Chương 3

Kinh thành phồn hoa, nhộn nhịp, nơi này vô cùng rộng lớn, muốn tìm nhà cũng không dễ dàng gì nhưng ai bảo Tô gia lại tổ chức đám tang long trọng như vậy làm gì chứ.

Qua Qua còn chưa kịp hỏi thăm địa chỉ Tô gia thì đã thấy một đám người tụ tập vô số ở một con đường, cờ trắng treo cao, đèn lồng trắng tang thương treo rất đều bên tường.

Cậu lẫn vào đám đông nhìn vào cổng lớn Tô gia.

Tô Hiệu Cầm mặc áo tang, vẻ mặt buồn bã cầm bài vị ghi rõ hai chữ Tô Hạo đứng trước bàn dân thiên hạ.

"Tô đại tướng quân vì nước vì dân mà hy sinh chỉ để lại đứa con trai này, nhưng... Tô Hạo buồn bã vì cha mất mà sinh bệnh cần phải tìm nơi an tĩnh để tịnh dưỡng, hôm nay là ngày giỗ của Tô đại tướng quân, đứa cháu trai hiếu thảo này của ta vì muốn tưởng nhớ người cha quá cố mà lặn lội đường xa tới kinh thành, chẳng may gặp phải toán cướp đã bất hạnh qua đời".

Lão vừa nói vừa rơm rớm nước mắt, cả người như có thể đổ bất cứ lúc nào vì đau lòng tột độ khiến cho người dân không khỏi tiếc thương.

Qua Qua xì một hơi, đúng là nói láo không biết ngượng mồm.

Đoàn xe ngựa của quốc sư đại nhân đi ngang qua một con phố gần đó nhưng không đi tới.

"Bên đó có chuyện gì vậy?" Nhất Ảnh, thị vệ thân cận lên tiếng hỏi.

Nhị Ảnh nghe ngóng một chút liền đáp lại "Là Tô gia làm đám tang cho con trai của Tô đại tướng quân, nghe nói đi đường gặp cướp".

Nhất Ảnh tò mò hỏi "Cướp ở đâu mà lộng hành thế, không phải chúng chỉ cướp tiền thôi à?".

"Hình như là bị cướp giết ở làng Thanh Châu".

Nam nhân trên trong xe ngựa trầm lặng nói "Làng Thanh Châu? chẳng phải là nơi hôm đó chúng ta tới sao?".

Nhị Ảnh như nhận ra điều gì đó "Chẳng lẽ là thiếu niên hôm đó chúng ta tìm thấy đã chết sao?".

Hắn nhớ rõ hôm đó đám cướp đó có chút lạ, trông không giống cướp tiền bất thành mà giết người, mà giống như vốn muốn truy sát thiếu niên kia ngay từ đầu, sau khi giết xong thì bỏ chạy ngay lập tức, hình như trên hông thiếu niên vẫn đeo tấm ngọc bài thân phận, không hề bị cướp đi.

Nhị Ảnh báo cáo rõ ràng lại cho chủ nhân, quốc sư đại nhân vốn không thích nhúng tay vào chuyện của người khác nhưng chuyện này có uẩn khúc, chưa kể năm xưa hắn cũng đã chịu ân của Tô đại tướng quân một lần.

"Nhị Ảnh, ngươi quay về làng Thanh Châu điều tra kĩ lại xác chết của Tô Hạo".

" Vâng, thưa chủ nhân".

Nhị Ảnh lập tức trèo lên lưng ngựa rồi chạy ra khỏi thành.

Quốc sư đại nhân nghiêng đầu nhìn ra đường phố "Nhất Ảnh, dừng xe ở tửu lâu phía trước".

Chuyện náo nhiệt như vậy hắn cũng muốn xem xem Tô gia tổ chức đám tang to như vậy để làm gì.

...

"Tô Hạo không may qua đời, ta nhất định không để Tô gia lụi bại, những thứ thằng bé còn chưa kịp làm hay để ta làm thay giúp nó".

Tô Hiệu Cầm đặt bài vị của Tô Hạo lên cỗ quan tài rồi ra hiệu cho kèn trống đưa tang vang lên.

Người dân xung quang chủ động dạt sang hai bên nhường đường duy chỉ có Qua Qua vẫn đứng im giữa đường nhìn vào bài vị đó.

"Này, tiểu tử, mau tránh đường, chặn đường người chết là bất kính lắm đấy".

Qua Qua gạt tay người bên cạnh ra nhìn vào Tô Hiệu Cầm đang nhíu mày trong đoàn đưa tang.

