chó nhưng nhanh tay né là được. Nếu không né được, không té thì cũng ăn trái đắng.

Hôm nay có điểm thi giữa tháng, trong lớp chia làm ba phái, phái hoảng loạn, phái ăn may và phái biết trước. Tất nhiên Minh vẫn nằm trong phái biết trước, Nga đợt này chắc nhờ lương tâm bộc phát kéo dài mối tình gà bông cho tới tận bây giờ nên thành công lọt vào phái ăn may.

“Em yêu, lại đây chị yêu nựng nựng tý nào! Trời ơi, cái mặt cưng quá đi à!”

Nga ôm lấy mặt Phong xoa xoa nựng nựng, cười đầy khoái trá. Nhỏ này từ khi nhận được bảng điểm tới giờ đã cười không ngớt.

“Chị Nga của em giỏi như vậy, mấy này có là gì!”

Mặc kệ mặt bị Nga xoa nắn đủ kiểu, Phong vẫn tươi lai láng không ngớt lời khen ngợi.

Nhìn hai đứa mắc ói này, cô không ngừng cảm thấy bản thân đang lãng phí hai mươi phút cuộc đời.

“Chị Minh thì sao ạ”

Mãi sau khi giải phóng được mặt, Phong làm bộ tự nhiên quay sang hỏi Minh.

“Vẫn bình thường.”

Dù hơi bất ngờ khi nghe tên nhóc này hỏi thăm, Minh vẫn thoải mái trả lời. Điểm thi của Minh vẫn vậy, nằm trong top năm của khối, dù sao tài học có hạn, nỗ lực phát huy cũng chỉ đến thế.

Thầy cô đều nói “giữ vững phong độ, tiếp tục cố gắng”, vế trước thì dễ, chứ vế sau đâu phải cứ cố gắng là được.

Trong bữa cơm tối, Minh đưa bảng điểm cho bà Vân xem, như thường lệ bà Vân đều chỉ xem thoáng qua, không khen không chê.

Chỉ nói “ con vất vả rồi!”.

Bỏ qua câu chuyện điểm số khó nói chuyện, Minh kể vài chuyện trường lớp với bà Vân, nghe Nga đợt này thi tốt bà bất ngờ ra mặt.

“ Nga đợt này thi tốt vậy sao? Con bé này cũng biết sợ rồi à.”

“Dạ, có nhóc Phong kèm nhỏ.”

“ Phong? Nó không phải mới lớp tám, sao kèm cho lớp chín được.”

“…”

Chẳng lẽ nói với bà, trình của Nga bây giờ kiến thức lớp tám còn không tới hay sao.

“Con bé này không chịu học hành lớn lên mới thấy khổ. Bây giờ mỗi ngày một thay đổi, nay thế này mai thế khác. Thời của mẹ chỉ cần có học là hơn người. Nhưng tụi con thì lại khác, bây giờ con cái nhà ai mà không đi học. Nhiều quá trở nên dư thừa, chỉ có thể trở nên giỏi hơn mới có chỗ đứng cho bản thân.”

Nghe bà Vân nói, cô chợt nhớ tới căn phòng thuê hơn mười mét vuông, nhớ những ngày ngồi nhìn người khác phấn đấu, nhớ những khuôn mặt chỉ có nụ cười ghê tởm.

Bản thân cô ngày đó là sâu mọt dưới chân người, người cần thì cấu xé, người thừa thì né xa.

“Dạ, con sẽ cố gắng mà. Con trai của mẹ làm sao để mẹ thất vọng được! Thầy chủ nhiệm con nói với điểm số hiện tại con hoàn toàn có khả năng thì đậu bất cứ trường nào trong tỉnh.”

“Mẹ cứ yên tâm con trai của mẹ đi!”

Minh cười đầy tự tin, vỗ ngực đảm bảo.

“Ráng lên con.”

Bà Vân xoa đầu Minh mỉm cười, nụ cười áy náy.

