Chương 3: Tên anh

Tô Cửu Như gật đầu:

“Samson? Hình như tôi từng nghe qua cái tên này rồi, trong mấy mục doanh nhân của New York Times?”

“Tô tiểu thư đúng là hiểu biết rộng. Chính là anh ấy, là cháu trai trưởng, cũng là niềm tự hào của ngài chủ tịch, từ sớm đã được định là người thừa kế. Chỉ tiếc, sức khỏe của anh ấy mấy năm nay không tốt…

Ôi, Tô tiểu thư, thật xin lỗi, tôi nhiều lời rồi, mong cô đừng để ý.”

Cô mỉm cười, nói không sao, thật ra bản thân cô cũng không quan tâm gì đến giới kinh doanh thượng lưu này cho lắm. Tuy cô cũng là người kinh doanh kiếm tiền, nhưng hướng đi nghệ thuật không liên quan đến những tập đoàn sừng sỏ như KQ.

Cho nên, ai thừa kế ai cũng không nằm trong vòng để tâm của Tô Cửu Như. Cố ý hỏi chẳng qua là để tìm đề tài trò chuyện, nhân tiện phòng ngừa những rủi ro không cần thiết.

Cô nói:

“Lá xô thơm có thể kháng viêm, chống dị ứng phấn hoa khá tốt. Bên chỗ cửa hàng tôi có thứ này, là một loại dầu được điều chế từ lá xô thơm, thoa lên da sẽ chống và trị được tình trạng phát ban và các biểu hiện khác, một lát tôi gọi người mang qua, phiền anh giúp tôi đưa cho Lục Tổng.”

“Vậy thì thật tốt quá, cảm ơn Tô tiểu thư.”

Tô Cửu Như tiếp tục đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên có chút liên tưởng kỳ lạ.

Samson? Cái tên này hình như có nghĩa là là hậu duệ của mặt trời. Tên của người trong lòng cô, vừa hay cũng mang ý nghĩa đó.

Lần thứ hai Tô Cửu Như gặp lại anh là ở đồi hoa Mặt Trời, cũng vào độ hoa hồng vàng đang nở rực rỡ nhất, cô đến giúp ba Tô thu hoạch hoa. Ba Tô nói, mẹ của cô lúc sinh thời rất thích hoa hồng vàng, tới mức muốn đặt tên cô là Tô Hoàng Lạt Mai, ba chữ sau nghĩa là hoa hồng vàng. [1]

Tuy nhiên sau khi sinh cô ra, ông ngoại lại trông thấy trên trời có đám mây cửu sắc, bảo là điềm lành rất lớn, vì vậy mới bàn bạc thống nhất lại, cuối cùng đặt là Cửu Như. Nhưng gia đình vẫn thường gọi cô là Mai Mai, như một cái tên khác ở nhà.

Cho nên, Tô Cửu Như vẫn lớn lên với rất nhiều ký ức tốt đẹp xoay quanh loài hoa này. Đại loại như, bông hoa đầu tiên cô cài lên tóc là hoa hồng vàng, lọ hoa đầu tiên cô tự tay cắm là hoa hồng vàng, đóa hoa đầu tiên cô được nhận cũng là một đóa hoa hồng vàng.

Mẹ Tô nói hoa hồng vàng là đại diện của sự may mắn và hạnh phúc, bà mong cô một đời có thể giống như loài hoa này, an lành, vui vẻ, luôn luôn bình an.

Lần đó, Tô Cửu Như đang chuyên chú hái hoa, trông thấy có người lạ xuất hiện thì liền lên tiếng nhắc nhở:

“Xin lỗi, anh gì ơi! Chỗ này là đồi hoa nhà chúng tôi, không phải điểm du lịch, không thể tùy ý vào chụp ảnh được.”

Nhưng khi người đó vừa quay lại, cô liền nhận ra ngay chính là người đã bị mình chiếm dùng bờ vai suốt gần hai tiếng đồng hồ từ sân bay về đến thôn Vân.

