Rồi đến một ngày, Dương Gia Bảo nói rằng không còn gì để dạy chúng ta nữa. Ta ngồi bên nồi lớn đang sôi sùng sục mà ngẩn tò te.
"Ý của ngươi là..."
Hắn gật đầu, mỉm cười hòa ái.
"Đúng vậy."
Ta vui mừng hớn hở, quẫy đuôi tíu tít.
"Lam nhi, thật tốt quá. Ông kẹ sắp thả chúng ta rồi. Cuối cùng cũng đã đến ngày chúng ta được tự do. Haha!"
Lục Dạ Lam không tỏ ý kiến gì, bình đạm mà húp canh. Quả là cốt cách hoàng tử, húp canh rau rừng cũng cảm thấy thanh lịch pha thêm nhiều chút quý tộc. Trái lại, Dương Gia Bảo nghe ta nói xong liền đập bàn phẫn nộ.
"Giỏi lắm nha đầu thúi. Ta ở đây cho ngươi ăn ngươi mặc, vậy mà trong đầu lúc nào cũng nghĩ ta là người xấu? Nhìn xem ngươi đã trở thành một con heo có thực lực cao cường như thế nào? Tiểu tử kia cũng không kém cạnh. Rầy công đào tạo các ngươi thành tài, vậy mà chỉ nói đến việc xuất sư lại vui mừng hớn hở như thế. Thật là tức chết ta mà!"
Ta khịt mũi, ngồi bệt xuống tảng đá, lưng dựa vào tường đá trong một tư thế lưu manh.
"Bảo ca, ta không có ý đó. Ta đang biết ơn ngươi rất nhiều, rất nhiều đó nha. Công ơn trời bể của ngươi kiếp sau ta báo đáp."
Dương Gia Bảo: "Ta chẳng thấy chút thành ý nào trong lời nói của ngươi cả."
Ta: "Nhiều lắm đó, thành ý của ta thấm qua từng lỗ chân lông của ngươi rồi. Chẳng qua ngươi lười tắm quá nên da chết bít tắc không cảm nhận được thôi."
Rốt cuộc ta biết rằng Dương Gia Bảo huấn luyện bọn ta là có tâm tư riêng, không phải nhắm vào ta mà là cún con đang ngồi húp canh kia. Chuyện của hai nam nhân đó, ta từng gặng hỏi mãi mà không được liền từ bỏ, thành thật mà sống qua ngày.
"Bảo ca, ngươi thật sự không cần ta làm gì cho ngươi sao?" Ta nghi ngờ, chống cằm suy tư. "Nghĩ lại ta cảm thấy áy náy ghê gớm. Dù sao thì ngươi cũng chăm sóc chúng ta hơn mười năm nay. Nếu có việc gì có thể, ta nhất định sẽ làm."
Hắn cười, ta cảm thấy không có ý tốt gì trong nụ cười xấu xa của hắn.
"Ta là người tốt, cho nên không cần ngươi báo đáp gì cả."
Quỷ tin ngươi.
Sáng hôm sau, trong hang động chỉ còn có ta và Lục Dạ Lam. Sau khi đợi mãi không thấy người, trong lòng ta có một dự cảm không tốt. Ta chạy vào sâu hơn trong hang động, cuối cùng thẫn thờ nhìn vào bức tường trống rỗng.
Những viên đá lấp bức tường đã được phá bỏ, ở bên trong, hài cốt của Dương Gia Bảo thật đã biến mất. Ta thận trọng đến gần hơn, nhìn thấy một mặt đá phẳng đầy bụi có chữ.
Bạch Nhiên bái biệt, không hẹn gặp lại.
Không một lời căn dặn, đơn giản chỉ có một câu tạm biệt. Khi ta lẩm bẩm đọc hết câu, một cơn gió nhẹ từ đâu đến khiến cho dòng chữ bụi biến mất như chưa từng tồn tại.
"Bạch Nhiên..."
"Thì ra tên thật của ngươi là Bạch Nhiên."
Khi ta bước ra ngoài cửa động, Lục Dạ Lam đã đứng tựa lưng vào tường đá, ánh mắt y vô cảm nhìn bầu trời phía xa. Ta không nói, nhưng dường như y cũng biết điều gì xảy ra bên trong.
"Tô Tử Du, bây giờ ngươi muốn đi đâu?"
Ta trầm ngâm suy tư. Cái trò bỏ bùa bị sét đánh thực ra chỉ là một loại bảo vật phòng thân. Thời gian đầu y gạt ta khiến ta không dám bỏ trốn. Nhưng thứ đồ đó có hạn sử dụng, sau nửa năm đã trở thành phế thải. Cũng trong thời gian đó y đã trở thành bạn tốt của ta, cho nên để so sánh sống cộng sinh với lại vùng vẫy một mình trong thế gian bao la này, ta vẫn nên chọn vế thứ nhất.
"Ta đi cùng ngươi."
"Nhưng nơi ta đến là hoàng cung. Ở đó rất nhiều kẻ muốn ta chết, ngươi ở bên ta sẽ gặp nguy hiểm."
"Ở bên ngoài kia cũng đầy rẫy nguy hiểm đối với một sinh vật nhỏ bé như ta. Lam nhi, ngươi nỡ để bổn trư lăn lộn ngoài giang hồ hay sao? Không đầy một ngày có lẽ ta đang ở trong nồi hầm canh của gia đình nào đó."
Lục Dạ Lam không thể nhịn được cười, y ôm bụng cười khanh khách. Đây là lần đầu tiên ta thấy y vui vẻ đến vậy. Gương mặt y giao thoa giữa những nét non nớt của tiểu hài tử xen lẫn chút trưởng thành. Ngũ quan trên gương mặt hài hòa, thậm chí còn có thể thấy vẻ hiền lành. Ta không hiểu sao một người trông có vẻ nhu hòa như y lại là kẻ phản diện của cuốn sách. Tàn độc đến mức ghê tởm, tà ác đến mức người người run sợ. Để rồi phải nhận một kết cục thê thảm.
"Lam nhi, ta vẫn muốn hỏi điều này... Ngươi và Bạch... à Bảo ca, hai người đã thỏa thuận gì với nhau vậy?"
Nụ cười trên mặt y ngưng kết lạnh lẽo khiến ta phải thán phục trước cách lật mặt như lật sách này. Vốn dĩ là một thiếu niên có nụ cười ấm như gió hạ, ngay tứ khắc trở lại vẻ âm u tà khí.
"Hắn muốn làm hoàng đế."
"Còn ta muốn tất thảy mọi thứ chìm trong biển máu."
"Những kẻ làm hại mẫu phi ta, từng người từng người một..."
"Sẽ nhận một kết cục kinh khủng nhất!"
Updated 62 Episodes
Comments
Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫
Đù, ác vllll, chụy thích, chụy thích :)))
2024-12-27
0