Dương Gia Bảo và Lục Dạ Lam, mỗi người một kiểu biểu cảm nhìn ta.
Còn ta thì nhờ da dày thịt béo cho nên sự xấu hổ không bị rò rỉ ra ngoài. Ta cười ha hả, chân trước vẫy vẫy một cách gợi đòn.
"Haha, chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Không phải như các ngươi nghĩ đâu. Thực ra ta bị mộng du, tưởng rằng Bảo ca là quái vật. Ngươi xem, là do ngươi lúc nào cũng ném chúng đuổi ta trong lúc luyện tập, cho nên ta bị ám ảnh tâm lý. Ừm... là ám ảnh tâm lý đó. Haha..."
Lục Dạ Lam đã khoác lại áo, che đi làn da non mềm trắng sứ, ánh mắt nhìn ta hình viên đạn. Ta cười gượng, nhìn xuống sàn xem hoa văn tự nhiên của đá.
Hóa ra Lục Dạ Lam từ nhỏ bị hạ độc phong bế kinh mạch. Vốn là một hài tử có thiên phú tu luyện võ công lại trở nên yếu ớt còi cọc. Những ngày này mỗi tối ta đều mệt như cóc chết, đặt lưng xuống ổ rơm mà Dương Gia Bảo làm cho là đã ngủ khò khò rồi. Còn hắn thì thi châm giải độc từ từ cho Lục Dạ Lam, hôm nay là buổi cuối cùng.
Không phải ta muốn nghĩ xấu xa đâu. Đặt mình vào trường hợp của ta thì ai nghe những tiếng động đó cũng sẽ liên tưởng tưởng tượng mà?
Dương Gia Bảo mặt đen còn thêm cái nết xấu tính. Ngày hôm sau lại luyện tập còn cố ý lùa quái vật tách ta ra khỏi Lục Dạ Lam. Cái kết là ta bị sét đánh những chục lần. Cũng may bảy lần đánh trượt, chỉ ba lần trúng.
Xuyên không đã lâu, ta phát hiện bản thân dường như có khả năng tu tiên. Ta đem chuyện này nói trong buổi tối ngày hôm đó, kết quả Dương Gia Bảo lục lọi hòm gỗ, ném cho ta một quyển sách.
"Tự thân vận động đi."
Và hắn đi ngủ.
Đúng vậy, từ sau khi ăn những thứ đồ tốt kia, có lẽ cơ thể ta xảy ra phản ứng hóa học gì gì đó, khiến ta có khả năng sống dai bất thường. Đã thế gần đây ta còn có thể cảm nhận được thứ gọi là linh khí. Lục Dạ Lam không biểu cảm nhìn ta, khóe môi hơi nhếch lên, nhạt nhẽo phun ra hai chữ:
"Chúc mừng."
Rồi cũng đi ngủ.
Ta cảm thấy đứa trẻ này có chút buồn. Nhưng ta không hiểu tại sao nó lại buồn.
Thở dài một hơi, ta chong đèn đọc sách. Miệt mài đọc từ đêm đến sáng, cuối cùng chẳng hiểu cái gì luôn.
Ban ngày ta uể oải như thây ma, lắc bên nọ, vẹo bên kia. Dương Gia Bảo thương tình vuốt cằm nhẵn thín, cảm thông cho ta nghỉ một buổi.
Thế nhưng hắn vẫn kêu Lục Dạ Lam chạy bộ. Ta nghiến răng chửi đến mười tám đời tổ tông Dương Gia Bảo, lóc cóc chạy theo Lục Dạ Lam.
Ít nhất lần này hắn không bắt mấy con thú kỳ lạ tạo 'động lực' để bọn ta chạy. Dương Gia Bảo phun cọng cỏ đuôi chó ra khỏi miệng, ngáp một cái lười biếng.
"Hôm nay ta ăn chay nha. Thật đáng tiếc..."
Ngày hôm sau, ta có hỏi hắn về những điều viết trong sách.
"Ngươi đọc vài lần thì sẽ tự hiểu thôi. Tiên đạo phải ngộ dần dần, không phải cứ đọc là hiểu đâu."
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt đầy ý tứ. Ta trợn lòng trắng đáp lại, lười ý kiến. Biết thừa hắn chê ta ngu như heo mà.
Thế rồi ta cạp sách chạy đến chỗ Lục Dạ Lam nhờ nó chỉ bảo, ôm hy vọng đứa trẻ này sẽ biết điều gì đó. Dù sao là phản diện tương lai, nếu không phải do bị tác giả đì thì nhân vật chính so với nó chỉ còn là cái tên.
Trái với gã người rừng kia, Lục Dạ Lam đọc qua rồi dùng mẩu than chì vót nhọn, khẽ vạch vào trang giấy những chỗ cần thiết trọng điểm.
"Chỉ cần nhớ những chỗ quan trọng, không cần tìm hiểu râu ria. Như chỗ này, ngươi đã có thể cảm nhận linh khí thì hiện tại chỉ cần tập trung hấp thụ chúng, tụ lại. Cơ thể ngươi giống như một cái bình rỗng, thu thập và làm đầy, đơn giản như vậy thôi. Quan trọng là làm theo đúng cách..."
Ta ngồi nghe một đứa trẻ giáo dục, mắt sắp sáng thành màu cầu vồng. Quả nhiên là thiên tài, nói chuyện ngắn gọn dễ hiểu ghê.
Tự nhiên thấy Lục Dạ Lam cũng đáng yêu. Phải chăng vẫn sống ở kiếp trước, ta muốn sinh một đứa trẻ xinh xắn trắng trẻo như vậy.
Nói mới nhớ, đã qua bao lâu thời gian, sao cái thân heo này không lớn thêm chút nào nhỉ?
"Ăn cơm thôi!"
Tiếng gõ nồi coong coong của Dương Gia Bảo khiến ta giật mình bay khỏi suy nghĩ. Cuối cùng theo Lục Dạ Lam đi đến gần ngọn lửa lớn, như mọi ngày được đổ đầy một bát hỗn độn ngũ cốc rau thịt. Trông có khác gì cám heo đâu, mỗi tội ăn cũng được.
Chủ yếu là cả ngày vận động mệt muốn chết, cây cỏ ven đường đối với người sắp lả đi vì đói như ta cũng có thể coi là sơn hào hải vị. Ăn nhờ ở đậu, không dám phàn nàn.
Thế rồi ngày hôm sau, Dương Gia Bảo không bắt chúng ta chạy bộ nữa. Hắn bắt đầu nghiêm túc dạy Lục Dạ Lam thứ hữu dụng nhất.
Khinh công.
Lục Dạ Lam thân thể hư nhược, dù được điều dưỡng nhưng cũng không phải thời gian ngắn là khỏi ngay. Võ công gì gì đó không thể học. Dương Gia Bảo quan sát nó một hồi, lắc đầu cảm khái.
"Đời này ngươi và tu tiên vô duyên. Võ công miễn cưỡng có thể học phòng thân, ít nhất có thể học khinh công đến khi nhuần nhuyễn, tự có thể bảo vệ bản thân."
Lục Dạ Lam cúi đầu mím môi, nắm tay nhỏ siết chặt. Trong mắt nó toàn là hận ý, ta không dám ý kiến, chỉ dám nhìn từ xa.
"Ta học."
Updated 62 Episodes
Comments
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Không, chỉ có cô thôi, con quỷ sau lưng kìa
2024-12-21
0