Từ trên thiên đàng, ta rớt bộp một cái xuống đất. Thứ đầu tiên ta cảm nhận được là ánh nắng vàng ấm áp và chói mắt. Vài giây sau khi hình ảnh trước mắt dần sắc nét, ta thấy được mình đang nằm trên mặt đất khô nứt, phía trên có hai người nhìn ta chằm chằm.
Một người đàn ông ước chừng ngoài hai mươi, phong thái hoạt bát lém lỉnh. Người này đẹp trai đến từng cọng lông mi, mắt đen sáng, môi mỏng hơi cong như đang cười. Trên thân hắn mặc một bộ đồ cổ trang giống như ta thường thấy trên ti vi.
Trường bào được may bằng chất liệu vải thượng hạng, đen tuyền gần như chấm đất, hoa văn chạy dọc theo viền áo màu đỏ và điểm vàng nhạt. Cổ áo dựng cao trông khá cứng, khiến cho vẻ nghịch ngợm của hắn hòa tan một chút thanh lịch. Tay áo rộng mềm mại rủ xuống hai bên, phần gấu cũng được thêu họa tiết tinh xảo hình chim hạc mắt đỏ. Tổng thể lại có thể gọi là đẹp trai lai láng, hiếm có khó tìm, chỉ thiếu một chút (hơi nhiều) tinh tế nữa là mười điểm.
"Điện hạ, con heo này ăn hết thảo dược trân phẩm của ngài rồi."
Phi! Đẹp trai mà nói chuyện kỳ cục. Ta ăn cái gì, của ngươi, lúc nào? Đừng có ngậm máu phun lợn!
Nếu không phải nam nhân đó giắt bội kiếm bên hông, lão nương đã xông lên cắn ngươi rồi. Gặp may đó tiểu tử thúi!
"Lục Liên, pháp bảo cùng phù chú còn nguyên vẹn không?"
"Không còn gì nữa, nó ăn sạch rồi."
"..."
Bấy giờ ta mới để ý đến đứa trẻ ngồi đối diện, vì nó nhỏ quá không có thấy chứ không phải ta ham nhìn trai đẹp đâu nhé?
Đứa nhỏ này khoảng năm tuổi, cũng mặc đồ cao cấp, trang phục đỏ chói viền vàng, nhưng lại không hợp với gương mặt nhợt nhạt cùng khóe mắt trũng sâu, bờ môi tím ngắt đó.
Điều ta thấy lạ là mặc dù quá nhỏ nhưng cơ thể tiểu tử này toát ra tử khí lạnh lẽo rờn rợn, đôi mắt âm u không thấy tia sáng. Cho dù trông khá dễ thương cùng giọng nói trong trẻo cũng khiến ta liên tưởng đến một con búp bê ma từ tựa game kinh dị ta từng chơi.
Hoàn cảnh nào mới nuôi dưỡng ra một hài tử tuyệt vọng như vậy chứ? Bộ còn cái gì khiến loài người đau đớn hơn trong ví không có tiền hay sao? Nhìn đứa nhỏ đáng thương này, bỗng nhiên ta muốn làm heo mẹ quá.
Nam nhân trẻ tuổi rũ túi gấm trong tay mấy lần, cuối cùng chép miệng cất lại vào tay áo. Đột nhiên ta bị hắn nhấc lên, quay trái quay phải, lắc lên lắc xuống.
"Không phải chứ? Nuốt hết những thứ đó không chết nhưng cũng không có phản ứng gì, có phải sai sót ở đâu đó không nhỉ?"
Ta muốn nói, đừng lắc nữa, ta chóng mặt quá... sắp ói rồi.
"Huệ!"
Ta ói thật.
"A! Bẩn chết ta rồi!"
Ta bị ném vì nôn ra tay áo kẻ mà đứa trẻ gọi là Lục Liên đó. Lăn vài vòng trên mặt đất bẩn thỉu, đầu óc ta quay quay, tuy rằng trong bụng có một chút hả hê vì cảm thấy trả thù thành công.
"Với công lực của ngươi, ném mạnh như thế không bị thương cũng không chết, chứng tỏ những dược liệu cùng bảo vật kia hẳn là có công dụng nào đó... khụ..."
Đứa trẻ nói chưa hết một câu đã ho như vạc, gương mặt tái đi, mồ hôi rịn ướt vầng trán rộng. Lục Liên nhíu mày, lấy từ trong người một lọ nhỏ, lắc ra một viên hoàn cho hài tử đó ăn.
"Điện hạ, ngài đừng nói nữa. Chúng ta cần nhanh chóng hồi cung. Bệnh tình của ngài chỉ có quốc sư mới có thể chữa trị, bây giờ lập tức xuất phát."
Lục Liên dứt lời liền nhìn xuống ta.
"Dù sao nó cũng lấp bụng bao nhiêu đồ tốt, có lẽ mang về nghiên cứu rồi hầm canh cho ngài ăn sẽ đỡ lãng phí..."
Ta: "..."
Bây giờ không chạy còn đợi người ta đem tắm rửa sạch sẽ vào nồi à?
Ta chạy!
Nghĩ là làm, ta tốc biến như một làn gió, chỉ để lại khói bụi mù mịt phía sau. Thế nhưng chưa được vài mét đã dễ dàng bị tóm cổ nhấc lên.
"Chà chà, hình như ngươi còn có linh tính. Ta chưa thấy động vật nào mới mấy ngày tuổi mà đã hiểu tiếng người."
Khóe miệng Lục Liên câu lên một nụ cười đê tiện, bàn tay to lớn của hắn nắm gáy ta thật chắc, quay người mang lại chỗ đứa trẻ.
"Điện hạ, ngài thấy thế nào? Động vật sinh linh tính thông minh như vậy có lẽ sẽ có ích cho chúng ta. Nuôi lớn xem chừng làm sủng vật hay tọa kỵ cho ngài cũng khá ổn thỏa."
"Lục Liên."
Đứa trẻ nhìn ta vài giây bằng ánh mắt vô cảm, sau đó lại nhìn thuộc hạ của mình.
"Ta nghĩ vẫn là nên đem hầm canh thì hơn."
Ta: "..."
Lạy chúa trên cao, ôi thần linh ơi, những lời nói ác độc như vậy cũng có thể nói ra từ một đứa trẻ bé như hột mít vậy sao?
"Éc! Ta phản đối!"
Ngay sau khi ta vừa cất lời, đứa trẻ cùng Lục Liên đều bất động, nhìn ta bằng ánh mắt ngạc nhiên tột cùng.
Lục Liên: "Điện hạ, con heo này... vừa nói chuyện?"
Đứa trẻ: "Thật là thông minh, đem đi nấu lên có lẽ sẽ cực kỳ bổ dưỡng. Heo con, từ giờ tên ngươi là Cẩu Đản."
Updated 62 Episodes
Comments
Tiktok: @mathil_mathilda ❤
có tốc biến nhưng không đáng kể:))
2024-12-04
2
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Không chỉ hiểu, nó còn mắng nữa
2024-12-21
0
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Ê? Ê nha! Mắc gì tên Cẩu?
2024-12-21
0