Chương 3: Thương mày được chưa

“Đệt! Mày—“

Giỡn thì giỡn chứ, nay nhỏ này đi quá trớn rồi đấy. Cô điên tiết bật dậy hậm hực nhìn Nga nằm dưới đất, thấy viền mắt Nga đỏ ửng lên không giống như giả vờ trên lớp hồi nãy.

“Hai người….sao vậy?”

Nghe thấy tiếng hỏi han, Minh bối rối nhìn lên thấy Phong đứng cách hai bước chân, xung quanh cũng không thiếu bạn học dừng lại hóng hớt.

Biết tư thế hai đứa đang không hay cho lắm nên Minh vội vàng ngồi dậy, tiện tay kéo của nợ kia lên theo.

“Không có gì, té ấy mà!”

Minh ngập ngừng nói rồi cúi xuống phủi bụi trên người mấy cái. Toan bỏ đi thì bị kéo lại, tay kéo Nga lên nãy giờ vẫn bị nhỏ nắm chặt không buông.

“….có muốn tới nhà tao ké cơm không?”

Từ lúc kéo đứng dậy Nga vẫn không nói năng gì chỉ cúi đầu, nghe Minh nói cũng phải vài giây sau mới gật đầu.

Thấy nhỏ chịu yên rồi, Minh cũng không muốn đứng đây làm đề tài liền kéo nhỏ đi. Đi ngang qua Phong tính chào một tiếng rồi về, ai ngờ nhỏ chưa yên.

“Đi ăn ké thôi em yêu.”

Lúc đi tới trước mặt Phong đang ngu ngốc nhìn cả hai, Nga một tay nắm chặt tay Minh, một tay vươn nắm lấy cổ tay Phong kéo đi chung.

Chú Hiếu tài xế nhìn cả ba tay trong tay, không hiểu sao liên tưởng đến cảnh tam giác tình yêu đầy máu chó trong phim gia đình mấy nay vợ ông ngày nào cũng coi.

“Mai cuối tuần nên hai đứa này tính tới nhà cháu chơi.”

Minh chán nản lên tiếng giải thích cho có, rồi ra hiệu cho hai đứa kia. Mới vừa rồi còn mang bộ dáng uất ức lắm mà giờ đã trở mặt cười roi rói nói với chú hiếu, nhỏ báo với nhà rồi. Chỉ có Phong còn đang ngốc nghếch chưa hiểu tại sao lại ở đây, ậm ờ nói đã nhắn tin báo với ba.

Trên đường về, Minh gọi điện cho bà Vân báo có hai của nợ tới nhà cọ cơm, mới nói được hai câu đã bị Nga chen ngang nói thèm đồ ăn bà nấu, khiến bà Vân cười không ngừng, còn hỏi nhỏ thích ăn gì bà làm thêm.

Minh mệt mỏi dựa lưng ra sau, nhắm mắt bịt tai né xa phiền phức. Nhưng chẳng được mấy giây lại cảm nhận được có ánh mắt lia tới lia lui trên người mình, tưởng Nga lại lên cơn liền mở mắt ra trừng ngược lại, bắt gặp Phong đang nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm của Nga với Minh. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Minh nên Phong ngước lên thấy vẻ khó chịu còn đọng trên mặt cô, liền vội cụp mắt xuống quay mặt ra bên ngoài.

“Bạn trai mày ghen kìa, buông tay ra coi!”

Minh giơ bàn tay nắm lên vẫy vẫy nói với Nga, nhưng con nhỏ vô tâm này lại chẳng để tâm. Nhỏ trả điện thoại Minh lại sau khi kết thúc cuộc gọi với bà Vân, rồi cầm lấy cổ tay Phong lên vẫy vẫy ngược lại với cô.

“Tao cũng nắm tay em yêu tao mà!”

Kế đó quay sang sáp lại gần Phong, giọng điệu ngọt ngào hơn mía pha đường hỏi.

“Em yêu ghen sao?”

