Chương 2: Lạc đàn

Bởi vì mất mái nhà nên chuồng heo bị gió lùa nghiêng ngả, cuối cùng đổ rầm. Mẫu thân bộc phát sức mạnh hồng hoang, dùng mũi húc các thanh gỗ chắn mở đường ra ngoài. Một khoảng trống nhỏ bằng một gang tay, đủ để cho mấy heo con nối đuôi nhau ra ngoài.

Ta xếp hàng đi cuối, vừa vặn bước ra ngoài thì một chiêu phép gì đó phóng thẳng về phía này, rầm một cái hất heo mẹ ngã vào đống gỗ vụn. Đã thế còn mang nguyên tố hỏa, rơm rạ dễ cháy chỉ vài giây khiến lửa bùng lên khiến mẫu thân kêu thảm thiết. Vậy mà mấy người kia vẫn đuổi hình bắt chữ trên trời, quyết không đổi địa điểm oánh nhau.

"Giao nộp người đi!"

"Giao cụ tổ ngươi! Giỏi thì qua đây mà lấy!"

Vị đại thúc kia, ngươi đã chẳng đánh lại còn không đem chủ nhân nhà mình chạy trốn mà lại đi khiêu khích kẻ địch. Thiếu chủ nhà ngươi lắc qua lắc lại nhiều quá, sắp lìa đời rồi kìa.

Đàn heo con nhốn nháo không dám chạy xa. Mẫu thân của chúng ta bị mắc vào đụn gỗ, bốn vó chổng lên trời, cho dù quẫy đạp thế nào cũng chẳng thể xoay xở. Trong tình thế nguy cấp, ta chạy đến cứu. Chỉ cần đưa heo mẹ vào trạng thái nằm nghiêng là bà ấy tự lật người lại được thôi.

"Éc éc!" (Chúng ta đi húc mẫu thân dậy! Nhanh lên!)

Ta hét lên. Đám huynh đệ tỉ muội dường như hiểu ý, cùng nhau đứng về một bên thi nhau húc nhưng không hiệu quả. Lửa cháy sắp lan đến nơi, trong lòng ta cũng đã cảm thấy luống cuống.

Bùm một cái nữa, chiếc giếng cách đó không xa trúng chiêu nổ tan tành. Lũ heo con hoảng sợ lại nhốn nháo kêu inh ỏi. Ta hét vài cái, mắng chúng có cha sinh nhưng không có mẹ dạy (mắng cả ta luôn), đám heo không hiểu nhưng cũng hiểu, vội vã tập hợp đội hình tiếp tục húc đẩy.

"Éc éc éc!" (Cùng nhau làm một lúc, tập trung lực trong một lần!)

Quả nhiên, sau khi lấy đà rồi húc đồng loạt, heo mẹ đã nghiêng một chút.

"Éc!" (Tiếp tục!)

Lại húc thêm cái nữa.

"Éc éc!" (Sắp được rồi. Lần nữa!)

Húc mạnh một cái nữa, mẫu thân nghiêng hẳn một bên, cơ thể to lớn quẫy đạp vài cái, thành công lăn úp bụng rồi đứng dậy. Cả gia đình nhà heo nhanh chóng chạy khỏi cái chuồng lửa cháy ngun ngút. Một vài con đã bỏng da, ngay cả ta cũng đã cháy xém một mảng đùi sau.

Mặc dù không có bản năng sinh tồn, nhưng tình mẫu tử khiến heo mẹ không hoảng loạn quá lâu. Bà ấy kêu lên vài tiếng, tiên phong dẫn chúng ta đi về phía rừng cây cách đó không xa.

Tuy nhiên, một cú nổ lớn cách đó không xa làm cho bụi bay mù mịt. Ta vội nằm xuống khi cảm nhận nguy hiểm. Đúng như dự đoán, liên tiếp những chiêu thức pháp thuật dội như mưa xuống xung quanh. Lúc ta mở mắt lần nữa đã thấy ta lạc bầy rồi.

Ta thở phào nhẹ nhõm khi nghe tiếng mẫu thân kêu từ xa. Ít nhất, gia đình ta đã rút lui vào cánh rừng an toàn.

Phía trước đất đá bật tung, buộc ta phải đi đường vòng. Với cái cơ thể bé tí cùng đôi mắt chưa nhìn rõ lắm, ta vấp ngã liên tục, suýt nữa còn rơi vào hố lớn đang bốc khói. Vì tầm nhìn hạn chế, ta đi theo bản năng mà không biết mình càng sâu vào trung tâm trận chiến hơn.

Ngoài đất đá, ta còn vấp phải thi thể người. Nén cơn buồn nôn lên trên cổ họng, ta mù mờ tiến về phía trước.

