Chúng ta mất nhiều thời gian đi đường, lúc may mắn thì tìm được nhà trọ, không thì ngủ bờ ngủ bụi, miếu hoang, nhà bỏ trống. Tuy nhiên Lục Dạ Lam vẫn rất kiên trì, trong ánh mắt tăm tối của y không có chút nào nản chí. Ngay cả lúc này, chúng ta xui xẻo ở lại một tửu lâu hắc ám.
Trong một căn phòng biệt lập, nội thất cũng miễn cưỡng gọi là dùng được, ngoài bộ bàn ghế và giường cũng chỉ còn một cái chậu nước rửa mặt đặt ở góc tường. Bởi vì kinh tế khó khăn, đãi ngộ che mưa che gió qua đêm cũng là tốt lắm rồi. Lục Dạ Lam điềm tĩnh đả tọa vận công trên giường. Phía ngoài cửa vang lên giọng nói nam nhân kèm theo tiếng gõ cửa.
"Khách quan, bữa tối của ngươi đã sẵn sàng. Ta đem vào trong luôn nhé?"
Khi chúng ta còn chưa kịp trả lời, cửa chính đã bị đẩy vào. Đó là tiểu nhị người nhỏ mặt nhỏ của quán, đôi mắt cười ti hí, nhanh nhảu bưng khay đồ ăn đến cho bọn ta.
Lục Dạ Lam từ từ mở mắt, nhàn nhạt nói:
"Cảm ơn."
"Khách quan thong thả dùng bữa, ta ra ngoài đây ạ."
Tiểu nhị đến nhanh mà đi cũng nhanh. Sau khi đặt khay đồ ăn lên bàn thì ra ngoài, thuận tay khép cửa lại như cũ. Lục Dạ Lam liếc nhìn đồ ăn trên bàn, mày kiếm khẽ nhíu lại.
"Thủ pháp này không tồi."
Y thở dài, ngồi xuống ghế rót một chén trà nguội, lại lấy trong tay nải một quả dại to như củ hành tây. Quả này hình thù xù xì, chua chát khó ăn, tuy nhiên lại là đồ bổ mọc trên kẽ đá hiếm có khó tìm. Y đương nhiên không thể ăn đồ ăn trên bàn vì nó có thuốc, một người phàm ăn vào chắc chắn rơi vào hôn mê sâu.
Ta nhảy lên bàn, nhìn bát cháo trắng nóng hổi cùng hai cái màn thầu cứng ngắc, trong lòng cũng có chút ghét bỏ. Nhưng nghĩ lại nơi hoang vu hẻo lánh như thế này cũng kiếm được một nơi ở qua đêm, lấp no cái bụng thì ta cũng không có phàn nàn gì.
"Ngươi không cần thì ta ăn nhé?"
"Ừ."
Vậy là ta không khách sáo nữa, hà hơi vài cái làm nguội bát cháo rồi đánh chén sạch sẽ, lại nuốt chửng hai cái màn thầu bằng tốc độ ánh sáng. Bởi vì bột mì khô quá nên ta mắc nghẹn, vội rúc đầu vào chén nước trên tay ai đó uống ừng ực.
Lục Dạ Lam không ghét bỏ ta, trái lại còn hạ thấp chén nước xuống, tránh cho ta phải nghến cổ lên.
"Uống từ từ, không ai cướp của ngươi."
"Éc, thần chết cướp mạng của ta a!"
Sau khi nuốt trôi cái bánh cứng, ta không chút ý tứ ngồi bệt trên bàn bằng tư thế thổ phỉ, thở hổn hển, còn "ợ" một cách chuyên nghiệp. Cũng may là kịp thời thông đường thở, nếu không đường đường là lão trư sống hai kiếp hơn ba mươi tư năm, sét đánh không chết mà lại chết nghẹn, ta sẽ hổ thẹn với bản thân lắm.
Bên ngoài cửa thi thoảng có tiếng đi đi lại lại, chắc là chờ đến khi chúng ta "ngấm thuốc" rồi mới đi vào. Lục Dạ Lam không vội vàng, cứ từ tốn mà ăn hết quả dại. Người khác nếu nhìn thấy thì chắc tưởng y đang ăn mỹ vị nhân gian.
Quả nhiên người đẹp thì ăn trái cây xấu xí cũng trở nên phong cách.
Lam nhi cao ráo thanh tú như vậy, cầu mong ngươi không lớn lên trở thành một ông chú cơ bắp.
Khoảng một tuần trà, cánh cửa lại vang lên tiếng gõ. Lần này không chờ cho phép mà tên tiểu nhị cứ thế bước vào.
"Khách quan, ta đến thu chén đĩa."
Nhìn thấy khay đồ ăn sạch bong, tiểu nhị cười không khép được miệng.
"Trời tối bên ngoài có muỗi, khách quan đừng mở cửa sổ đó nha."
Khi kẻ đó rời đi, ánh mắt len lén liếc qua gương mặt cún con của ta, cười thô bỉ. Ha, cứ cười đi. Người cười cuối cùng mới là kẻ chiến thắng.
Lục Dạ Lam đứng dậy, đi ra đóng cửa sổ. Bây giờ vẫn chưa phải là giờ ngủ, y lại leo giường ngồi thiền. Bên ngoài hành lang không cách âm, có thể nghe thấy âm thanh ồn ào náo nhiệt từ đại sảnh lầu dưới nhưng y không care. Khi đôi mắt nhắm lại khiến gương mặt y nhu hòa hơn, vẻ lạnh lùng âm u tản đi. Ta cảm thấy chán, dùng cái tay nải của y làm giường, cuộn người mà ngủ.
...-----------...
Nửa đêm...
Ta ngủ không sâu giấc, vì vậy bên ngoài có động tĩnh, mí mắt của ta đã kéo ngược lên, tâm trạng có chút phấn khích mong chờ. Ngược lại Lục Dạ Lam - mỹ thiếu niên đang nằm nghiêng trên giường, chăn mỏng đắp hờ đến ngực, gối đầu lên một cánh tay, có thể nghe được tiếng thở đều đều.
Nến đã tắt từ khi nãy, vậy nhưng bằng đôi mắt "hỏa nhãn kim tinh" (bốc phét) của ta, có thể nhìn rõ tỏ tường từng cây kim sợi chỉ ở khoảng cách xa nhất mười mét. Có hai người đang đứng ở cửa đang nghe ngóng động tĩnh trong phòng. Khi thấy yên tĩnh, một trong số bọn chúng dùng ngón tay khẽ khàng chọc thủng giấy dầu dán ô cửa, sau đó ngó mắt vào nhìn.
Tất nhiên là không nhìn được gì rồi. Dăm ba tên nhân loại, sao tinh bằng mắt heo?
Thế là, bọn chúng làm gì đó sột soạt lúc lâu, rồi đẩy một ống trúc bằng ngón tay qua lỗ thủng. Ta nhìn thấy suýt nữa cười ra tiếng.
Tai nghe không bằng mắt thấy. Tiếp theo, có phải chúng thổi thuốc mê vào hay không?
Đánh thuốc hai lần, cũng cẩn thận quá mức dư thừa rồi.
Updated 62 Episodes
Comments
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Heo tinh mắt, ủaaaaaaaaaaa?
2024-12-27
0