Không được bất kính với người lớn tuổi.
Ta tự dặn lòng mình như vậy. Lão Lý tuổi tác đã cao mới có một mụn con gái, đã thế vợ còn qua đời sớm. Cho dù ta bị bodysamsung một chút cũng không tính là gì. Dù sao ta không để lộ tài năng, những người khác từng gặp đều nghĩ ta là thú cưng của Lục Dạ Lam nuôi.
"Cũng sắp tối rồi. Đường núi quanh co, về đêm còn có hung thú. Hay là ngươi ở lại ăn bữa cơm, sáng mai hẵng về?"
Sau khi Lục Dạ Lam nâng bọc lương thực lên, Lý Đức đon đả ngỏ lời. Ở phía sau Lý Hiểu Hiểu đang ngồi gỡ lưới nhưng ánh mắt lấp lánh như sao. Ta biết thừa cha con nhà này mưu đồ tấm thân trong trắng của cún con nhà ta. Lục Dạ Lam mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng trổ mã thiếu niên xinh đẹp xuất chúng. Không chỉ lão Lý mà nhiều nhà có con gái tuổi cập kê từng gặp cũng đều săn đón hài tử đáng yêu này. Hận không thể đem hắn lập tức trói về bái đường thành thân. Tuy nhiên Lục Dạ Lam một thân võ công, người biết điều đều không dám động.
Thi thoảng y đưa ta đi cùng đến đây, có lẽ là lo lắng ngư dân nơi này hóa thú bắt cóc mình. Ít ra còn có ta chạy về tìm Bảo ca cứu nguy. Ừm... dù sao vẫn là một hài tử, sợ người lạ cũng là điều bình thường.
Nghĩ vậy, ta đặt chân trước lên mũi giày y, vỗ vỗ an ủi. Lục Dạ Lam cúi đầu nhìn ta mím môi, không hiểu sao ánh mắt trở nên cương quyết.
"Lý bá, chúng ta không thể ở lại. Cẩu Tử nhà ta bị chiều hư thành quen, lạ chỗ là lại phá phách kêu gào ảnh hưởng đến gia đình nghỉ ngơi."
Ê? Ê bạn ơi? Đừng nói những lời khiến người khác hiểu lầm nha. Ta trẻ trâu như thế bao giờ? Nói vậy người ta đánh giá ta thì sao?
"Cái này..."
Lý Đức thở dài khó xử. Quả nhiên, hai cha con Lý gia nhìn ta với vẻ không vừa lòng. Lý Hiểu Hiểu vặn xoắn đứt cả sợi lưới đánh cá, ánh mắt oán hận giống như nàng ta muốn vặn ta thành bánh quẩy vậy. Lão Lý còn cố chấp nặn ra một nụ cười gượng gạo.
"Không đến mức đấy đâu. Ngươi xem, không phải nó vẫn đang rất ngoan ngoãn hay sao?"
Lục Dạ Lam âm trầm nhìn xuống ta. Trong lòng ta như có một trận bão băng thổi qua tê tê dại dại. Nuốt nước bọt, ta ngúng nguẩy chạy lăng xăng, kêu la ầm ĩ, còn húc đổ cả một mẹt cá khô.
"Éc éc!"
Hai cha con lão Lý bối rối lùa bắt ta nhưng không được. Vóc dáng ta nhỏ lại còn chạy rất nhanh, phút chốc khiến sân trước tanh bành bừa bộn.
"Ôi trời..."
"Cha ơi cẩn thận!"
Lý Đức vồ hụt ta, lảo đảo suýt ngã, cũng may Lý Hiểu Hiểu nhanh tay đỡ kịp. Bấy giờ Lục Dạ Lam mới làm bộ làm tịch bắt ta lại. Ta cũng phối hợp giãy giụa kêu thảm. Y ôm chặt ta bằng một tay, giam cả cơ thể trong vòm ngực mình.