Ầm ầm!

Không ổn rồi, những người trên không trung đánh nhau càng quyết liệt. Tứ phía đều có nguy cơ bị dội bom, chân ta thì bị thương, còn sắp ngạt khói, chẳng lẽ sẽ phải vong mạng nơi này sao?

Tiếc quá, còn định làm một cuốn sách làm heo Vlog, vậy mà sắp khét thành heo nướng luôn rồi.

"Nguy rồi! Bọn chúng dùng pháp bảo Hắc Liên Đăng! Mau, mau bố trận phòng thủ! Lịch Dương đâu rồi? Ngươi mau tìm truyền tống phù, chúng ta sắp không cự nổi rồi!"

Ta ngước mắt lên, mặc dù không nhìn rõ người đang nói nhưng ta muốn chửi quá. Có truyền tống phù thì từ ban đầu sao không chạy đi? Ngươi xem, người cũng chết gần hết rồi? Biện pháp tốt không dùng, hy sinh oanh liệt để tiết kiệm tài nguyên cơ à?

"A!"

Một người trúng chiêu rồi rơi xuống ngay trước mũi heo của ta, hình như đã ngỏm.

"Lịch Dương! Ta sẽ báo thù cho ngươi!"

"Hahaha! Lũ giun dế các ngươi chỉ có vậy. Chịu giao tên tiểu tử kia ngay từ đầu thì đã được khoan hồng. Giờ thì tất cả các ngươi đừng ai mong trốn thoát!"

À thì ra cục thịt này Lịch Dương mang túi bảo bối đây mà. Ngươi support mà chạy lên tank thì ăn chưởng là đúng rồi. Kiếp sau đừng làm người nữa nha, khổ lắm.

Bọn này lại oánh nhau tiếp rồi. Ta đánh liều rúc tìm trong quần áo Lịch Dương, quả nhiên tìm thấy một cái túi gấm bằng nắm tay người lớn.

Đoán chừng đó là túi trữ vật gì đó, không có linh lực... đại loại vậy, sẽ không lấy được đồ ra. Mắt thấy đám người bên trên vẫn tung chưởng không ngừng, xung quanh ta biến thành bãi chiến trường mà không biết lúc nào sẽ tan xác, ta rúc mõm vào chiếc túi gấm cầu mong vận may. Thế nhưng...

Soạt một cái, một con heo năm ký như ta vậy mà bị hút vào trong chiếc túi mất rồi.

Vậy là nhét đồ vào sẽ không cần linh lực gì đó. Dễ quá nên ta vừa vào trong... và ngất rồi.

Hot

Comments

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

pha xử lí đi vào lòng túi:))

