Chương 5: Cận kề cái chết

Các nhánh phụ mà Lục Liên từng nói, đó chính là những tổ đội chia ra để đánh lạc hướng kẻ thù. Mỗi đội đều có người đem con rối trẻ em vác bên người đóng giả ngũ hoàng tử, to mồm gào thét bảo vệ chủ tử giống như đêm định mệnh mà ta lạc mẹ đó.

Hắn nói có tận năm đội, mỗi đội bảy, tám người. Đội có người tên là Lịch Dương là những người Lục Liên không muốn bị gặp nạn nhất, bọn họ có nhiệm vụ đi đến Châu Dương tìm kiếm thảo dược trân quý nào đó ta không nhớ tên. Túi gấm trữ vật trên người Lịch Dương giống như túi bốn chiều của Doraemon vậy, thông với túi Lục Liên giữ. Việc phát hiện ra ta là ngoài mong muốn, sau khi Lục Dạ Lam biết tình hình chỉ lạnh nhạt kêu Lục Liên hủy túi gấm đề phòng bất trắc.

Lúc đó gương mặt Lục Liên bí xị, giống như không tình nguyện hủy đồ vật. Nhưng vì là mệnh lệnh không thể làm trái, hắn đành phải vận nội công bóp nát túi gấm thành bụi phấn.

Giờ đây ta được chiêm ngưỡng biểu cảm chưa từng được thấy của Lục Liên. Nét mặt âm trầm cùng môi mỏng mím chặt, đường gân trên trán nổi to dọa người, không còn là thiếu niên tươi cười nham nhở vài phút trước. Thích khách có cả sát thủ và những người tu tiên, không sợ hãi mà tiến lên chém giết, mỗi đòn đều quyết tuyệt không để lại đường sống. Mái tóc đen mượt buộc đuôi ngựa của Lục Liên chỉ vì né tránh một đường kiếm hung hiểm mà bị chém vỡ ngọc quan, tóc dài lòa xòa che khuất tầm nhìn.

"Điện hạ, ngài hãy bám chặt ta. Đừng bao giờ buông tay!"

Bên tả bên hữu trước sau đại địch như hổ rình mồi, có ta và Lục Dạ Lam là gánh nặng, Lục Liên nghẹn ngào phun ra một câu, kiếm tiên quét một vòng đẩy lui quân thù rồi trở về tay hắn, lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng màu đỏ đậm.

Lục Dạ Lam kẹp ta ở giữa, ngón tay nhỏ điên cuồng bám chặt qua vai hộ vệ nhà mình. Mặc dù gương mặt non nớt không có biểu cảm gì, vậy mà ta có thể nghe được trống ngực đập bùm bùm của cậu bé. Hóa ra, đứa trẻ này không hề vô cảm như vẻ bề ngoài.

Kẻ thù có khoảng hơn chục tên, thích khách có chi viện, giết một hồi lại thấy nhiều hơn. Lục Liên có giỏi cỡ nào thì cũng không phải ba đầu sáu tay, rất nhanh bị đuối sức. Hắn mang theo bọn ta đánh lùi, trên y phục không ít vết thương nông. Cánh tay sắt ôm chặt hoàng tử nhỏ không hề nới lỏng dù chỉ một chút.

Ta chỉ muốn nói là Lục Liên à, ngươi bỏ một con heo bảy cân ra có khi chạy được nhanh hơn đó. Thứ lỗi cho ta, huyết tinh tung tóe trước mắt, nỗi sợ nguyên thủy, mưu cầu được sống hèn mọn của ta chiến thắng tất thảy.

Hốc mắt ta nóng bừng khi thấy hắn vô tình sảy chân, bị kiếm của kẻ thù đâm xuyên bụng trái. Lục Liên ăn đau hét lớn, xoay cán kiếm chặt đầu kẻ thù phía trước. Vết thương ổ bụng không ngừng thấm máu làm ướt hắc bào, bước chân của hắn đã có phần loạng choạng. Tung một chưởng đẩy lui kẻ địch, Lục Liên nhún chân, dùng khinh công nhảy lên cao, chỉ trong một giây xác định hướng đi rồi cắm đầu chạy trên những ngọn cây.

Ở phía sau, kẻ thù mau lẹ đuổi theo, còn có người truyền âm đến trong không khí.

"Lục Liên thế tử, đây không phải là chuyện của ngài. Chỉ cần đặt tiểu tử trong tay xuống, bọn ta coi như không nhìn thấy ngài."