Có lẽ do câu từ đụng chạm thêm giọng điệu bộ dáng lẳng lơ khiến cậu nhóc mười ba tuổi làm sao chịu nổi, tai mặt nhanh chóng đỏ ửng lên. Nhóc ta ấp úng mãi mới nhả chữ được chữ không, chưa kịp biện minh gì thêm đã nghe thấy tiếng cười gợi đòn của nga mà càng uất ức như cô vợ nhỏ bị bắt nạt rúc sâu vô cánh cửa xe.

Nhóc này lớn lên sợ vợ là cái chắc.

Bằng cách nào đó mà ba người còn lại trên xe đều bắt chung sóng não.

Xe vừa dừng, Nga đã vội vàng đạp cửa chui ra mặc kệ người kế bên, lao vào nhà như thể đó là nhà nhỏ. Tội nghiệp Phong bị nhỏ bắt nạt cả chặng đường giờ còn bị đạp ngã sấp mặt, nằm sải lải giữa sân, cũng may tấm áo trắng trên lưng chưa dính dấu chân. Không đành lòng Minh bèn bước tới đỡ dậy, phủi không khí vài cái cho có.

“Vào thôi.”

Mãi tới khi có tiếng sập cửa Phong mới hoàng hồn chạy theo. Đây là lần đầu tiên Phong tới nhà Minh.

Bước lên bậc tam cấp, đẩy mở cánh cửa gỗ đọng dấu vết tháng năm.

Năm giờ rưỡi chiều tháng tư, chiều tà vẫn chưa khuất trời tây, từng dải nắng vàng còn đọng trên bàn trà gỗ nâu, chạm lên từng phím đàn góc phòng khách.

Bà vân đang xoa đầu Minh đầy dịu dàng, nụ cười càng in sâu theo từng câu nói của Nga. Bọn họ hòa mình trong từng tia nắng cuối ngày.

“Phong cũng tới đấy à, lại đây con. Dì nghe mấy đứa tới có làm thêm mấy món nữa, con kén ăn cái gì không?”

Nghe tiếng khép cửa bà Vân quay ra nhìn thấy Phong liền đưa tay vừa mới xoa đầu Minh lên vẫy lại gần.

“Dì Vân làm món gì cũng nhất! Tuần trước con tính tới nhà cọ cơm mà bị tên này đuổi về.”

Nga ôm tay bà Vân nũng nịu nói, rồi quay ra cười nói với Phong.

“Lại đây nào bé lớp dưới, chị nói bé nghe, nhờ chị bé mới có phước ăn đó!”

Thái độ Nga với Phong khác hẳn trên trường, bỏ đi bộ dáng lẳng lơ một câu “em yêu” một câu “ bé cưng” mà thay vào đó bộ dạng đàn chị đứng đắn sẵn lòng vì đàn em.

Có lẽ vì không muốn bà Vân biết đến tình trường của bản thân, Minh cũng chưa từng kể với bà Vân chuyện này.

Cũng vì vậy càng khiến Phong càng cảm thấy bản thân dư thừa.

“Đứng đó làm gì vậy? Lại đây đi rửa tay tý ăn cơm, không phải có bài tập toán muốn hỏi hay sao. Ở lại ăn bữa cơm đi, lát tám giờ gia sư môn toán mới tới, lúc đó muốn hỏi gì thì hỏi.”

“Dạ?”

“Cởi giầy, rửa tay ăn cơm!”

Minh quay đầu lại nhìn Phong nhướm mày nói, thằng nhóc này hôm nay hơi kỳ.

Phong ngạc nhiên, vội cởi giày rồi lẽo đẽo sau lưng Minh.

Bữa cơm tăng thêm ba món, hai cái bát hai đôi đũa. Tiếng nói cười hợp tấu với tiếng đũa lách cách, bản tin thời sự hôm nay không tệ, có công ty nào đó đấu thầu thành công, lãi mức ngân hàng tăng đôi chút.

“Nghe nói con đang kèm Nga học?”

Câu nói đụng chạm, có người ăn cơm chan nước mắt.

Thấy bà Vân gắp con tôm bỏ vào bát, Phong giật mình ngẩng đầu nuốt xuống miếng thịt gà đang nhai dở dang, liếc nhìn Nga ngồi đối diện đang điên cuồng ra ám hiệu ngầm dưới bàn.

“Dạ, chị Nga nhờ con ôn lại mấy kiến thức cũ.”