" Nhị thúc, thúc nói gì vậy? Con đã về tới tận nhà rồi mà thúc lại bảo con đã chết là sao?".

Câu này của cậu làm cho toàn bộ người ở đây đều sửng sốt nổi da gà.

Tô Hiệu Cầm nắm chặt nắm tay, trong thư của đám người kia gửi đã xác nhận chắc chắn Tô Hạo đã chết, làm sao tự dưng lại có một kẻ mạo danh tới phá đám lão.

"Ta không biết cậu là ai? Tại sao lại dám mạo danh cháu trai của ta?".

Qua Qua mỉm cười trêu chọc "Nhưng ta chính là Tô Hạo mà", cậu đi tới bên quan tài, cánh tay nhỏ bé nhưng lại nhấc được nắp quan tài lên một cách nhẹ nhàng "Bên trong quan tài quả nhiên là rỗng".

"Cho dù bị nhóm cướp giết hại thì chắc Tô gia vẫn thừa đủ nhân lực để đi tìm kiếm thân xác của ta chứ nhỉ? cũng đâu phải rơi xuống vực sâu hay gì đâu".

Chuyện này khiến cho mọi người xung quanh kinh ngạc không thôi, đúng, với khả năng của Tô gia thì việc cho người tìm được xác về không phải là khó.

Tiếng xì xào bàn tán vang lên khiến Tô Hiệu Cầm căng thẳng "Nhưng như vậy cũng không thể chứng minh cậu là Tô Hạo".

Qua Qua đi tới bên cạnh lão "Ta ở nông thôn tịnh dưỡng bệnh tám năm, Tô gia chưa một lần có người tới thăm thì thúc làm sao nhận ra cháu trai của người được, nhỉ?".

Mỗi lần cậu thốt ra một câu thì mồ hôi của lão lại chảy ra càng nhiều hơn, tiếng xì xào nghị luận xung quanh cũng vang lên nhiều hơn.

Quốc sư đại nhân ngồi trên dãy bàn trong tửu lâu từ trên cao nhìn xuống hóng chuyện vui.

Màn kịch hôm nay có vẻ rất hay, rượu uống cũng thấy ngon hơn.

" Thì ra bấy lâu nay Tô gia còn không thèm chăm sóc Tô Hạo".

"Ta bắt đầu nghi ngờ chuyện này rồi đấy".

Tô Hiệu Cầm gằn lên "Ta không biết cậu từ đâu tới giả dạng Tô Hạo nói năng xằng bậy ở đây làm gì? Nhưng ta chắc chắn sẽ không bỏ qua".

Trong số khách mời hôm nay có một vài vị quan mà lão quen biết tới, nghe thấy vậy thì một trong số họ liền phất tay "Người đâu, bắt lấy kẻ điêu toa này cho ta, đây là kinh thành, không phải nơi để ngươi có thể làm càn".

Một nhóm thị vệ cầm kiếm chạy tới bao vây lấy Qua Qua, sự việc ngày càng um sùm khiến càng nhiều người chú ý tới bên này.

Qua Qua ngáp một cái "Nhị thúc, sao thúc có thể trở mặt không nhận người thân như vậy, hay là thúc có ý đồ gì khác".

Thứ cậu muốn làm cho dư luận về vụ này trở nên phức tạp khiến cho không ai biết đâu là đúng đâu là sai rồi dần đẩy nghi ngờ về phía Tô Hiệu Cầm.

"Bắt lấy nó".

Mấy tên thị vệ lao tới, tưởng chừng sẽ dễ dàng bắt được cậu nhưng Qua Qua đều tránh né được hết, thậm chí cậu còn đánh trả lại khiến hai người ngã lăn ra đất không đứng lên được.

Lúc còn ở trên núi với sư phụ, mặc dù cậu là người lười biếng và yếu nhất nhưng chút công phu võ mèo này thì chẳng là gì cả.

Vị quan đi tức giận rung cả hai cái má mập mạp đầy mỡ của mình.

"Ngươi dám đánh lại cả quan nhân, tội này phải chém đầu".

Qua Qua khịt mũi hất cằm "Để xem ai dám chém đầu ta".

Đám thị vệ đánh không lại cậu, bọn họ không dám xông lên nữa, đúng lúc này có một nhóm cấm vệ quân chạy tới.

Vị quan kia thấy vậy thì vui mừng lắm "Xui cho ngươi, cấm vệ quân đã tới, lần này đừng hòng mà chạy, tội của ngươi không thoát được đâu".

