Tô phủ tướng quân...
Tô Hiệu Cầm, đệ đệ cùng cha khác mẹ của Tô tướng quân, cũng chính là người nhị thúc của Tô Hạo.
Ông ta nhận được mật thư gửi tới qua chim bồ câu, mở cuộn giấy nhỏ ra, bên trong ghi ngắn gọn "Đã hoàn thành nhiệm vụ".
Xem ra đám người mà ông ta thuê đi giết Tô Hạo đã thành công, lão đã tính toán trước rồi, ba ngày sau là ngày giỗ của Tô đại tướng quân, chỉ cần lấy lí do Tô Hạo vì tưởng nhớ phụ thân quá cố bất chấp bệnh tật mà đi tới kinh thành, trên đường đi không may gặp cướp mà mất đi tính mạng.
Như vậy lão có thể đường đường chính chính chiếm lấy toàn bộ phủ tướng quân này mà không một ai có thể dị nghị, mở đường cho đích tử của lão thi cử làm quan, con gái cũng có thể gả vào danh gia vọng tộc nào đó.
Tô Hiệu Cầm phất tay gọi quản gia ở gần đó tới "Đem bạc tới thưởng cho đám côn đồ đó rồi tiện tay xử lý luôn đi".
Lão không muốn để lại hậu họa, chuyện vì sao Tô Hạo chết càng ít người biết càng tốt.
Vào lúc này ở vùng ngoại ô cách kinh thành vài ngày đi đường, Qua Qua lười biếng vắt chân lên cành cây rồi thả ngươi, hai tay buông thõng lắc lư xuống dưới như con khỉ.
"Bao lâu nữa mới nơi đây chứ? Thật chán quá đi".
Qua Qua cảm thấy hơi buồn tè, nhảy xuống khỏi cây đi tìm bụi cây kín đáo để xử lý một chút.
Đang xử lý dở thì đôi mắt tinh tường của cậu nhìn thấy một người mặc đồ đen đang loay hoay gần vách núi, cậu kéo quần lên đi tới.
"Vị huynh đài này có sở thích là nhỉ, đi tè từ trên vách núi xuống dưới, định tạo mưa à?".
Thích khách mặc đồ đen đang ngắm bắn vào đoàn người đi ở bên dưới nghe vậy thì giật mình bắn trượt.
Hắn tức giận gào lên "Đi tè con mẹ ngươi, không thấy ta đang ám sát sao hả?".
"Ám sát ai vậy?" Qua Qua tò mò hỏi.
Đoàn người bên dưới phát hiện mũi tên bay lệch liền cảnh giác lên làm kế hoạch của thích khách bị phá vỡ.
"Đậu, sao ngươi lắm chuyện vậy?"
Qua Qua bấm ngón tay "Ta tính nhanh cho huynh đài một quẻ, ngày này năm sau là ngày giỗ đầu của huynh".
"Cái gì? Kẻ lừa đảo ở đâu tới mau cút đi".
Thích khách mải ngắm tên, chân đạp phải viên đá tròn, trượt chân rơi xuống vách núi.
"Aaaaaaa!".
"Đấy mà, ai bảo không tin ta?".
Kế hoạch ám sát ban đầu không thành, ngay lập tức từ những hướng khác có vô số thích khách đồ đen khác lao ra tấn công vào đoàn người và xe ngựa bên dưới.
Tiếng đao kiếm chạm nhau đinh tai vang lên liên tục.
Những tùy tùng trông bình thường kia ngay lập tức rút vũ khí từ đâu ra không chút sợ hãi chống trả lại, nhất là cái người đánh xe ngựa kia hô lớn lên "Tất cả tập trung bảo vệ chủ nhân".
Từ trong xe ngựa đi ra có một nam nhân khôi ngô trầm ổn khoảng ba mươi tuổi được người đánh xe kéo sát bên mình bảo hộ lui dần về phía sau.
Thích khách có số đông áp đảo khiến những tùy tùng kia có vẻ yếu thế nhưng ngay sau khi người đánh xe kia nhập trận là xác thích khách nằm dưới đất cứ ngày càng nhiều lên.
Người bọn họ gọi là chủ nhân cứ giữ khoảng cách kẻ phía sau khá an toàn nhưng nhân lúc bọn họ hơi lơ là cảnh giác, một tên thích khách đã ngã dưới đất nhưng chưa chết hẳn cầm cây nỏ nhỏ từ trong người ra bắn tới chỗ người nam nhân kia.
Người đánh xe ngựa bị mấy tên thích khách khác ngăn cản nên không kịp ứng cứu, trơ mắt nhìn mũi tên bay nhanh tới.
"Không!".
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Qua Qua đột nhiên xuất hiện trước mặt người nam nhân đó, một tay nhẹ nhàng nắm lấy thân mũi tên đang bay tới, đầu mũi tên chỉ cách mi tâm của nam nhân đó một đốt ngón tay, cửa tử đã ở ngay trước mắt.
"Vị huynh đài này có rảnh không? Cho hỏi đường tới kinh thành đi lối nào nhanh nhất vậy?".
Thích khách tưởng chừng đã thành công nhưng không ngờ ở đâu lại xuất hiện một tên kỳ đà cản mũi tức tới hộc máu miệng.
Người nam nhân kia kinh hoàng sợ hãi như muốn khuỵu xuống nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh nhìn Qua Qua.
