Vị trí lỗ chọc tương đối thấp, khi người bên ngoài thổi thuốc mê, ta ở bên trong dùng chân trước bịt ống trúc.
"Kỳ quái, bị tắc rồi sao?"
Giọng một người đàn ông lẩm bẩm, kế đó lại là người khác chửi thề, sau đó đoạt lấy đồ vật.
"Đưa đây xem nào. Hừm. Đâu có bị tắc? Để ta."
"Phù..."
Hắn chọc ống trúc vào thổi lần nữa, nhưng khói chưa thoát ra đã bị ta ngậm đầu kia thổi ngược lại. Sau đó là âm thanh ho sặc sụa của một gã, người còn lại lo lắng hỏi han. Ta nhẩm tính thời gian, vừa mới vài cái chớp mắt, bên ngoài đã "ầm" một cái. Chắc là gục rồi.
"Chết tiệt. Lúc nào cũng coi thường ta, chính mình còn hậu đậu hút ngược khói độc. Đúng là đồ ngu ngốc. Không được rồi, đành phải để ngày mai Hồng Tú nương tử quay lại bàn tiếp vậy."
Kế đó giống như người bị kéo lê trên sàn, dần dần mất dạng. Ta cảm thấy mất hứng. Những kẻ xấu này cũng quá không chuyên nghiệp đi? Uổng công ta chuẩn bị tinh thần đánh một trận oanh liệt.
Bổn trư là tiên nhân đó!
Không có đất dụng võ. Ài...
Ta loanh quanh vòng qua chân bàn, nhảy lên giường, chui vào trong chăn ấm của Lục Dạ Lam.
Cần vitamin trai đẹp để chữa lành tâm hồn tổn thương này.
Thân hình ta nhỏ nhắn, đi tới đi lui tìm chỗ đắc địa để đặt mông. Chợt một bàn tay thon thả chộp lấy gáy ta, kéo đến khoảng trống trước ngực. Vì bị che khuất bởi chăn nên ta không thấy được biểu cảm của Lục Dạ Lam, nhưng ta biết y tỉnh rồi.
"Chúng ta được an toàn, sao ngươi có vẻ ấm ức thế?"
Xuyên qua tấm vải mỏng, giọng nói trầm khàn ngái ngủ rót vào tai ta, vô thức khiến lông mao mỏng manh khắp người ta dựng đứng. Ta khịt mũi, điều chỉnh cái áo tự chế của ta khỏi cộm người khi nằm xuống, ngáp một cái lười biếng.
"Ngươi biết xuất sư nhưng không được thực hành kỹ năng nó khó chịu đến mức nào không?" Ta gác đầu nhỏ trên cánh tay vừa mới duỗi của y, khẽ phàn nàn. "Tự nhiên có đầu người đến nộp, ta muốn làm một đại trư hào hiệp trượng nghĩa. Đánh cho bọn chúng chừa cái thói tặc khấu đó đi. Vì dân trừ hại đó."
Sau vài giây tĩnh lặng, Lục Dạ Lam di chuyển một chút trong chăn, giọng nói gần như ngay trên đỉnh đầu ta.
"Sau này trở về chỗ ta, sẽ có nhiều đầu người để ngươi đánh. Không ai tranh với ngươi."
Ét ô ét. Bổn trư không muốn vướng vào mớ rắc rối đó đâu. Bạch Nhiên từng nói ta không được can dự vào mạch truyện, nếu chẳng may thiên đạo phát hiện thì ta cũng tiêu tùng luôn đó sao?
Lục Dạ Lam không còn động tĩnh gì nữa, tiếng thở dần đi vào quỹ đạo, hơi nóng nhè nhẹ xuyên qua lớp chăn mỏng, phả vào đỉnh đầu ta.
Nghĩ đi nghĩ lại, cũng thật đáng tiếc cho y. Nghe nói là trở về tranh giành quyền lực, tranh giành nữ nhân, sau đó vì nữ nhân mà cải tà quy chính, buông bỏ hận thù. Y bảo hộ giúp nữ nhân này hết mực, nàng ta lại bám gót nam chính, đến một ánh mắt cũng không chia cho y. Cuối cùng kết cục thảm bại không thể sửa chữa. Tử vong là không thể tránh khỏi.
Nhưng thời gian ta ở bên hài tử này hơn mười năm, nói là không có tình nghĩa thì cũng không đúng. Y không hề coi ta là sủng vật, chúng ta luôn là mối quan hệ bằng hữu thân thiết. Mặc dù trong lòng ta, Lục Dạ Lam giống như đệ đệ hơn cả.
Thế gian này rộng lớn, có y là người thân cũng bớt cô quạnh hơn rất nhiều. Mặc dù đôi lúc ta cảm thấy tuyệt vọng vì cái thân xác heo, nhưng mộng tưởng một khi độ kiếp nguyên anh kỳ sẽ hóa thân thành người. Điều này là động lực duy nhất khiến ta không nản chí cho đến bây giờ.
Rúc đầu ra khỏi chăn, gương mặt rất đẹp, nằm nghiêng của y gần ta trong tích tắc. Ta lặng lẽ lùi lại một chút đủ để quan sát toàn cảnh.
Lam nhi, đến khi ngươi đi vào cốt truyện gốc, bổn trư sẽ bỏ rơi ngươi đấy.
Đừng buồn nhé.
Sáng hôm sau, khi ta thức dậy đã thấy Lục Dạ Lam quần áo tóc tai chỉnh tề đứng tựa vào cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Y thấy ta bò dậy liền vẫy tay, ý là kêu ta lại gần. Khi trèo lên khung cửa sổ, ta thấy một đoàn người ngựa nối đuôi nhau đang tiến vào cổng nhà trọ. Chủ yếu là nam nhân cao to lực lưỡng, quần áo lao động không mấy nổi bật. Phía sau có vài xe ngựa chứa đồ.
Điểm nhấn của đám người là một nữ nhân hồng y rực rỡ, chất vải mềm mại bó sát, bên dưới thả tà đung đưa khi di chuyển. Mái tóc đen như mực được vấn lên cao, cố định đơn giản bằng một chiếc trâm ngọc màu xanh. Dường như cảm nhận được sự soi mói, nàng ta ngẩng đầu lên, ánh mắt chính xác bắt được chúng ta.
Ta chỉ muốn nói là: Wow!
Từ khi đến thế giới này, đây là nữ nhân xinh đẹp nhất mà ta từng thấy. Mắt hạnh mày liễu, má hồng môi đỏ, đôi đồng tử nâu hạnh nhân ướt át đa tình. Điểm xuyết đuôi mắt trái là một nốt ruồi nho nhỏ khiến cho gương mặt nàng ta thêm phần quyến rũ.
Cười với chúng ta. À quên, hình như cười với cún con nhà ta.
Lục Dạ Lam mặt không biểu cảm, kéo thanh gác cánh cửa, đóng cái rầm.
Updated 62 Episodes
Comments
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Má, con heo hư đốn này 🤣
2024-12-27
0
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Ê!
2024-12-27
0