“Ồ, rốt cuộc cũng chịu học hành đàng hoàng rồi à. Nga à, dì nói con nghe, học không giỏi thì cũng phải học lấy kiến thức cho bản thân, không sau này người ta đánh giá. Ai nói con gái học nhiều không tốt, con gái càng phải học nhiều mới thấy rõ cái nào đúng cái nào sai, mới biết cách tự bảo vệ bản thân.”

“Dạ, dạ con biết mà. Con đang cố gắng học hành nè. Lúc đầu con có nhờ Minh mà tên này nói cái gì đâu đâu, con không hiểu mới phải đi nhờ nhóc Phong kèm nè. Trước con ham chơi đâu để ý gì đâu, tự dưng đùng cái tên nhóc này nhảy đi ăn máng khác, mà cái máng đó cho dù con có cố thế nào cũng không ăn được mới thấy không học hành đụng cái gì cũng vướng tay chân…. May giờ mới là thi chuyển cấp còn học cùng thành phố. Sau này Minh thi đại học thành phố khác con với nó sao đây.”

Nga mặt mũi bí xị nói như thật. Phong buông chén gật đầu nói theo.

“Chị Nga cũng không phải học không được mà do thiếu nhiều kiến thức cũ phải bổ túc, con kèm chị ấy là được. Chị Minh sắp thi chuyển cấp rồi, không thể làm phiền được.”

Kẻ tung người hứng, đứa dám nói đứa dám gật.

Tiếng chuông cứu khổ cứu nạn vang lên, gia sư môn toán đến cứu một bàn nguy cho hai đứa cọ cơm, ăn trong mồ hôi và nước mắt. Chỉ là phét cho to nổ cho vang, tới lúc ngồi xuống bàn nhìn tờ đề trước mắt, hồn lìa khỏi xác.

“À, Thầy ơi! Nhỏ đó, thầy cho nó ôn lại số nguyên đi.”

“Đó là toán lớp 6 mà chị Minh! Bữa trước em với chị Nga đang ôn hằng đẳng thức số một.”

Minh không trả lời mà quay sang gọi hồn Nga lại cho nhỏ chọn giữa số nguyên với hằng đẳng thức. Nhìn tờ đề trước mặt—

“Có toán lớp năm không ?”

Minh “…”

Phong “…”

Thầy gia sư môn toán “…..”

Bà Vân ngồi trên ghế sofa trong phòng khách bên cạnh “….”

Sống trên đời cái gì có thể thiếu, nhưng bất ngờ là điều không tránh được. Minh tin chắc trong sự nghiệp đi dạy của thầy gia sư không thiếu học trò học kém nhưng chắc chưa gặp kiểu học trò biết thân biết phận thế này. Chỉ là toán lớp năm chắc gì Nga đã giải đúng.

Và Minh đã đoán đúng, hai giờ đồng hồ trong khi Minh với Phong yên lặng làm bài, Nga lại có cuộc khẩu chiến với thầy gia sư.

Ra chợ mua mười con cá về tới nhà chết một nửa, ăn tối hai con, hỏi còn mấy con ?

Nhìn bà Vân tiễn thầy già đi mười tuổi bạc đi vài cộng tóc, Minh mới thấy bản thân đã quá coi thường Nga. Lại quay sang nhìn quả đầu nấm bên cạnh thấy chạnh lòng hộ thằng nhỏ.

“Chừng nào hai đứa chia tay?”

“Dạ?”

Mái tóc bồng bềnh trước mặt không biết có còn duy trì cho tới tốt nghiệp được không đây, mặt mũi Phong không tệ nhưng bật bóng đèn thì hơi tiếc.

“Chia tay sớm bớt đau khổ!”

Thả nhẹ một câu rồi đứng lên giựt cái bài làm của Nga đang coi là chiến tích thắng lợi của cãi vã vừa rồi.

Đệt, năm con cá.

Trời về khuya, mặc dù nhà chú Hiếu cũng gần đây, nhưng đi chạy đi lại một chuyến cũng tội chú, nên bà Vân bảo Nga với Phong để bà gọi điện cho ba mẹ hai đứa xin phép ở lại tối nay. Nga thì dễ, nhỏ này ăn nằm dề suốt đồ đạc quần áo nhỏ chiếm một góc nhỏ trong tủ đồ của Minh. Chỉ là Phong lần đầu nên bà Vân cũng hơi lo, gọi mấy cuộc điện thoại cho ba Phong mới bắt máy.