"Bích Thương vương không phải kẻ thù của bọn ta, tuy nhiên nếu ngài cố chấp không buông, đừng trách tại sao phụ mẫu ngài sẽ gặp nguy hiểm."

Lục Dạ Lam nhắm mắt lại, trong tiếng gió rít gào kêu lên:

"Lục Liên, ném ta xuống đi. Ta không muốn liên lụy đến ngươi nữa."

"Không đời nào!"

Tốc độ của Lục Liên không giảm chỉ có tăng, máu từ khóe miệng hắn chảy theo đường cong đẹp mắt xuống cằm, nhỏ tong tong lên mũi ta, con heo đang bị kẹp bẹp dí giữa hai người. Mặc dù sức đã yếu đi, có lẽ Adrenalin trong hắn đã kích hoạt một cách tối đa để bảo vệ bọn ta. Tuy nhiên khi sắp thoát khỏi rừng cây, bỗng dưng có hỏa lực từ đâu phóng tới. Lục Liên không kịp nhận ra, cứ thế cả ba chúng ta dính đòn nổ bùm trên không trung, rơi xuống như đất lộp bộp như củ khoai tây nướng khét.

Trời đất như quay cuồng trong mắt, giãy giụa vài cái, ta đứng lên và chạy về phía Lục Dạ Lam đang nằm bất động trên đất. Khi tầm nhìn rõ hơn, ta thấy Lục Liên đang cố gắng bò dậy cách đó không xa. Chẳng kịp nghĩ ngợi, theo bản năng, ta húc liên tục vào má đứa trẻ.

"Điện hạ! Cậu mau tỉnh lại đi mà!"

Trong lòng ta như có lửa đốt, liên tục lay tỉnh Lục Dạ Lam. Những kẻ xấu xa từng người một đáp đất, chậm rãi đi về hướng này. Hóa ra phía sau là vực đá, đã là cùng đường không thể thoát nên bọn chúng không vội.

Một trong số thích khách đi đến trước mặt ta, bóng to lớn phủ kín đứa trẻ vô hại dưới chân. Ta sợ hãi run rẩy không ngừng, chân nặng như chì chẳng thể di chuyển. Trường kiếm của hắn nhấc lên, hướng vào cổ Lục Dạ Lam đâm xuống.

"Éc! Đừng mà!"