Bữa cơm bắt đầu trong ấm cúng kết thúc trong tiếng cười.

Tám giờ thiếu mười chuông cửa reo vang, gia sư môn Hóa đến.

Sau khi có điểm giữa kỳ, tiếng cười đùa tan dần. Kỳ thi cuối kỳ sắp đến.

Tiết sinh hoạt lớp, thầy chủ nhiệm đứng trên bục giảng hỏi về mục tiêu cũng như ước mơ tương lai mỗi người trong lớp. Ai nấy đều hào hứng nói về bản thân mai kia.

“Đối với em trường cấp ba nào cũng như nhau! Quan trọng là đại học kìa. Sau này em sẽ thi vào viện hàng không học lái máy bay!”

“Bớt đi cha! Cái ngữ như mày thi cấp ba còn rớt chứ ở đó mà đòi lái máy bay, phải hiện thực như tao nè. Lớn lên tao sẽ kế nghiệp ba tao—”

“SỢ MẸ MÀY!!!”

Phụt! haha—

Cả lớp cười ầm lên, thầy chủ nhiệm cũng cười bất lực nhìn đám giặc cỏ tôi một câu anh một câu phía dưới.

Mười lăm mười sáu tuổi cái gì chả dám nói, cái gì chả dám làm.

Nga cũng cười theo mãi không ngừng được, nhưng nghĩ tới cái gì nhỏ quay sang khều Minh hỏi nhỏ “ năm nay năm cuối tao với mày mà nhỉ ?”

“Ừm, tao thi Lương Thế Vinh”

“Tao không thi thố gì đâu, vẫn học tiếp trường này. Thi không đậu, xét học bạ cũng chả đủ điểm. Tao hiện thực hơn lũ ngu kia nhiều !”

“Ò, mày chỉ học không giỏi thôi.”

“Mợ mày! Bà mày buồn không an ủi thì thôi còn đâm chọc! Lương tâm mày để đâu?!”

Từ lúc biết chuyện Minh thi chuyển cấp vào trường chuyên đứng đầu tỉnh, Nga hở chút lại bắt đầu kiếm chuyện giở giọng oán phụ.

“Mày chả thương tao gì cả, mày đi rồi ai chơi với tao!”

“Mày thấy lũ mọt sách đó đẹp hơn tao không?!”

“Tao buồn lắm á, mày thương tao đi!”

“Nè, nhìn tao đi! Tao khóc rồi nè!”

“....”

Nói cứ như cô lừa tình lừa tiền nhỏ thiệt, mà nói cho đúng thì nhỏ mới là con nợ của Minh. Bữa trước Phong tự dưng mang tiền tiêu vặt tới trả nợ dùm. Cô nhớ bữa đó vì không nhận mà bị đôi gà bông này chặn ngoài hành lang, tay cầm tiền khóc la lối om sòm như cô muốn chấn tiền cứu bệnh hai đứa nó. Xém tí được mời lên văn phòng uống trà chiều với thầy giám thị.

“Tao có phải bồ mày đâu! Phắn đi tìm bé yêu mày ấy!”

Biết chuyện này khó kết thúc, Minh cố lui ra ngoài. Nhưng càng lùi Nga càng lao tới bám chặt không tha.

“Mày ghét tao! Tao biết mà, mày đang ghen đúng không?”

“Mày buông ra coi!”

“Không buông! Mày nói đi, mày chướng mắt tao rồi đúng không? Hết thương tao rồi đúng không?”

“Tao thương mày hồi nào, con điên này!”

“Đệch!!! Mày không thương tao! Mày nói tao điên!! Mày—”

Giọng nga lên tông khiến trung tâm chú ý dần chuyển hướng về hai đứa. Ngay cả thầy chủ nhiệm nhìn hai đứa lôi lôi kéo kéo cũng không nhịn được răn vài câu.

“Đang họp lớp, hai đứa lôi kéo cái gì! Buông ra!”

