Thời gian thấm thoắt trôi đi. Ta không nhắc đến cái xác trong động thì Dương Gia Bảo vẫn là người tốt. Có lần ta nổi hứng hỏi, hắn chỉ mỉm cười không nói gì, mang con dao trắng ởn ra mài xoèn xoẹt. Bổn trư sợ quá, từ đó coi như mất trí nhớ.
Ở đây không rõ tháng năm, ngày qua ngày, thu qua đông đến. Dương Gia Bảo ở đâu kiếm cho Lục Dạ Lam mấy bộ đồ bông vải rẻ tiền. Lúc tuyết rơi nhiệt độ hạ xuống, quấn hài tử tròn như cái bánh chưng.
Ta cười cười, trêu ghẹo nó đỏ mặt tía tai. Thế là Lục Dạ Lam phục thù, một ngày rảnh rỗi cắt cắt khâu khâu làm một cái áo bông tự chế cho ta, khiến ta mặc vào tròn thành hình cầu.
Chỉ có Dương Gia Bảo xuân hạ thu đông vẫn mặc khố. Ta không biết hắn có từng tắm hay chưa, nhưng có lẽ lớp tế bào chết dày quá nên không cảm nhận được gió táp mưa sa chút nào.
Cấp độ tu luyện của ta đột phá. Từ chỉ hấp thu linh khí đến cảm nhận linh khí dao động, điều khiển linh khí trong cơ thể, xuất động linh khí tấn công theo mong muốn mặc dù còn khá yếu ớt.
Dương Gia Bảo xoa cằm nhẵn thín, gật gù nói:
"Ngươi nhập môn rồi, con heo đầu tiên trên thế gian này không phải tu ma mà là tu tiên, hiện đã là luyện khí kỳ sơ cấp rồi. Chúc mừng nha."
Lục Dạ Lam, cục bông nhỏ lạnh nhạt nhìn ta, hờ hững phun ra hai chữ:
"Chúc mừng."
Ta: "..."
Khen một câu tử tế thì ngươi bị đau răng hả?
Thời tiết càng ngày càng lạnh. Dương Gia Bảo đem những khối đá lớn lấp cửa hang, chỉ để lại một lối đi vừa người hắn. Thế là trong động ấm hơn hẳn.
Có một ngày, hắn đem về vài món ngon lành hơn mọi hôm, có lẽ là đổi từ dân làng mà hắn từng nói.
"Hôm nay là năm mới rồi đó. Đây là lần thứ hai ta có người ở chung. Thật là vui quá đi!"
Chỉ có Lục Dạ Lam là ngẩn ngơ, khóe môi lẩm bẩm:
"Đã qua một năm rồi ư?"
Ta lặng lẽ vỗ vai nó.
"Điện hạ đừng buồn, ngươi còn có ta mà."
Lục Dạ Lam quay lại nhìn ta, ánh mắt đen như mực, sâu như đáy hồ. Nó định nói gì đó, nhưng tiếng la oai oái của Dương Gia Bảo khiến ta giật bắn mình. Quay lại xem thì hóa ra trong một bọc thức ăn hắn mang về có con gián bên trong. Thức ăn bị ném la liệt, còn người thì trèo tót lên trần hang đá, ôm chặt vào một khối nhô lên.
"Tô Tử Du! Mau... mau đuổi nó đi mà!"
Khóe miệng ta hơi giật giật, không cảm xúc một chân dí chết con gián đang bò loạn xạ.
Ở dơ mà lại sợ gián. Đúng là tên ngược đời.
...----------...
Mười năm sau...
Trên bầu trời xuất hiện dị tượng, nắng trong xanh nhanh chóng bị mây đen che khuất. Đàn chim khô lâu đậu trên mỏm đá cảnh giác ngó nghiêng, phút chốc đập cánh loạn xạ bay đi. Nền trời tối đi nhanh chóng, vẫn còn là ban trưa nhưng lại giống như bảy giờ tối. Gió rít u u qua khe núi, dần lớn thành cơn lốc cuốn theo bụi đất mịt mù.
Mây đen che phủ bầu trời, tụ lớn hơn ở một điểm. Có thể thấy tia lửa điện dần hình thành trong những khối xám xịt, tích lại và chờ bùng phát. Thế rồi, một tia sét to bằng cánh tay người trưởng thành không hẹn mà bổ thẳng xuống tạo thành âm thanh chói tai. Tiếp theo đó là những phát đánh xé không gian, nhanh như tốc độ ánh sáng. Tất cả tụ lại một điểm, cường độ mạnh đến nỗi rung chuyển trời đất.
Tổng cộng chín tia sét, đánh đủ tự động ngừng. Mây đen giống như giơ ngón giữa với ta, bực bội tan đi khi không thể bổ chết được ta.
"Hahaha!"
Ta cười sảng khoái, đứng thẳng rũ bụi trên người. Khi đám khói xung quanh tản đi, lộ ra một thân hình yêu kiều đã gặp một lần là khó quên.
Chính là ta. Một con heo sữa không thể lớn nổi.
Lần này độ kiếp đã là trúc cơ đại thừa kỳ, chỉ cần thêm một chút nữa là bổn trư ta đạt đến trình độ nguyên anh rồi.
Nói ra, ngay cả Dương Gia Bảo cũng kinh hãi trước tiến bộ của ta. Không nói đến những người sinh ra có thiên phú tu luyện, động vật tu tiên cũng là thấy lần đầu, động vật tu luyện đến trúc cơ kỳ có khi trên thế giới này chỉ có mình ta.
Hắn bảo là, động vật muốn khai mở linh trí thì phải tu luyện thành yêu, mà đã là yêu rồi chẳng thể nào tu tiên được, đó là luật trời. Những yêu quái sinh linh trí cố chấp đi theo con đường tu tiên thì cuối cùng chỉ nhận được kết cục diệt vong, bị thiên đạo đánh chết.
Tuy nhiên ta hoàn hảo sạch sẽ, có căn cơ lại không rơi vào con đường tà ma, cư nhiên sẽ thuận lợi hơn nhiều. Mặc dù đây chỉ là lý thuyết.
Duy chỉ có một điều khiến ta băn khoăn, đó là trước giờ cho dù có ăn bao nhiêu, ta không thể béo lên nổi một vòng, cũng không thể cao lên được một phân. Hoàn toàn vẫn là con heo nhỏ nhắn vô hại.
Khi ta nhảy xuống khỏi mỏm đá nứt nẻ do bị sét đánh vỡ, suýt nữa đụng vào một đôi ủng vải đen tuyền bạc màu. Kế đó cơ thể ta bị nhấc lên cao, xoay trái xoay phải chóng hết cả mặt.
"Đã độ kiếp mấy lần rồi, tại sao ngươi vẫn chưa chịu lớn?"
Updated 62 Episodes
Comments
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Heo sữa quay... ủa
2024-12-27
0
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Mặc khố? :)))
2024-12-27
0