Cô lập tức chạy đến, vui vẻ nói:

“Là anh sao?”

Người đó cũng nhanh chóng nhận ra cô, anh tháo mũ xuống, gương mặt anh tuấn càng hiện rõ dưới ánh nắng rực rỡ của mặt trời:

“Chào cô, rất vui được gặp lại.”

“Lần đó… vẫn chưa cảm ơn anh đàng hoàng, thật ngại quá!”

Anh cười khẽ:

“Tôi mới là người ngại, tôi không biết đây là đồi hoa nhà cô, tùy ý vào đây, thật xin lỗi.”

Tô Cửu Như lập tức xua tay, cô nhìn máy ảnh trên tay anh:

“Không sao không sao, với anh thì tuyệt đối không vấn đề gì! Anh muốn chụp thì cứ chụp thoải mái!”

Cô của năm 22 tuổi không giống cô của 4 năm sau. Cô của lúc đó thật sự là thiếu nữ, không đoan trang, cũng không tao nhã, những rạng rỡ và thuần khiết, ánh mắt linh động, tựa như lúc nào cũng lấp lánh ánh nước.

Đôi mắt lúng liếng nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt, tới mức khiến anh xao xuyến tâm cang.

“Anh là khách du lịch sao?”

“... Vâng, tôi là khách du lịch.”

“Anh định ở đây bao lâu?”

“Tôi thuê homestay dài hạn 3 tháng.”

“Là homestay phía Đông thôn đúng không?” Chính là homestay do Mã Huy khởi nghiệp, sản phẩm sau n lần thất bại, sau khi anh rời khỏi vài tuần thì lại tiếp tục đóng cửa sang tên.

“Đúng vậy.”

“Tôi là người ở đây, là sinh viên vừa tốt nghiệp về, Tô Cửu Như, rất vui được quen biết anh!”

Anh nhìn cô trong chốc lát, sau đó mỉm cười đưa tay ra đáp lại cô:

“Xin chào cô Tô, tôi đến từ Đài Thành, làm nghề… tự do, rất vui được biết cô.”

“Anh tên gì?”

“Đông Quân, Đông Quân trong “Đào hoa mạc trượng đông quân ý”.” [2]

Tô Cửu Như ồ lên thành tiếng:

“Tên anh hay thật, vừa có nghĩa là mặt trời, còn vừa chỉ chúa xuân.”

Một đợt gió khẽ khàng thổi tới, làm lung lay những cánh hoa hồng vàng dưới chân bọn họ.

Đông Quân, là Đông Quân trong Đào hoa mạc trượng đông quân ý…

***

Tô Cửu Như bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức phát ra từ điện thoại. Cô cựa quậy trong chăn một lúc lâu mới đưa tay tìm điện thoại, tắt chuông.

Tầm mắt nhất thời bị lóa vì bị ánh sáng bên ngoài rọi thẳng vào. Đã hơn 4g chiều, không ngờ mặt trời vẫn còn gay gắt như vậy. Đúng là, Đài Thành không so được với thôn Vân, thời tiết không ôn hòa bằng.

Phan Hằng đích thân đưa cô đến khách sạn nhận phòng hạng sang giành cho khách, vốn còn muốn đích thân đưa Tô Cửu Như lên phòng, nhưng nhìn bộ dạng tất tả bận bịu của anh ta, cô cười nói mình có thể tự lên, không phiền anh ta nữa.

“Vậy Tô tiểu thư, cô nghỉ ngơi đi nhé, tiệc sẽ diễn ra lúc 8g tối nay, tôi đi trước, hẹn tối gặp lại.”

“Vâng, tạm biệt, tối gặp lại.”

Từ lúc máy bay hạ cánh tới giờ, đầu óc của Tô Cửu Như vẫn cứ lơ lửng trên mây. Mấy năm nay, có lẽ vì làm việc quá nhiều, sức khỏe của cô có chút không tương ứng với độ tuổi, một đống triệu chứng tuổi trung niên xuất hiện. Mã Huy tạch lưỡi, nói cô muốn sống lâu thì tốt nhất nên biết chăm sóc bản thân mình tốt hơn.