“Thầy ơi, tên khốn này lừa tình em. Nó chê em học ngu mà bỏ em đi với lũ đít chai! Em đẹp vậy mà nó chê em! Thầy ơi!”

Nga nghe thầy nói không những không buông mà càng ôm chặt hơn, dăm ba câu nước mắt đã dòng dòng, trọn vai nữ chính yếu đuối đầy tốt đẹp bị tra nam nhân cách chó tha bỏ rơi trong mấy bộ phim ngôn tình lãng xẹt của anh hàng xóm nhà bên.

Để tăng thêm tình tiết bi thương, không thể thiếu các anh hùng chính nghĩa lao lên vì đạo lý làm người mà giảng đạo, vì người đẹp mà lăn xả, vì con boss đánh không qua mà hiến tế thân mình.

Thật cảm động! Nhất là khi nguyên lũ quỳ trên ghế viết kiểm điểm rồi nhục nhã đọc trước cả lớp.

Tiếng chuông tan học vang lên nhưng vẫn còn anh hùng chưa phát biểu xong, ngoài xấu hổ đứng trên bục giảng tự kiểm điểm bản thân còn phải làm tấm bia lãnh đạn trước bao ánh mắt như gươm như súng. Cậu chàng nhắm đọc nhanh sau đó hứa một cách oan liệt.

“Lần sau em mà đú với chị Nga nữa, em làm chó!”

Kết thúc tiết sinh hoạt chẳng đâu vào đâu, tới lúc bước ra khỏi lớp thầy chủ nhiệm mới chợt nhớ ra mục đích chính của buổi sinh hoạt lớp hôm nay, định hướng tương lai.

“Chào thầy em về!!!”

“Chúc thầy cuối tuần vui vẻ bên bà xã!”

“Thầy làm gì đã có vợ, mày lại tào lao! Chúc thầy cuối tuần ăn chơi tới bến không đau bụng!”

“Thầy cuối tuần vui vẻ bớt quạu.”

“Thầy happy happy!!!”

“….”

Lúc Minh bước ngang qua thầy, nhìn thầy gồng mình niệm kinh từ bi, lương tâm bỗng trỗi dậy,

“Thầy…sớm hai mình.”

“Trăm năm viên mãn, sớm sinh quý tử!”

Oan hồn bất tán nhảy vồ lên lưng Minh, nhe răng cười với thầy, chúc rất thành tâm.

Năm giờ chiều tháng tư, biển đẹp nắng ấm bất chợt nổi bão. Thầy chủ nhiệm cười nhìn hai đứa, tay vừa giơ lên—

Hai đứa mất dạng.

Lao ra khỏi tòa nhà, Minh vừa đi vừa cố gỡ của nợ trên lưng xuống.

“Mày buông ra coi! Tính theo tao về nhà ăn bám à.”

“Tao mà buông mày ra là mày bỏ tao liền đúng không?”

“Mày bớt diễn cái coi! Tao bỏ mày cái gì?”

“Bùa mê thuốc lú! Vì mày mà tao học ngu, mày phải chịu trách nhiệm với tao!”

Đờ mờ! Minh bực mình lôi kéo mạnh tay, nhưng Nga cũng không vừa ôm cứng ngắt quyết không thả, hai đứa giằng co giữa sân. Không ai nhường ai, xui rủi bước vướng chân nhau ngã lăn ra đất.

“MÀY PHẢI TRÁCH NHIỆM VỚI TAO!”

Hot

Comments

Người đẹp Tây Đô

Người đẹp Tây Đô

Bà Vân nói chuẩn nè, quả nhiên người lớn sẽ có cái nhìn sâu sắc hơn

2024-10-25

1

Người đẹp Tây Đô

Người đẹp Tây Đô

Thể loại đàn ông gì đây trời

2024-10-25

2

Người đẹp Tây Đô

Người đẹp Tây Đô

Sự thân thuộc của những năm tháng cấp 2 cấp 3🥲

2024-10-25

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play