Lời nói của anh rất nhẹ nhàng, cũng rất dịu dàng, nhưng lực sát thương lại đủ để lồng ngực cô túa máu.
Tô Cửu Như có cảm giác, cả người mình lúc này đang nhoe nhoét máu.
Cô cắn lấy môi mình, cắn thật chặt, tới tận khi cảm nhận được mùi vị tanh nhẹ phảng phất trên đầu lưỡi. Nếu là Lục Đông Quân của trước kia, anh chắc chắn sẽ ngăn cản kịp thời, trước khi cô kịp cắn môi mình đến chảy máu.
Anh sẽ dùng ngón tay trỏ, gõ nhẹ lên môi cô, giọng nói vừa bất lực vừa tràn ngập sự nuông chiều:
“Đã bảo em đừng cắn môi nữa mà, da môi rất mỏng, cắn như thể chảy máu thì sao đây?”
Cô tỏ vẽ nũng nịu ôm lấy cổ anh, vừa cười vừa hỏi:
“Sao, anh đau lòng hả?”
Anh càng cười bất lực, song đến cuối cùng vẫn gật đầu, giọng nói dịu dàng như suối chảy:
“Ừ, đau. Mai Mai đừng làm anh đau.”
Khoảnh khắc đó, Tô Cửu Như không thấy quá đáng quý, thậm chí trong 4 năm này cô cũng không cảm nhận được rõ ràng như bây giờ, thời khắc tươi đẹp kia đã vĩnh viễn qua đi, vĩnh viễn không có cách nào tìm lại được.
Thời điểm này, đứng đối diện cô vẫn là Lục Đông Quân, nhưng hiện tại không phải quá khứ, con người mãi không thể chết chìm trong những ngày tháng đã qua.
Nhưng mà, cô cam tâm sao?
Anh đột ngột bỏ đi, không một lời từ biệt, cô chấp nhận đợi anh suốt 4 năm dài đằng đẳng, nào đâu để đợi một người không nhớ cô là ai, chỉ nhàn nhạt nói ra mấy chữ: quá khứ thì nên để nó trôi đi…
Tô Cửu Như lặng lẽ cúi đầu một lúc lâu, khó khăn hỏi khẽ:
“Nghe nói, anh có người yêu rồi sao?”
Rõ ràng, Lục Đông Quân sững sờ trong giây lát, có lẽ là anh không ngờ tới được rằng cô biết cả những chuyện này.
“Không hẳn.”
Có lẽ, đây là lời nói dễ nghe nhất kể từ sau khi gặp lại, Lục Đông Quân nói với Tô Cửu Như.
“Là một người bạn, cô ấy có ơn với tôi, tôi cũng xem trọng cô ấy.”
“Vậy tương lai thì sao, anh sẽ yêu cô ấy?” Cô quyết đuổi cùng giết tận.
Lục Đông Quân có chút bất đắc dĩ:
“Không ai nói trước được tương lai.” Lời này không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
Gót giày nhọn của Tô Cửu Như vô ý giẫm phải một hòn sỏi bướng bỉnh nào đó, có chút xiêu vẹo, cả người cô cũng liền hơi chao đảo.
Lục Đông Quân lập tức tóm được khuỷu tay cô.
“Cẩn thận.”
Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô, sợ nhìn thấy sự bi thương trong đó, sự áy náy cũng tội lỗi trong mình sẽ càng trào dâng mãnh liệt, đến mức không thở được.
Nhưng anh không ngờ, Tô Cửu Như lại lợi dụng đúng thời khắc này, đưa tay còn lại níu chặt lấy anh, cả người rướn đến, dán lên môi anh một nụ hôn.
Môi cô đang lạnh, môi anh cũng đang lạnh, sự tiếp xúc bất ngờ khiến cả hai người đều cảm nhận được một cách vô cùng rõ ràng về dòng điện đang chạy qua.
Trong nhất thời, Lục Đông Quân không thể phản ứng.
Hình như cô cắn lên môi anh, nhưng lực cắn rất nhẹ, chút phẫn nộ đó không đủ để cô nhẫn tâm làm anh bị thương.
Không biết qua bao lâu, Tô Cửu Như mới rời khỏi anh, đưa tay lau đi nước mắt đang đầm đìa trên mặt, gượng cười nói với anh:
“Anh nói đúng, quá khứ là thứ đã qua, và tương lai cũng là thứ không ai nói trước được. Anh biết anh từng yêu em đã là tốt rồi, cứ thuận theo tự nhiên đi, em có thể đợi anh.”
Lời nói cuối cùng này, Lục Đông Quân biết cô sẽ không từ bỏ. Cô đã đợi anh 4 năm, sao có thể vì mấy lời nói lạnh lùng này của anh mà từ bỏ tín ngưỡng và chấp niệm của mình.
Nhưng anh… anh cũng có vô vàn điều bất đắc dĩ đang chèn nặng trong lòng. So với một Tô Cửu Như mà anh không hề nhớ, cô gái mà anh hiểu rõ tận tường hiển nhiên sẽ đáng để tâm hơn.
“Em về trước, gửi lời cảm ơn và tạm biệt đến ông hộ em.”
Lục Đông Quân ngước nhìn bầu trời đang lóe lên vài tia chớp, như thể đang báo hiệu một trận mưa nữa lại chuẩn bị kéo đến.
Anh gọi:
“Để tôi đưa em về, trời sắp mưa rồi.”
Nhưng Tô Cửu Như lại từ chối, cô lắc đầu:
“Không cần, em có thể gọi xe, cảm ơn ý tốt của anh.”
Sau này, khi nhớ lại thời khắc của đêm nay, Lục Đông Quân đã tự trách mình trăm vạn lần, vì sao lại để cô rời đi như vậy…
Cô chỉ là một cô gái nhỏ, phải, dù có mạnh mẽ tới đâu, Tô Cửu Như vẫn chỉ là cô gái nhỏ, dáng người nhỏ nhắn, đôi vai gầy gầy, anh bỏ mặc cô một mình chống chọi với thứ giông gió do chính tay anh tạo ra…
Trời quả thật đã đổ mưa, mặc dù đã kịp leo lên taxi, nhưng tóc và vai của Tô Cửu Như vẫn khó tránh khỏi bị ướt nước, tài xế taxi còn nhìn thấy trên mặt cô cũng có nước. Anh ta thật lòng không biết, đó là nước mắt hay nước mưa.
Tô Cửu Như tựa đầu vào cửa kính, nhìn những hạt mưa lặng lẽ đua nhau đập vào mặt kính, bị ngăn lại, vỡ ra, trôi tuột xuống mặt đường lạnh giá.
Phải chăng cô cũng giống như những hạt mưa này, cố chấp, cuồng dại, sau cũng là biến mình tan nát.
Nhưng cũng không có cách nào khác, hơi nước ngưng đọng thành mây, mây biến thành mưa, mưa rơi xuống rồi lại tiếp tục bốc hơi, thành những vòm mây mới… Một vòng tuần hoàn luẩn quẩn và khép kín, đó là quy luật của tự nhiên.
Updated 58 Episodes
Comments
Trần Minh
nước mắt hòa với nước mưa để e tui bớt thảm. ôi thương e quá
2024-10-26
2