Vừa vào phòng khách sạn, cô chỉ kịp đưa tay tháo trâm cài tóc xuống, sau đó thì lập tức vùi mình vào chăn, đánh một giấc sâu.

Thời gian đầu của 4 năm trước, sau khi Đông Quân rời đi, Tô Cửu Như mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng. Không phải cô không ngủ được, mà là chỉ cần chợp mắt liền sẽ nhìn thấy anh, nhìn thấy những ký ức tốt đẹp khi họ ở bên nhau, đối chiếu với hiện thực liền không khác gì cỗ máy nghiền nát trái tim cô. Vì vậy, Tô Cửu Như sinh ra tâm lý sợ hãi giấc ngủ.

Nhưng càng về sau, cô tự nhận ra càng trốn tránh chỉ càng khiến bản thân bị hành hạ nhiều hơn. Tránh nỗi đau trong mơ, không tránh được nỗi đâu hiện thực.

4 năm này, cô mơ thấy anh nhiều tới mức mỗi một đường nét trên mặt anh đều không bị nhòa phai, dù chỉ là một chút ít.

Có một lần, Tô Cửu Như uống say ở nhà, cửa mở toang, cô nhìn thấy Đông Quân ngồi bên cạnh mình. Thấy anh đưa tay xoa đầu cô, nói cô chờ anh trong vô vọng như vậy phỏng có ích gì, nên buông tay và bước tiếp đi thôi.

Tô Cửu Như điên tiết, hất thẳng ly rượu lên người anh, vừa khóc vừa gào:

“Bước tiếp? Đông Quân, anh có giỏi thì quay về nói với em một lý do rõ ràng, vì sao lại đột ngột bỏ rơi em, để em có chết cũng được làm một con ma thông suốt!

Bằng không, đợi em chết thành ma, anh còn sống, em sẽ bám anh, ám anh cả đời, còn nếu anh chết, đường hoàng tuyền 18 tầng địa ngục em cũng không tha cho anh!”

Khi tỉnh rượu, cô nhìn thấy xung quanh mình rượu đổ tan tành, không ai ngồi cạnh cả…

**

[1] Hoàng Lạt Mai - 黄剌玫 /huáng lá méi/: nghĩa là hoa hồng vàng.

[2] Trích “Ngẫu đề công quán bích kỳ 1” của Nguyễn Du, nguyên văn câu thơ: “Đào hoa mạc trượng đông quân ý/ Bàng hữu phong di tính tối toan”.

Chapter
1 Chương 1: Hoa hồng vàng
2 Chương 2: Trong lòng đô thị
3 Chương 3: Tên anh
4 Chương 4: Tô mỹ nhân
5 Chương 5: Nhật nguyệt an nhiên
6 Chương 6: Cố nhân
7 Chương 7: Cửu Như - Đông Quân
8 Chương 8: Là anh
9 Chương 9: Ký ức mơ hồ
10 Chương 10: Bày tỏ
11 Chương 11: Có những mảng ký ức đã mờ mất
12 Chương 12: Lục Đông Quân có người yêu?
13 Chương 13: Nhà họ Lục
14 Chương 14: Tác hợp
15 Chương 15: Quá khứ đã trôi đi
16 Chương 16: Bất lực
17 Chương 17: Ngã bệnh
18 Chương 18: Ván cược
19 Chương 19: Băn khoăn
20 Chương 20: Những điều chưa tỏ
21 Chương 21: Hào nhoáng
22 Chương 22: Bất chợt
23 Chương 23: Vỡ lẽ
24 Chương 24: Chếnh choáng
25 Chương 25: Dấu hiệu
26 Chương 26: Đưa anh về nhà
27 Chương 27: Đêm khuya
28 Chương 28: Thời khắc dài đăng đẳng
29 Chương 29: Thức trắng
30 Chương 30: Chuyện của anh và em
31 Chương 31: Ký ức vụn vỡ
32 Chương 32: Mắc kẹt
33 Chương 33: Cảm động và rung động
34 Chương 34: Giữ gìn
35 Chương 35: Mùa thu đến
36 Chương 36: Có tôi ở đây
37 Chương 37: Là bạn, không hơn không kém
38 Chương 38: Nói lời xin lỗi
39 Chương 39: Chếnh choáng ngã gục
40 Chương 40: CML
41 Chương 41: Tạm biệt
42 Chương 42: Trở về
43 Chương 43: Nghi ngờ
44 Chương 44: Không có lối ra
45 Chương 45: Trở về Thụy Điển
46 Chương 46: Nhớ ra
47 Chương 47: Thay bạn "báo thù"
48 Chương 48: Thụy Dương
49 Chương 49: Mai Mai
50 Chương 50: Đừng đẩy anh ra
51 Chương 50: Buổi sáng
52 Chương 52: Tác dụng phụ
53 Chương 53: Giới định hạnh phúc
54 Chương 54: Mùa đông đến, lòng người có hoa
55 Chương 55: Anh nhớ em rồi
56 Chương 56: Cần gì phải làm khổ nhau
57 Chương 57: Hòa hợp
58 Chương 58: Quá khứ như mộng
Chapter