Cũng may tối nay ba Phong đi trực, không tiện về nên đành nhờ lại bà Vân coi trông.

Xong xuôi mọi chuyện, Minh dắt hai đứa lên phòng, phòng Minh rộng nhét bảy tám đứa còn được, chỉ là phải trải thêm nệm dưới sàn.

“Em ngủ phòng khách được rồi. Không cần làm—”

“Sợ ma không ?”

“….”

Phong nhìn phòng khách một lượt, vì đã qua hơn ba thế hệ dù giữ kỹ thế nào cũng có dấu vết thời gian, bộ ghế sofa nhạt màu nằm giữa phòng đối diện tivi, phía sau cửa sổ nhìn ra vườn, ban ngày rực nắng, ban đêm…

“Đệch nhà mày có ma à!”

Nga hoảng hốt ôm chặt lấy Minh, nhìn mọi ngóc ngách có khả năng có ai đó đang núp lùm theo dõi nhỏ.

“Mày ngủ nhà tao bao lâu nay có thấy con ma nào chưa? Tao đang nói Phong, sợ thì lên phòng mà ngủ, nằm đây đêm hôm thấy gì gào ầm lên ai mà ngủ.”

“Đụ, thấy gì là thấy gì? Nói rõ ra coi!”

“Mẹ tao được chưa, đêm mẹ tao thỉnh thoảng khó ngủ hay ngoài uống miếng nước được chưa.”

Bà Vân vừa mới lên phòng Minh trải đệm, mãi chưa thấy mấy đứa lên nên đi xuống coi sao thì thấy Phong ôm cặp co ro trên sofa, Nga ôm chặt Minh nhìn bà đi xuống đầy hoảng sợ.

“Muộn rồi, nhanh đi tắm đi ngủ đi! Tụ tập đây làm gì.”

“Dạ, tụi con đi ngủ. Mẹ/dì ngủ ngon!”

Cả lũ chúc ngủ ngon bà Vân xong nhanh chân chạy lên lầu, lúc đi ngang bà Vân, cả Nga lẫn Phong đều hoảng sợ nhìn cái đầm ngủ dài màu trắng ngà ngà bà Vân đang mặc, rồi tự liên tưởng.

Minh đứng trước tủ quần áo lục ngăn đồ thể thao ít mặc, bới ra bộ đồ nhỏ hơn một size chưa mặc tới đưa Phong. Bà Vân mỗi lần đi đâu ra ngoài mua sắm đều mua cho Minh rất nhiều, có nhiều bộ chất đống trong tủ chưa kịp mặc tới. Lần này tiện nghi nhóc này.

Ôm đồ Phong xung phong đi tắm trước, vừa mới đóng cửa đã bị Minh lôi lại chỉ vào mớ chai chai lọ lọ của Nga tốt nhất không nên đụng tới còn lại tự xử.

“Ê, tao mặc đầm này xinh không?”

Vừa mới quay lại đã thấy Nga cầm bộ đầm dây màu hồng cánh sen chạy lại.

“Đi ngủ chứ có đi chơi đâu mày mặc diêm dúa vậy.”

“Có mặc cho mày xem đâu, tao mặc cho em yêu tao coi!”

“Ngon nói trước mặt mẹ tao coi!”

“Xí, đồ khuyết tật mắt!”

Nga lầm bầm quay lại tủ cất cái đầm dây đi, tiếp tục bới đống đồ. Tới khi Minh tắm xong đi ra nhỏ ta mới lôi được cái quần đùi với cái áo thun nhàu hơn giẻ lau nhà trong góc tủ ra.

“Tý rảnh dọn hộ cái đống đó giùm cái!”

Nhìn đống đồ Nga bới ra, Minh đau đầu nhắc nhở liền nhận được cánh cửa nhà vệ sinh đóng sập lại. Thấy Phong có ý tứ muốn dọn.

“Đồ con gái đụng vô làm chi ? Chơi game không, nhỏ này tắm lâu lắm. Còn đống đó…. để đó đi.”

