Dương Gia Bảo vừa dọn dẹp vừa mắng ta là đồ phá phách. Ta nấp sau lưng Lục Dạ Lam, gang mồm ra cãi lại:
"Bảo ca, ngươi đừng có đứng cây dâu mắng cây hòe. Những thứ đó là do quái vật làm hỏng, ta chỉ là người bị hại nha."
Hắn nói: "Ngươi còn không tính là người."
Ta không phục, tiếp lời:
"Ngươi thần thông như vậy, có giỏi thì biến ta thành người đi? Những thứ đó cứ để ta làm cho."
Dương Gia Bảo dừng động tác, nhìn về phía này. Ta lập tức rụt người vào sau tà áo Lục Dạ Lam.
"Ngươi tưởng cứ là thế giới huyền huyễn thì muốn gì cũng được à? Nếu bổn tọa làm được, trước hết sẽ biến ngươi thành con nhái bén!"
Người vô hình - Lục Dạ Lam bấy giờ mới lên sàn. Hài tử này giống như thật sự nghĩ gã người rừng định biến ta thành nhái bén thật, nó bước lùi về sau một chút, áo dài trùm kín đầu heo ta khiến ta chẳng nhìn thấy gì ngoài ống quần.
"Đại sư, ngươi hãy bỏ quá cho. Cho dù mồm miệng người này nói năng không sạch sẽ nhưng nàng ấy không phải là kẻ vô ơn phá hoại. Hơn nữa nếu thật sự có quái vật trèo lên tận đây chứng tỏ nơi này không còn an toàn. Ngươi xem chúng ta cần phải thiết lập phòng vệ kiên cố hơn không?"
Một lời hài tử này nói ra chuyển đề tài một cách khéo léo, thành công khiến cho người rừng chau mày suy tư. Cuối cùng khi hắn tiếp tục công việc dọn dẹp, ta chui khỏi vạt áo Lục Dạ Lam, ngước lên nhìn vẻ mặt lạnh te của nó.
"Sao bữa nay ngươi tốt với ta quá vậy.
Nó trả lời: "Đại sư nói cần chăm sóc ngươi thật tốt. Cho nên sau này ta sẽ bảo vệ ngươi."
Ta chưa kịp cảm động thì lời nói tiếp theo của đứa trẻ dội ta một gáo nước lạnh:
"Ngươi tu luyện linh khí, sau này có thể dùng ngươi hầm canh bồi bổ cơ thể."
A thì ra là vậy.
"..."
Mẹ nó chứ!
Đêm xuống, ta lén lút gọi Lục Dạ Lam từ trong cơn mơ tỉnh dậy, giục nó chạy trốn với ta.
Đôi mắt trẻ thơ nhập nhèm nhìn ta với vẻ đầy khó hiểu, ta nhón gót chân, thì thầm vào tai nó:
"Chúng ta chuồn mau. Người này cực kỳ nguy hiểm, hắn không phải Dương Gia Bảo."
Một người một heo lén lút bò khỏi những bậc thang đá lạnh lẽo. Buổi đêm gió hú qua thung lũng, tạo thành những âm thanh ma quái. Màn sương vô tận như miệng một con quái vật khổng lồ, không biết thứ gì đáng sợ ẩn nấp bên trong. Tuy nhiên, cái gã đen thùi lùi ngủ khò khò trong hang động kia mới đáng sợ hơn tất thảy.
Ai biết hắn định làm gì bọn ta? Thiên hạ này không có bữa tiệc nào là miễn phí cả.
"Các ngươi đi đâu vậy?"
Ta giật mình, trượt chân ở bậc cuối, ngã oạch một cái. Còn Lục Dạ Lam còn vài bước nữa tiếp đất, sắc mặt sa sầm.
"Hôm nay ta mới học khinh công, có chút thành tựu, muốn đem Tô Tử Du đi thử nghiệm."