Người đánh xe thấy chủ nhân đã an toàn nên ra tay nhanh chóng xử lý nốt mấy tên còn lại rồi chạy tới.
"Chủ nhân, người không sao chứ?".
"Ta... Ta không sao, may nhờ có vị này ứng cứu kịp thời".
Người đánh xe quay sang thủ lễ cảm tạ Qua Qua "Vị này không biết xưng hô thế nào?".
Qua Qua cũng không để tâm lắm, cậu thật sự là muốn tới hỏi đường mà.
"Ta...".
Cậu chưa kịp nói thì vị chủ nhân kia tiếp lời "Tạ ơn cứu mạng của cậu, bọn ta cũng đang trên đường đi tới kinh thành, nếu cậu không chê thì có thể đi cùng".
" Được, vậy thì tốt quá rồi".
Người đánh xe nói nhỏ bên tai chủ nhân "Hoàng thượng, người sao lại để người này đi cùng chúng ta".
"Yên tâm, ta tự có quyết định của mình".
Thu dọn tàn cuộc, Qua Qua lên xe ngựa ngồi cùng với bọn họ, cậu ít khi tới nhân gian nên nhiều lễ nghĩa không có biết.
"Nhìn vị huynh đài này trông có vẻ có tiền đấy nhỉ?".
Nam nhân kia cười trừ mời cậu ăn điểm tâm, người trẻ tuổi mà không sợ hắn cũng hiếm thấy, tính tình cũng hào sảng, đáng kết giao "Cũng có một ít thôi, không đáng kể, còn cậu thì sao, xưng hô như thế nào? Vì sao lại tới kinh thành?".
Qua Qua nghĩ một chút rồi trợn mắt nói điêu " Ta tên là Tô Hạo, đích tử của Tô đại tướng quân, gì nữa nhỉ? À đúng rồi, ta trở về kinh thành để thừa kế gia sản".
Vương Lĩnh nhớ lại chuyện nhiều năm trước khi tiên hoàng đột ngột qua đời, anh ta vừa lên ngôi không lâu, nước Sở bên cạnh thấy tình hình này liền kéo quân xâm lược biên giới, Tô đại tướng quân vì nước vì dân đánh đuổi giặc ngoại xâm hy sinh trên chiến trường, không chỉ hưởng chế độ của đại tướng quân mà còn được phong hiệu quốc công, người có công giữ nước, đời con cháu sau này đều sống trong hưởng phúc, địa vị ngang với quý tộc ở kinh thành.
Nếu là đích tử của Tô đại tướng quân thì tại sao lại trông có vẻ lưu lạc như vậy, còn việc thừa kế gia sản là sao, vậy trước nay là người giữ chúng.
Vương Lĩnh không nói nhưng với cương vị là hoàng thượng, anh ta có thể điều tra kĩ hơn về vụ này, dù sao cũng nợ Tô Hạo một ân cứu mạng, lần này đi du hành nhân gian thuận lợi như vậy, không ngờ khi gần về tới kinh thành mới xảy ra chuyện.
"Tô đại tướng quân đúng là anh dũng, con trai của ông ấy cũng đúng thật khí chất bất phàm".
"Quá khen, quá khen, ngài cũng vậy, khí chất này không cần bấm ngón tay cũng thấy rất có vượng khí".
Vương Lĩnh không hiểu sao rõ ràng tuổi tác chênh lệch nhiều nhưng khi nói chuyện với Tô Hạo lại khiến bản thân có cảm giác không giống nói chuyện với một tiểu tử chút nào, vẫn có chút ngông nhưng không phải cái loại khiến người ta khinh thường.
Đoạn đường tiếp theo đi bằng xe ngựa nên tốc độ cũng nhanh hơn Qua Qua tự đi bộ nhiều.
Chỉ ba ngày sau, xe ngựa đã tới gần cổng kinh thành, Qua Qua nói lời tạm biệt rồi xuống xe ngựa xếp hàng chờ tới lượt mặc cho Vương Lĩnh ngỏ ý kêu cậu đi cùng.
Đoàn xe ngựa của Vương Lĩnh được trực tiếp thông qua trước tiến vào trong cổng, về tới đây anh ta không cần phải che giấu thân phận nữa, đoàn cẩm y vệ lập tức đưa bọn họ về cung.
Trong lúc chờ đợi, Qua Qua ngáp ngắn ngáp dài, cuối cùng cậu cũng được đi vào kinh thành.
Ngay khi cậu vừa tiến vào thì phía sau cũng có một đoàn xe ngựa đi tới, chỉ nghe thị vệ sợ hãi, cung kính hành lễ "Quốc sư đại nhân".
Nam nhân tóc đen buông thả không thèm để ý trực tiếp đi qua, ở kinh thành ai cũng biết quốc sư đại nhân địa vị vô cùng cao, đến cả tiên hoàng năm xưa cũng phải nể hắn bảy phần, nghe nói tính tình người này cổ quái vô cùng.
Updated 31 Episodes
Comments
(ㆁωㆁ)
tui nghĩ ông quốc sư này là chồng của Qua Qua đó
2024-12-10
3
Nguyễn Thảo
..
2024-11-27
0
Meo-❤️LGBT
ủa!? cầm bạc thưởng cho người ta, xong cái thủ tiêu luôn, vậy số bạc ko phải là về lại tay mấy người hả, khôn dị!?
2024-10-27
8