Hot

Comments

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

/Scowl/

2024-12-04

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Làm con heo sống không dễ dàng
2 Chương 2: Lạc đàn
3 Chương 3: Lần đầu gặp mặt
4 Chương 4: Nguy hiểm bất ngờ
5 Chương 5: Cận kề cái chết
6 Chương 6: Tạm biệt Lục Liên
7 Chương 7: Dính bẫy rồi!
8 Chương 8: Tarzan thời tiền sử
9 Chương 9: Phi lễ chớ nhìn
10 Chương 10: Ngươi... lưu manh!
11 Chương 11: Huấn luyện
12 Chương 12: Khả năng tu tiên
13 Chương 13: Thằn lằn tiến công
14 Chương 14: Ta sẽ bảo vệ ngươi
15 Chương 15: Tại sao ngươi vẫn chưa chịu lớn?
16 Chương 16: Đến làng chài
17 Chương 17: Trai tốt luôn được săn đón
18 Chương 18: Đã đến lúc phải rời đi
19 Chương 19: Tửu lâu hắc ám
20 Chương 20: Đi cướp không coi ngày
21 Chương 21: Nữ nhân không biết xấu hổ
22 Chương 22: Dạy cho chúng một bài học
23 Chương 23: Ăn cướp tiền của ăn cướp
24 Chương 24: Cùng nhảy dân vũ
25 Chương 25: Song sinh tài nữ
26 Chương 26: Tỷ muội tình thâm
27 Chương 27: Hủy dung
28 Chương 28: Thăm dò
29 Chương 29: Kết thúc hồi ức
30 Chương 30: Chiêu Nghi, hẹn gặp lại
31 Chương 31: Cảm ơn
32 Chương 32: Có tiền thì có quyền phông bạt
33 Chương 33: Mua chuộc lòng người
34 Chương 34: Ta muốn ăn cháo vịt!
35 Chương 35: Nếu ngươi đi sẽ mất ta mãi mãi đấy
36 Chương 36: Bị bắt cóc
37 Chương 37: Không từ mà biệt
38 Chương 38: Ngươi đi đâu mất rồi?
39 Chương 39: Ăn thùng uống chậu
40 Chương 40: Tiểu thư hầu phủ
41 Chương 41: Tiểu thư thật giả
42 Chương 42: Trở về Linh Lam cung
43 Chương 43: Nô tài hống hách
44 Chương 44: Lục tiểu bạch liên
45 Chương 45: Giả mù sa mưa
46 Chương 46: Dễ thương nên không trừ khử
47 Chương 47: Cửu hoàng tử gặp nạn
48 Chương 48: Thiên lao
49 Chương 49: Bích Thương vương đến
50 Chương 50: Thứ nữ Mạc Tuyết Vân trình diện
51 Chương 51: Tự làm mình xấu hổ
52 Chương 52: Mở quan tài
53 Chương 53: Minh oan
54 Chương 54: Ám vệ mới
55 Chương 55: Tuyển tú
56 Chương 56: Bị trù dập
57 Chương 57: Phong làm mỹ nhân
58 Chương 58: Thị tẩm
59 Chương 59: Lại làm heo nữa rồi
60 Chương 60: Hội ngộ
61 Chương 61: Heo đại tiên
62 Chương 62: Giết không tha
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Làm con heo sống không dễ dàng
2
Chương 2: Lạc đàn
3
Chương 3: Lần đầu gặp mặt
4
Chương 4: Nguy hiểm bất ngờ
5
Chương 5: Cận kề cái chết
6
Chương 6: Tạm biệt Lục Liên
7
Chương 7: Dính bẫy rồi!
8
Chương 8: Tarzan thời tiền sử
9
Chương 9: Phi lễ chớ nhìn
10
Chương 10: Ngươi... lưu manh!
11
Chương 11: Huấn luyện
12
Chương 12: Khả năng tu tiên
13
Chương 13: Thằn lằn tiến công
14
Chương 14: Ta sẽ bảo vệ ngươi
15
Chương 15: Tại sao ngươi vẫn chưa chịu lớn?
16
Chương 16: Đến làng chài
17
Chương 17: Trai tốt luôn được săn đón
18
Chương 18: Đã đến lúc phải rời đi
19
Chương 19: Tửu lâu hắc ám
20
Chương 20: Đi cướp không coi ngày
21
Chương 21: Nữ nhân không biết xấu hổ
22
Chương 22: Dạy cho chúng một bài học
23
Chương 23: Ăn cướp tiền của ăn cướp
24
Chương 24: Cùng nhảy dân vũ
25
Chương 25: Song sinh tài nữ
26
Chương 26: Tỷ muội tình thâm
27
Chương 27: Hủy dung
28
Chương 28: Thăm dò
29
Chương 29: Kết thúc hồi ức
30
Chương 30: Chiêu Nghi, hẹn gặp lại
31
Chương 31: Cảm ơn
32
Chương 32: Có tiền thì có quyền phông bạt
33
Chương 33: Mua chuộc lòng người
34
Chương 34: Ta muốn ăn cháo vịt!
35
Chương 35: Nếu ngươi đi sẽ mất ta mãi mãi đấy
36
Chương 36: Bị bắt cóc
37
Chương 37: Không từ mà biệt
38
Chương 38: Ngươi đi đâu mất rồi?
39
Chương 39: Ăn thùng uống chậu
40
Chương 40: Tiểu thư hầu phủ
41
Chương 41: Tiểu thư thật giả
42
Chương 42: Trở về Linh Lam cung
43
Chương 43: Nô tài hống hách
44
Chương 44: Lục tiểu bạch liên
45
Chương 45: Giả mù sa mưa
46
Chương 46: Dễ thương nên không trừ khử
47
Chương 47: Cửu hoàng tử gặp nạn
48
Chương 48: Thiên lao
49
Chương 49: Bích Thương vương đến
50
Chương 50: Thứ nữ Mạc Tuyết Vân trình diện
51
Chương 51: Tự làm mình xấu hổ
52
Chương 52: Mở quan tài
53
Chương 53: Minh oan
54
Chương 54: Ám vệ mới
55
Chương 55: Tuyển tú
56
Chương 56: Bị trù dập
57
Chương 57: Phong làm mỹ nhân
58
Chương 58: Thị tẩm
59
Chương 59: Lại làm heo nữa rồi
60
Chương 60: Hội ngộ
61
Chương 61: Heo đại tiên
62
Chương 62: Giết không tha

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play