Phía trước, người đáng lẽ nên ngủ lại đứng dựa vào vách đã một cách thoải mái, nhìn bọn ta cười một cách gian xảo.
"Thật không? Hay là vì Tô Tử Du ngươi..." Hắn lười biếng ngáp một cái, híp mắt nhìn xuống ta. "Đã thấy cái xác bên trong động rồi?"
Ta lạnh gáy, lông tơ dựng đứng. Cổ nhân đúng là cổ nhân, không thể dễ dàng bị lừa như vậy. Lục Dạ Lam nhảy thẳng từ bậc thang xuống, đứng chắn trước ta, quan sát Dương Gia Bảo một cách đề phòng.
Biết rằng không thể lừa gạt, ta đành thú nhận.
"Ta không cố ý, là con thằn lằn kia đục thủng tường. Bảo ca, ngươi là người tốt, tất nhiên sẽ không tính toán với chúng ta đúng không?"
"Người tốt?"
Hắn lập tức ngắt lời ta, đứng dậy khỏi bức tường rồi tiến về phía này, một chưởng đánh ngất Lục Dạ Lam và xách hài tử này trên tay. Nụ cười của hắn không hề chân thật.
"Sai rồi. Ta là kẻ xấu."
Ta và Lục Dạ Lam bị bắt lại. Ngoài dự đoán, Dương Gia Bảo không làm gì bọn ta. Hắn đơn thuần chỉ đem chúng ta quẳng lại vào trong động rồi lại đi ngủ, rất nhanh ngáy khò khò.
Không một lời giải thích, hắn không hề nói cho chúng ta biết về nguồn gốc cái xác chết kia. Vết hổng trên tường khi nãy cũng bị hắn xếp đá chắn lại. Nhưng ta biết được một điều, bộ xương đó không ai khác chính là người được gọi là Dương Gia Bảo.
Đối với một kẻ xuyên hồn như ta, hắn lại là người xuyên xác. Trên thân thể bộ xương đó mặc quần áo hiện đại, giống như đồng phục trung học trường nào đó. Thẻ tên trên cổ mặc dù theo năm tháng đã bị ô xi hóa nhưng vẫn mơ hồ nhìn thấy phần tên. Chính là Dương Gia Bảo không sai biệt lắm.
Ta khó ngủ, nằm lăn đi lộn lại. Cuối cùng cảm thấy không an toàn bèn rúc vào Lục Dạ Lam. Đứa trẻ này như một cái lò sưởi mini, thật là ấm áp. Bình thường kêu ta phi lễ chớ đụng, ngất đi rồi trông thật là đáng yêu. Ta thở dài một hơi, cuộn tròn trong lòng Lục Dạ Lam.
Dù sao cũng không chạy được, ngày mai có lên đoạn đầu đài thì hôm nay cũng phải ngủ đủ giấc.
Điều khó hiểu là ngày hôm sau 'Dương Gia Bảo' vẫn bình thường, tiếp tục đem Lục Dạ Lam đi luyện công gì đó như cũ. Lúc họ trở về, hắn ném Lục Dạ Lam mệt như chó chết xuống một góc. Ta lân la đến gần chân hắn, hỏi nhỏ:
"Bảo ca, ngươi thật là tốt. Trên đời này chẳng ai lại đi giúp người không công như vậy. Ta thay mặt tiểu tử kia cảm tạ ngươi."
Hắn nhoẻn miệng cười, ánh nhìn tà tứ lướt qua ta một giây, cũng học cách thì thầm của ta để đáp lời:
"Không cần cảm ơn. Ta chính là có mưu đồ mới giúp các ngươi đó."
Updated 62 Episodes
Comments
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Hả? Là xác DGB chết rồi nên nhập vào cái xác khác hay DGB real chết rồi, người đứng trước mặt là đồ fake nhưng biết bí mật của DGB?
2024-12-21
0
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Tính lên làm nam chính hay gì?
2024-12-21
0
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Chấp niệm với món heo hầm vl
2024-12-21
0