Lão đi tới chào hỏi với cấm vệ quân "Các vị tới đúng lúc lắm, ở đây có một kẻ gây rối, còn dám ra tay với quan nhân, mau bắt hắn lại".

Vị cấm vệ quân kia bơ đi lão mà nhìn quanh hỏi "Ở đây ai là Tô Hạo?".

"Là ta" Qua Qua giơ tay trả bài.

"Ngài đừng tin, hắn là kẻ giả mạo".

Cấm vệ quân mở tờ giấy vẽ trang chân dung ra, người trong tranh giống hệt với Qua Qua.

"Tất cả quỳ xuống nhận thánh chỉ từ hoàng thượng".

Dân chúng xung quang vội vàng quỳ xuống sau khi thấy thánh chỉ vàng óng trên tay cấm vệ quan, sau đó tới Qua Qua, đám người Tô Hiệu Cầm mãi còn chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra, tới khi bị cấm vệ quân quát một tiếng mới nhanh chóng quỳ xuống cúi đầu nghe chỉ.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, Tô Hạo có công cứu thánh giá trên đường trở về kinh thành, lại là con trai của công thần năm xưa, thông minh, tài năng, vô cùng xuất chúng, phong làm tài tử, thưởng một nghìn lượng bạc, một trăm lượng vàng,... Nay khanh đã đến tuổi trưởng thành, tiếp nối bước Tô đại tướng quân phò tá đất nước, làm rạng danh Tô gia".

"Tô Hạo xin lãnh chỉ".

Qua Qua quay sang nhìn Tô Hiệu Cầm rồi cười khoái chí, ý của hoàng thượng trong thánh chỉ là muốn cậu làm chủ Tô gia, làm sao tới lượt lão.

Tiếp chỉ xong, Qua Qua đi tới vỗ vai nhị thúc nhà mình, người cả mặt tím tái tức tới không đứng dậy nổi "Nhị thúc, đa tạ thúc thay ta quản lý Tô gia suốt mấy năm này, từ giờ cũng tới lúc ta phải kế thừa gia sản của cha ta rồi".

Cho dù cậu không phải là Tô Hạo thật sự thì sao chứ, có thánh chỉ từ hoàng thượng nói cậu là Tô Hạo, ai dám nói là không phải.

Tô Hiệu Cầm bắt đầu hoài nghi tính chân thực về việc Tô Hạo có thật sự chết hay chưa hay bức thư kia có vấn đề.

Tô đại tướng quân tính cách phóng khoáng, mạnh mẽ, con trai của ông cũng không hề nhu nhược, lão biết điều đó nên bao năm này luôn tìm cách kìm hãm Tô Hạo.

Chẳng lẽ Tô Hạo thật sự chưa chết, trở về kinh thành trả thù lão?

Bằng cách nào đó tên nhóc này còn cứu được hoàng thượng, trở về một cách vinh quang như vậy, lão có thể làm gì chứ?

Vị quan kia thấp thỏm hỏi lão "Chuyện này là ra làm sao?".

Tô Hiệu Cầm hoàn hồn lại, vội vàng giải thích với dân chúng xung quanh "Là hiểu lầm, là hiểu lầm, thì ra Tô Hạo chưa chết, ta cho người tìm xác thằng bé mà không thấy, không ngờ là vẫn còn sống, đây là chuyện vui, là chuyện nên ăn mừng".

Lão đi tới kéo đứt sợi vải trắng trang trí bên cổng "Mau, cho người tháo hết mấy thứ này ra, cháu trai ta đã bình an trở về rồi".

Ai cũng hiểu vấn đề, ai cũng nhìn ra lão đang cố bao biện cho mình, chuyện này chắc chắn không đơn giản như hiểu lầm mà lão nói.

Khách khứa đi về, người xung quanh cũng tản bớt, tang lễ long trọng của nhà họ Tô cũng bị tháo gỡ như không có chuyện gì xảy ra nhưng màn kịch đủ để người ta bàn tán khắp kinh thành cả tháng tới.

Hot

Comments

Giàu Phạm

Giàu Phạm

ở đây có mấy người tuần sau thi Giữa kì 1 .
học ko kịp vs tgian ln ngày ngủ 3,4h chắc học hết năm nay đột quỵ r đi ln quá 😥😥😥

2024-10-26

6

Nguyễn Thảo

Nguyễn Thảo

.

2024-11-27

0

Cá_nhảy_disco

Cá_nhảy_disco

t lọt hố r â nha

2024-10-26

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play