[Máy bay chuẩn bị hạ cánh tại sân bay quốc tế Đài Thành, bây giờ là 10g45, nhiệt độ ngoài trời…]
Tô Cửu Như bị đánh thức bởi tiếng của cơ trưởng thông báo tình hình Đài Thành trước khi máy bay hạ cánh. Ông ta nói giọng Anh-Anh khá nặng, trong khi tiếng Anh của cô học theo giọng Anh-Mỹ, có chút khó hiểu.
Là anh đã dạy cô nói tiếng Anh theo giọng Anh-Mỹ…
Tô Cửu Như có chút chóng mặt, hình như là di chứng của say máy bay, cô cố ý ngồi đợi hành khách ra ngoài gần hết, bản thân mới từ từ đứng dậy.
Tiếp viên đứng ở lối ra vào, nụ cười muôn thuở, giọng nói ngọt ngào thân thiện:
“Xin cảm ơn, lần sau gặp lại.”
Tô Cửu Như chợt nghĩ, trên đời hình như có rất nhiều trường hợp như thế. Thân thiện chào nhau, thân thiện hẹn gặp lại, nhưng có gặp hay không thì không ai thật sự để tâm. Có những lần từ biệt, một lần và muôn đời không gặp lại.
Mã Huy nói sẽ có người đón cô ở sảnh chờ. Sảnh chờ hạng thương gia không quá đông người, nhìn hai lượt liền phát hiện ra một người đàn ông, anh ta mặc vest màu xanh đen, tóc tai gọn gàng, tuổi có vẻ ngoài 30.
Người đó cũng phát hiện ra Tô Cửu Như, so với anh ta, vẻ ngoài và khí chất của cô nổi bật hơn rất nhiều. Cô mặc chân váy màu xanh lam, áo sơ mi màu trắng, cổ và tay áo may theo phong cách truyền thống, còn có cách điệu hoa sen, sự xinh đẹp và tao nhã nổi bần bật bởi chiếc cô thon dài, trắng trẻo, mái tóc đen nhánh búi rũ phía sau gáy, được cố định bằng cây trâm ngọc trắng.
Anh ta vẫy tay, bước tới đón cô, giọng điệu niềm nở:
“Xin chào Tô tiểu thư, tôi là Phan Hằng, phó tổng của KQ chi nhánh Đài Thành, rất hân hạnh được gặp cô.”
Tô Cửu Như có chút bất ngờ. Lần nay cô tới Đài Thành là do nhận lời mời làm khách đặc biệt trong buổi tiệc chiêu đãi của KQ - tập đoàn lớn và có quy mô nhất thành phố, tổng bộ của họ nằm ở Thụy Điển, uy tín và mức độ ảnh hưởng cực kỳ lớn, nói theo cách thông thường, những người lãnh đạo của KQ cũng là những người đứng đầu đỉnh kim tử tháp kinh tế.
Tuy là khách mời đặc biệt, nhưng không tới mức phó tổng của họ đích thân ra sân bay đón chứ?
Cô đưa tay ra đáp lại Phan Hằng:
“Xin chào Phan tổng, để anh đích thân ra đây đón, thật là khiến tôi vừa ngại, vừa vinh hạnh.”
Phan Hằng lắc lắc đầu, niềm nở giúp cô đẩy xe hành lý:
“Không dám không dám. Tô tiểu thư danh bất hư truyền, trong giới nghệ thuật cắm hoa chính là minh châu quý giá, được cô nhận lời đến dự tiệc, còn đích thân trình diễn một màn cắm hoa là vinh dự quý báu của chúng tôi.
Ngài chủ tịch của chúng tôi rất thích hoa của cô, năm trước ngài ấy về Đài Thành thị sát, nhìn thấy hoa do cô cắm liền mê mẩn không thôi. Một năm nay, hơn nửa số hoa chúng tôi nhận từ chỗ Tô tiểu thư đều gửi sang Stockholm cả. Chỉ tiếc những tác phẩm do cô cắm khó có thể vận chuyển đường dài sang cho ông ấy được.”
Tô Cửu Như biết chủ tịch của KQ, ông ấy họ Lục, Lục Vinh, tuổi hẳn đã gần thất tuần, giới doanh nhân trong nước thường xướng tên như một bậc thầy, đã hô phong hoán vũ trên thương trường hơn nửa đời người, xây dựng nên đế chế KQ hùng mạnh.
Cô mỉm cười:
“Được ngài chủ tịch yêu thích chính là vinh dự cho các tác phẩm của tôi và bản thân tôi. Không biết tiệc chiêu đãi này ngài ấy có đến không?”
Phan Hằng gật đầu:
“Đương nhiên là có, không tính đây là tiệc kỷ niệm 50 năm thành lập tập đoàn KQ, mà ngài ấy còn đến để gặp Tô tiểu thư, muốn chiêm ngưỡng tài nghệ cắm hoa bậc thầy của cô.”
Tô Cửu Như không khỏi có chút “thụ sủng nhược kinh”, trước nay, những người trong giới thượng lưu tỏ thái độ ngưỡng mộ với cô không hiếm, nhưng được người như Lục Vinh yêu thích thật sự khiến cô kinh hãi.
“Để đáp lại tình cảm này của ngài chủ tịch, tôi phải chuẩn bị phần trình diễn của mình thật tốt mới được.”
Phan Hằng giống như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, quay sang hỏi Tô Cửu Như:
“Tô tiểu thư, thật ngại quá, không biết là trong các loại hoa cô dùng cho tối nay, có dùng những loại có dược phấn cao không?”
