Ta mở mắt, vì đau mà tỉnh lại.
Đầu heo cùng phần lưng ma sát xuống mặt đất vì bị kéo lê. Khi ngẩng đầu lên, ta thấy đứa nhỏ năm tuổi kia đang cầm một móng giò phía sau của ta bằng một tay mà ra sức lôi đi.
Hình như lại ở trong một vách đá đứng, đường chỗ ghề sỏi đá, sau gáy ta va liên tục vào những khối cứng hoặc sắc nhọn lởm chởm, đau đến mức chảy nước mắt.
"Ai da điện hạ của tôi, ngài có thể nhẹ tay chút không? Ta sắp hóa kiếp rồi, huhu..."
Lục Dạ Lam ngay lập tức ngừng cước bộ quay lại nhìn ta, đôi mắt đen u ám dường như có chút không ngờ tới. Nó buông tay khỏi chân ta, chà bàn tay vào mặt đá giống như ghét bỏ lắm ấy.
Ê?! Xúc phạm đó nha.
"Tỉnh là tốt rồi. Tự đi đi."
Dứt lời đứa trẻ quay người đi thẳng. Ta chớp chớp đôi mắt heo tròn xoe, trên đỉnh đầu hiện lên một rổ dấu hỏi chấm.
"Điện hạ, vậy ta đi nhé?"
Ta đi hướng ngược lại, cơ thể di chuyển một cách khó nhọc. Sau khi ăn hết những thứ trong túi gấm của Lục Liên, mặc dù không triển khai được bàn tay vàng gì đó nhưng khả năng phục hồi của ta thật đáng ngạc nhiên. Từ một con heo mấy ngày tuổi, bị đốt bỏng hai lần, rơi như bịch gạo liên tục vậy mà không chết. Ngay cả những vết rách trên da khi bị kéo lê cũng đang hồi phục với tốc độ trông thấy.
Đi chung với thằng nhóc kia chắc chắn sẽ bị liên lụy. Mặc dù ta cảm thấy tội nghiệp cho đứa nhỏ nhưng ta cũng chẳng phải thánh mẫu. Một con heo như ta ngoài việc hồi phục nhanh thì vẫn dễ chết như thường. Hoàng gia gì đó từ xưa đến nay là một vũng nước đục, không dại gì mà ta lại ngu ngốc dây vào.
Bùm!
Đi được vài bước bị sét đánh.
Ta nhả khói đen ra khỏi miệng, cơ thể khét lẹt ngọ nguậy khó khăn khi quay lại nhìn Lục Dạ Lam, người đang hững hờ quan sát ta từ vị trí cao hơn. Lời nó nói còn ngứa đòn hơn:
"Ta yểm bùa ngươi rồi. Cách xa ta quá hai mươi bước chân là bị sét đánh."
À ra là thế...
À mẹ nó thằng ranh con!
Một người một heo cứ thế lên đường. Bọn ta đi ven theo vách đá. Không hiểu có phải vì cắn quá nhiều đồ tốt hay không mà ta cảm thấy rất khỏe khoắn. Ngược lại thằng nhóc Lục Dạ Lam thở hổn hển, mặt đỏ ửng lên như trái dâu tây. Mới đi chưa được một canh giờ, nó ngồi bệt trên một bề mặt tương đối bằng phẳng để lau mồ hôi trán.
Đã thế còn ngứa mồm kêu ta đi trước đi không cần đợi. Bổn trư ta nhổ nước bọt phì phì, mắt heo trợn trắng âm thầm tỏ ra khinh bỉ nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi cách đó không xa, giả bộ mệt mỏi để ai đó không tự ái.
Ta thoát được mà không bị thiên lôi bổ chết thì ta bốc hơi từ lâu rồi, còn đợi ngươi quan tâm chắc?
"Tiếp tục thôi."
Được một lát, đứa trẻ mím môi đứng lên, bước chân lếch tha lếch thếch. Ta đoán chừng hai cọng chân giò của nó yếu như cọng hành đã không chịu nổi, vì thế buông lời quan tâm:
"Điện hạ không sao chứ? Hay là cứ nghỉ thêm một chút nữa. Dù gì thì những kẻ kia chết hết rồi, không đuổi đến nữa đâu mà sợ."
Lục Dạ Lam chỉ liếc qua ta một cái, thần sắc lạnh nhạt.
"Không đi thì đợi ngươi cõng ta đi chắc? Hơn nữa trời sắp tối rồi, nhiệt độ đang hạ xuống rất nhanh. Chúng ta cần tìm nơi nào an toàn hơn để đốt lửa trại."
"..."
Ta nhịn. Nếu không phải mới năm tuổi đã phải tham gia game sinh tồn, thấy có chút đáng thương thì ta đã cạp chết nhà ngươi rồi.
Tuy nhiên chưa đi được bao xa, Lục Dạ Lam không may đạp trúng một cái bẫy. Tấm lưới ngay lập tức bao quanh nó thành một cục rồi bị kéo vút lên cao.
Ta chưa kịp hả hê thì mây đen ở đâu bò đến trên nền trời trong xanh. Mặt ta tái mét như heo luộc khi thấy tia lửa màu vàng quen thuộc.
Hình như... khoảng cách xa hơn hai mươi mét rồi.
"Ahhhh!!! Trả thằng bé kia lại đây cho ta!"
...----------...
Ta nằm mơ. Trong giấc mơ, một đĩa thịt heo chiên phồng bì đặt trước mặt. Lớp da nổ bên ngoài vàng óng giòn xốp, phần nạc cháy xém vừa phải. Cắt một miếng nhỏ đưa vào trong miệng, nhai một cái. Chao ôi nước thịt ngọt ngào ứa ra lan tỏa đầu lưỡi, vị mặn vừa phải của muối tinh khiết hòa quyện với một chút cay the của tiêu xanh mới thu hoạch khiến cho bao mệt mỏi muộn phiền đều tan hết. Cắn một miếng lại phải cắn thêm miếng nữa. Mỗi tội hơi đau xíu...
Hửm? Nhưng mà sao đau quá vậy nè? Cảm giác giống như đắp phải mặt nạ hàng lởm, được vài phút là châm chích khó chịu. Đúng, giống như vậy nhưng khác hơn là vô cùng vô cùng đau, lại còn chóng mặt nữa.
"Bà nội cha nó!"
Ta nghiến răng chửi thề, mắt mở trợn trừng. Cảm thấy mình bị bó chặt, da thịt đau rát. Tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Thì ra mình đang bị đem nướng...
Ừm...
Mùi vị không tồi.
"Có ai không? Cứu với! Cứu tôi với!"
Ta gào thét như điên. Bằng hết sức mạnh hồng hoang, ta quằn quại trên cái khúc cây nhỏ mà ta đang bị cột chặt khiến vị trí trên ngọn lửa bị lệch. Dây thừng bị lửa liếm nhanh chóng chảy ra. Bùm một cái, ta rơi xuống than hồng.
Updated 62 Episodes
Comments
Tiktok: @mathil_mathilda ❤
miêu tả quá là hoạt hình :)))))
2024-12-04
2
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Mình cũng nên có ý thức mình chỉ là con heo quay, ủa, con heo sữa á chế
2024-12-21
0
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Tự nhiên thắc mắc nữ 9 thành người có ăn thịt heo không :)))
2024-12-21
0