"Ta đã nói rồi, nó rất quậy. Xin lỗi hai người, bây giờ ta phải đem Cẩu Tử về nhà ngay. Nếu không để đến tối hơn nó sẽ nổi điên cắn người."
"Nhưng mà... chúng ta có thể nhốt con heo này lại..."
Mặc dù Lý Hiểu Hiểu không nỡ để Lục Dạ Lam đi, nhưng mà sức phá hoại của ta nghiễm nhiên một cái lồng không thể nhốt được. Hơn nữa ông ta cũng biết tiếng hét của một con heo kinh dị đến mức nào. Lý Đức hiểu được điều này, vì vậy dùng ánh mắt ra hiệu cho con gái không nói tiếp.
"Vậy thì ta cũng không tiện giữ ngươi lại nữa. Lam tiểu tử, đi đường cẩn thận."
"Cha à..."
Lý Hiểu Hiểu muốn nói gì đó nhưng Lý Đức coi như không nghe thấy. Lão cười cười, bước chân tập tễnh đưa chúng ta ra cổng.
Lục Dạ Lam một tay cắp nách bọc gạo, tay còn lại vẫn có thể giữ ta chắc chắn mà không lung lay. Ta úp mặt vào áo y, cụp tai chắn gió lạnh.
Ngày hôm nay thật là mất mặt. Thảo nào Lục Dạ Lam đem ta theo cùng. Bổn trư vừa mới độ kiếp chưa kịp phông bạt mà đã phải diễn vai con heo hư hỏng phá làng phá xóm rồi. Nhục quá.
"Sao ngươi không nói gì?"
Y dừng lại nửa đường, thong thả đi bộ tiện thể chú ý đến ta. Ta tặc lưỡi, càu nhàu:
"Ngươi muốn nói gì? Lão trư bồi ngươi."
Y nói: "Ngươi đang giận ta có phải không?"
Câu hỏi này khiến ta ngơ ngác, đôi tai mỏng dựng đứng. Ta ngước lên, chỉ nhìn thấy cái cằm nhẵn nhụi. Thấy ta không trả lời, y lại nói tiếp, chất giọng hơi khàn nửa nạc nửa mỡ tuổi dậy thì.
"Ta không có ý gì với nữ nhi nhà họ Lý."
Ta: (⊙_⊙)
Ai hỏi mà bộ trưởng trả lời thế?
"Ta không giận ngươi." Ta thành thật đáp lời, vươn móng guốc ra vỗ vai y. "Yên tâm đi, best friend. Ta sẽ không giận khi ngươi hết độc thân trước ta đâu."
"Từ đó nghĩa là gì?"
"Là bạn tốt đó. Ám chỉ ngươi là bằng hữu thân thiết nhất của ta."
Lục Dạ Lam hơi ngừng lại rồi tiếp tục đi tiếp, khi ta uể oải nằm bò ngang người trên vai y, phát hiện y đang mỉm cười. Ta lại ngẩn tò te.
Chao ôi đẹp trai quá, đúng là con trai của mama. Huhu tung hoa tung hoa bis bis!
"Không mặc đồ trông thật khó coi."
"Éc?"
"Khi ngươi độ kiếp thì bộ đồ trên người cháy trụi rồi. Bản thân ở không như vậy mà không biết xấu hổ."
Ta: "..."
Mặc dù heo vốn dĩ không mặc đồ, nhưng không hiểu sao lúc này bổn trư lại cảm thấy ngại ngùng một cách kỳ lạ. Lục Dạ Lam im lặng một chút, cuối cùng vỗ nhẹ vào lưng ta.
"Lát về ta may bộ khác cho ngươi."
Updated 62 Episodes
Comments
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Heo cũng là con người, cũng có tự trọng mà, ơ kìa
2024-12-27
0
Huyền Diệu Hương
Thấy câu này nó thiếu thiếu
2024-11-17
2