Cô khẽ nghiêng đầu:
“Dược phấn cao?”
“À, là thế này, tham dự buổi tiệc tối nay còn có một vị tổng giám, anh ấy là cháu trai thứ nhất của ngài chủ tịch. Nhưng sức khỏe anh ấy không được tốt, dược phấn hoa quá nhiều sẽ không…”
Cô gật đầu, suy nghĩ chốc lát rồi đáp:
“Tôi vốn muốn dùng một ít thược dược, nhưng dược phấn của nó đúng là khá cao, gây dị ứng mạnh, tôi sẽ bỏ ra ngay. Phan tổng, anh yên tâm, tôi sẽ kiểm tra lại dược phấn của các loại hoa thật kỹ trước khi mang vào buổi tiệc, tránh trường hợp không đáng.”
“Vậy thì tốt quá, làm phiền Tô tiểu thư rồi, cảm ơn cô rất nhiều.”
Phan Hằng và KQ chuẩn bị xe, đích thân đưa Tô Cửu Như về khách sạn.
Dù định cư ở thôn Vân, nhưng phần lớn công việc làm ăn của cô và Mã Huy đều ở Đài Thành và Châu Kinh, những thành phố lớn và sầm uất mới có thể tìm thấy những khách hàng chất lượng. Tuy nói Mã Huy lo đối ngoại, Tô Cửu Như đối nội, nhưng tần suất xuất hiện của cô cũng không phải ít, nhiều nhất là trong vai trò một nghệ nhân cắm hoa.
Những năm nay đi Đài Thanh và Châu Kinh nhiều, nhưng lần nào trở lại, cô cũng đều có cảm giác diện mạo của đô thị thay đổi đôi chút. Tưởng như một tấm biển quảng cáo ở góc đường bị thay đi cũng là một sự biến chuyển của thành phố này trong mắt cô.
Nhịp sống vốn nên như vậy, thay đổi liên hồi. Cô cũng không giống với Tô Cửu Như của 4 năm trước, vậy người đó… giả như vô tình hữu ý gặp lại, không biết anh sẽ trở nên như thế nào?
Trong ấn tượng của cô, anh rất đẹp trai, không phải là sự anh tuấn nhất thời của tuổi trẻ, mà là sự tinh tế đến hoàn hảo trên từng đường nét của ngũ quan, không dễ bị bào mòn theo năm tháng…
Tô Cửu Như đột nhiên muốn tìm chủ đề nào đó để suy nghĩ, tránh bản thân lại trôi miên man theo những ký ức ngày xưa.
Cô quay sang Phan Hằng, hỏi khẽ:
“Phan tổng, ngại quá, tôi hỏi anh đôi chút được không?”
Phan Hằng đương nhiên rất niềm nở tiếp chuyện:
“Tất nhiên, Tô tiểu thư cứ hỏi.”
“Không biết vị Lục tổng trong lời anh nói lúc nãy có vẻ ngoài thế nào, xưng hô là gì?
… Chính là thế này, cho dù tôi có bỏ hết những loại hoa có dược phấn cao, nhưng cơ bản thì hoa nào cũng sẽ có một lượng phấn nhất định, bây giờ đang là mùa xuân, trong không gian kín lại càng dễ phát tán hơn.
Cho nên, cách tốt nhất là để anh ấy tránh xa sân khấu, chỗ tôi cắm hoa một chút. Tôi cũng sẽ chủ động tránh xa anh ấy, vì trên tay tôi sau khi trình diễn chắc chắn sẽ dính phấn hoa.”
Phan Hằng gật gật đầu, ngẫm nghĩ một chút liền mô tả đại khái với cô:
“Lục tổng có dáng người khá cao, vẻ ngoài rất anh tuấn.” Anh ta cười khẽ: “Tôi nói thật nhé, chỉ cần anh ấy đứng giữa đám đông liền rất hút mắt, vừa nhìn liền nổi bần bật, giống như Tô tiểu thư lúc nãy vậy, tôi vừa nhìn liền nhận ra cô ngay.”
Tô Cửu Như biết anh ta đang cố nói lời ngon ngọt làm vui lòng mình, chỉ mỉm cười không đáp, chăm chú nghe tiếp.
“Chỉ là anh ấy không thích xuất hiện trước truyền thông nên hình ảnh rất hạn chế. Với cả Lục tổng rất ít dùng tên trong nước, mọi người thường gọi anh ấy là Samson, đó là tên tiếng Anh. S_a_m_s_o_n.”
Updated 58 Episodes
Comments
Giọt Sương Mai
Ủa rồi quá khứ của anh bồ cũ và chị Tô Cửu Như là thế nào vậy tác giả? Sao tui chỉ thấy miêu tả mỗi khúc bả nhung nhớ khôn nguôi thôi zi, còn úp úp mở mở về thân phận của ổng nữa chứ. Thật là biết làm cho người ta bứt rứt/Left Bah!/
2024-11-04
1
Giọt Sương Mai
Eee, đừng có nói Lục tổng là ảnh nhen=)) xong sẽ có cảnh hai người từng yêu nhau sâu đậm rồi chia tay, lại hội ngộ một cách đầy kịch tích, cuối cùng là end truyện với motip gương vỡ lại lành chăng/NosePick/
2024-11-04
1
Giọt Sương Mai
Tò mò về anh bồ cũ của chỉ ghê/Chuckle/
2024-11-04
1