2024-12-04

1

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

phim con heo 🐷 đúng nghĩa

2024-12-04

2

Nguyễn Duy Khang

Nguyễn Duy Khang

thay từ ra thành chạy đi giám chế

2024-11-25

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Làm con heo sống không dễ dàng
2 Chương 2: Lạc đàn
3 Chương 3: Lần đầu gặp mặt
4 Chương 4: Nguy hiểm bất ngờ
5 Chương 5: Cận kề cái chết
6 Chương 6: Tạm biệt Lục Liên
7 Chương 7: Dính bẫy rồi!
8 Chương 8: Tarzan thời tiền sử
9 Chương 9: Phi lễ chớ nhìn
10 Chương 10: Ngươi... lưu manh!
11 Chương 11: Huấn luyện
12 Chương 12: Khả năng tu tiên
13 Chương 13: Thằn lằn tiến công
14 Chương 14: Ta sẽ bảo vệ ngươi
15 Chương 15: Tại sao ngươi vẫn chưa chịu lớn?
16 Chương 16: Đến làng chài
17 Chương 17: Trai tốt luôn được săn đón
18 Chương 18: Đã đến lúc phải rời đi
19 Chương 19: Tửu lâu hắc ám
20 Chương 20: Đi cướp không coi ngày
21 Chương 21: Nữ nhân không biết xấu hổ
22 Chương 22: Dạy cho chúng một bài học
23 Chương 23: Ăn cướp tiền của ăn cướp
24 Chương 24: Cùng nhảy dân vũ
25 Chương 25: Song sinh tài nữ
26 Chương 26: Tỷ muội tình thâm
27 Chương 27: Hủy dung
28 Chương 28: Thăm dò
29 Chương 29: Kết thúc hồi ức
30 Chương 30: Chiêu Nghi, hẹn gặp lại
31 Chương 31: Cảm ơn
32 Chương 32: Có tiền thì có quyền phông bạt
33 Chương 33: Mua chuộc lòng người
34 Chương 34: Ta muốn ăn cháo vịt!
35 Chương 35: Nếu ngươi đi sẽ mất ta mãi mãi đấy
36 Chương 36: Bị bắt cóc
37 Chương 37: Không từ mà biệt
38 Chương 38: Ngươi đi đâu mất rồi?
39 Chương 39: Ăn thùng uống chậu
40 Chương 40: Tiểu thư hầu phủ
41 Chương 41: Tiểu thư thật giả
42 Chương 42: Trở về Linh Lam cung
43 Chương 43: Nô tài hống hách
44 Chương 44: Lục tiểu bạch liên
45 Chương 45: Giả mù sa mưa
46 Chương 46: Dễ thương nên không trừ khử
47 Chương 47: Cửu hoàng tử gặp nạn
48 Chương 48: Thiên lao
49 Chương 49: Bích Thương vương đến
50 Chương 50: Thứ nữ Mạc Tuyết Vân trình diện
51 Chương 51: Tự làm mình xấu hổ
52 Chương 52: Mở quan tài
53 Chương 53: Minh oan
54 Chương 54: Ám vệ mới
55 Chương 55: Tuyển tú
56 Chương 56: Bị trù dập
57 Chương 57: Phong làm mỹ nhân
58 Chương 58: Thị tẩm
59 Chương 59: Lại làm heo nữa rồi
60 Chương 60: Hội ngộ
61 Chương 61: Heo đại tiên
62 Chương 62: Giết không tha
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Làm con heo sống không dễ dàng
2
Chương 2: Lạc đàn
3
Chương 3: Lần đầu gặp mặt
4
Chương 4: Nguy hiểm bất ngờ
5
Chương 5: Cận kề cái chết
6
Chương 6: Tạm biệt Lục Liên
7
Chương 7: Dính bẫy rồi!
8
Chương 8: Tarzan thời tiền sử
9
Chương 9: Phi lễ chớ nhìn
10
Chương 10: Ngươi... lưu manh!
11
Chương 11: Huấn luyện
12
Chương 12: Khả năng tu tiên
13
Chương 13: Thằn lằn tiến công
14
Chương 14: Ta sẽ bảo vệ ngươi
15
Chương 15: Tại sao ngươi vẫn chưa chịu lớn?
16
Chương 16: Đến làng chài
17
Chương 17: Trai tốt luôn được săn đón
18
Chương 18: Đã đến lúc phải rời đi
19
Chương 19: Tửu lâu hắc ám
20
Chương 20: Đi cướp không coi ngày
21
Chương 21: Nữ nhân không biết xấu hổ
22
Chương 22: Dạy cho chúng một bài học
23
Chương 23: Ăn cướp tiền của ăn cướp
24
Chương 24: Cùng nhảy dân vũ
25
Chương 25: Song sinh tài nữ
26
Chương 26: Tỷ muội tình thâm
27
Chương 27: Hủy dung
28
Chương 28: Thăm dò
29
Chương 29: Kết thúc hồi ức
30
Chương 30: Chiêu Nghi, hẹn gặp lại
31
Chương 31: Cảm ơn
32
Chương 32: Có tiền thì có quyền phông bạt
33
Chương 33: Mua chuộc lòng người
34
Chương 34: Ta muốn ăn cháo vịt!
35
Chương 35: Nếu ngươi đi sẽ mất ta mãi mãi đấy
36
Chương 36: Bị bắt cóc
37
Chương 37: Không từ mà biệt
38
Chương 38: Ngươi đi đâu mất rồi?
39
Chương 39: Ăn thùng uống chậu
40
Chương 40: Tiểu thư hầu phủ
41
Chương 41: Tiểu thư thật giả
42
Chương 42: Trở về Linh Lam cung
43
Chương 43: Nô tài hống hách
44
Chương 44: Lục tiểu bạch liên
45
Chương 45: Giả mù sa mưa
46
Chương 46: Dễ thương nên không trừ khử
47
Chương 47: Cửu hoàng tử gặp nạn
48
Chương 48: Thiên lao
49
Chương 49: Bích Thương vương đến
50
Chương 50: Thứ nữ Mạc Tuyết Vân trình diện
51
Chương 51: Tự làm mình xấu hổ
52
Chương 52: Mở quan tài
53
Chương 53: Minh oan
54
Chương 54: Ám vệ mới
55
Chương 55: Tuyển tú
56
Chương 56: Bị trù dập
57
Chương 57: Phong làm mỹ nhân
58
Chương 58: Thị tẩm
59
Chương 59: Lại làm heo nữa rồi
60
Chương 60: Hội ngộ
61
Chương 61: Heo đại tiên
62
Chương 62: Giết không tha

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play