Hơn mười một giờ đêm, mắt Phong nhập nhòe muốn ngủ, thấy vậy Minh liền kêu nhóc đi ngủ trước, còn bản thân chơi hết ván rồi tắt máy. Leo lên giường nằm gần mười phút, Nga mới bước ra khỏi căn phòng xông hơi. Trong phòng chỉ còn đèn giường, Nga lần theo ánh đèn mập mờ vòng qua đống đồ leo lên giường ôm chầm lấy Minh.

“Đợi tao à.”

“….chiều nay mày sao vậy?”

Nãy Nga có gội đầu giờ ôm dụi vào cổ Minh mang theo hương hoa ngọt nhẹ thoang thoảng, một lúc sau mới ủ rũ nói.

“Sao nữa, thì buồn chứ sao. Tao với mày kè kè với nhau bao lâu, cứ nghĩ tới đến trường không gặp được mày thì cảm thấy khó chịu thôi.”

“Chỉ có vậy, mày khùng vừa thôi. Nhà tao ở đây, trường đó cũng chỉ cách có bốn trạm chưa tới mười phút, điện thoại mày biết. Mày—“

“Thế mới nói mày vô lương tâm á! Mày có phải con trai đâu mà sao vô lương tâm giống lũ đó vậy. Thương tao chút đi.”

Từ nhỏ Nga đã không thích đi học, trẻ con đứa nào chả như nhau chỗ nào vui thì thích chứ học hành chả đứa nào ham. Nhưng chỉ có đi học mới gặp Minh, nên Nga mới siêng tới trường dù học hành chẳng được bao nhiêu. Ở bên cạnh Minh, nhỏ có làm trò khùng điên gì, dù có bực mình tới đâu Minh vẫn chiều theo nhỏ. Nga chưa từng nghĩa tới sẽ có một ngày hai đứa tách ra, một chuyến xe buýt bốn trạm mười phút chỉ là chuyện mấy tháng tới. Còn sau này thì sao, Minh sẽ càng ngày càng đi xa nhỏ, mà nhỏ lại chẳng thể đuổi kịp.

Nhỏ chỉ có thể giận hờn bây giờ, rồi học cách chấp nhận một ngày nào đó bản thân phải bước đi một mình.

Nga ôm lấy Minh đầy hờn dỗi, lầm bẩm oán trách. Minh vẫn vậy chiều theo nhỏ, đáp lại từng câu.

“Rồi, rồi rồi thương mày được chưa.”

“Thương tao nhiều hơn, tao gọi phải nghe máy, không được chê phiền mà lơ.”

“Rồi rồi, nghe máy. Mà mày như vậy không sợ bạn trai mày ghen sao?”

Minh nhìn một cục phía dưới giường quay lưng lại với cả hai, bất động nãy giờ, nhớ tới bộ dáng oán ức muốn nói mà không dám nói của Phong hồi chiều nghĩ mà buồn cười.

“Phong sao? Nó ghen ai cũng được, nhưng không được phép ghen tao với mày!”

Đúng là hoa hồng có gai.

“Đệt! Mày sờ chỗ nào đấy?!”

“Sao chỗ này của mày vẫn nhỏ vậy?”

Tay Nga cố chấp lướt trên người Minh, khúc khích cười đầy khoái trá, mặc cho người bên cạnh nắm tóc kéo lôi ra.

Tiếng cười cùng tiếng chửi hoà vào nhau, rầm rì rầm rì theo từng tiếng hít thở đều nhẹ nhàng tan vào màn đêm.

Xột xoạt

Chăn trên vai rơi xuống bụng, Phong ngước nhìn hai thân ảnh quấn lấy nhau ngủ say sưa trên giường.

Hot

Comments

Người đẹp Tây Đô

Người đẹp Tây Đô

Đôi khi, à không, nhiều lúc bạn thân còn có khí chất bạn trai hơn cả bạn trau

2024-10-25

1

Người đẹp Tây Đô

Người đẹp Tây Đô

Hài dị chú🥲🤣

2024-10-25

0

Khang Hỷ

Khang Hỷ

rất là cuốn nha

2024-10-14

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play