Updated 58 Episodes

1
Chương 1: Hoa hồng vàng
2
Chương 2: Trong lòng đô thị
3
Chương 3: Tên anh
4
Chương 4: Tô mỹ nhân
5
Chương 5: Nhật nguyệt an nhiên
6
Chương 6: Cố nhân
7
Chương 7: Cửu Như - Đông Quân
8
Chương 8: Là anh
9
Chương 9: Ký ức mơ hồ
10
Chương 10: Bày tỏ
11
Chương 11: Có những mảng ký ức đã mờ mất
12
Chương 12: Lục Đông Quân có người yêu?
13
Chương 13: Nhà họ Lục
14
Chương 14: Tác hợp
15
Chương 15: Quá khứ đã trôi đi
16
Chương 16: Bất lực
17
Chương 17: Ngã bệnh
18
Chương 18: Ván cược
19
Chương 19: Băn khoăn
20
Chương 20: Những điều chưa tỏ
21
Chương 21: Hào nhoáng
22
Chương 22: Bất chợt
23
Chương 23: Vỡ lẽ
24
Chương 24: Chếnh choáng
25
Chương 25: Dấu hiệu
26
Chương 26: Đưa anh về nhà
27
Chương 27: Đêm khuya
28
Chương 28: Thời khắc dài đăng đẳng
29
Chương 29: Thức trắng
30
Chương 30: Chuyện của anh và em
31
Chương 31: Ký ức vụn vỡ
32
Chương 32: Mắc kẹt
33
Chương 33: Cảm động và rung động
34
Chương 34: Giữ gìn
35
Chương 35: Mùa thu đến
36
Chương 36: Có tôi ở đây
37
Chương 37: Là bạn, không hơn không kém
38
Chương 38: Nói lời xin lỗi
39
Chương 39: Chếnh choáng ngã gục
40
Chương 40: CML
41
Chương 41: Tạm biệt
42
Chương 42: Trở về
43
Chương 43: Nghi ngờ
44
Chương 44: Không có lối ra
45
Chương 45: Trở về Thụy Điển
46
Chương 46: Nhớ ra
47
Chương 47: Thay bạn "báo thù"
48
Chương 48: Thụy Dương
49
Chương 49: Mai Mai
50
Chương 50: Đừng đẩy anh ra
51
Chương 50: Buổi sáng
52
Chương 52: Tác dụng phụ
53
Chương 53: Giới định hạnh phúc
54
Chương 54: Mùa đông đến, lòng người có hoa
55
Chương 55: Anh nhớ em rồi
56
Chương 56: Cần gì phải làm khổ nhau
57
Chương 57: Hòa hợp
58
Chương 58: Quá khứ như mộng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play