Chương 3.

Khi mùa thu kết thúc, mùa đông sẽ đến.

Tuyết rơi phủ trắng cả kinh thành.

Hoạ Xuyên trên người vận bạch y, lại thêm áo choàng trắng, trắng càng thêm trắng. Hắn cưỡi theo hắc mã từ hoàng cung quay về vương phủ.

An phi chưa sinh hạ hoàng tử, vẫn nghĩ hắn sợ nàng nên luôn tìm cách hạ hắn để nhi tử sau này là thái tử.

Nếu không phải bụng nàng ta mang long chủng, phụ hoàng nghiêm cấm hắn động vào đệ muội hắn đã tiễn nàng ta đi rồi.

Nhưng được năm tháng, An phi xảy thai vào mùa đông năm đó.

Hơn nữa còn chẳng liên quan đến hắn.

An phi bất kính với hoàng hậu, ỷ mình mang long chủng, nghĩ hoàng hậu không làm gì, dù sao hoàng hậu mù mắt rồi.

Không ngờ hoàng hậu lại ra lệnh cho ma ma, mang nàng ta ra quỳ giữa trời tuyết đến sảy thai.

Hoàng đế trách phạt hoàng hậu nhẹ tay, có lẽ do hoàng hậu mắt mù rồi, cấm túc cũng như không, chép nữ tắc cũng vậy.

An phi vừa sảy thai chưa được một ngày, hoàng đế còn chưa cho người mang đồ đến an ủi thì nhận được tin An phi bị chém chết, còn bị mổ bụng treo trên cây trong Ngự Hoa Viên.

Hoàng đế biết việc này lại là nhi tử điên gây ra, nếu không phải ông cấm đoán không cho động vào đệ muội nên Hoạ Xuyên không động thì An phi sớm đã mất mạng rồi.

Giống như ban phước, nhờ cái thai mà sống được thêm năm tháng.

Hoàng hậu giống như gián tiếp trợ giúp cho Trấn Bắc Vương một tay hạ sát An phi.

Chưa qua bao lâu, một công chúa ngoại quốc đến hoà thân.

Hoàng đế vì quan hệ hai nước mà sủng ái nàng ta, chỉ không động vào nàng ta.

Công chúa ỷ sủng sinh kiêu, lại quên mất hoàng đế có một nhi tử điên khùng là Trấn Bắc Vương mà chọc phải. Hoà thân chưa đầy ba ngày đã bỏ mạng.

Chuyện này đến hoàng đế còn chẳng kịp ngăn cản nhi tử.

Chỉ bất lực gọi nhi tử vào cung, trấn an:”Xuyên nhi, đừng tức giận, nàng ta là công chúa đến hoà thân, kiêu ngạo để mặc nàng ta, nếu không phải để hai nước hoà hảo không chiến tranh phụ hoàng cũng chẳng sủng ái nàng ta, con động vậy chẳng khác nào muốn khai chiến”

Hoạ Xuyên liền nói:”Đợi ba năm nữa, ba năm sau Nhược Vũ quay về khai chiến cũng được, bọn chúng dám động con dám đánh”

Ông bất lực bảo:”Xuyên nhi, con như vậy ai dám gả đây, con sẽ cô độc cả đời, phụ hoàng dự định để lại đế vị cho con, nhưng con không có hài tử sẽ không có người kế nhiệm”

Hoạ Xuyên liền nói:”Người đi mà ném đế vị cho tứ hoàng huynh ấy”

Hoàng đế triệt để bất lực, ông muốn hạ hoả nhi tử liền nói:”Xuyên nhi, nào, nói cho phụ hoàng biết, con thích gì, phụ hoàng cho con thứ đó”

Hoạ Xuyên liền hỏi:”Người mang mẫu phi con về được à?”

Hoàng đế im bặt, Hoạ Xuyên liền nói:”Không mang được đừng tuỳ tiện nói cái gì cũng cho được, nói nhưng không cho được chẳng khác gì câu sau đá câu trước tự vả bản thân một cái thật đau”

Nhi tử nói, sinh phụ đau đầu bất lực. Hoạ Xuyên lại nói:”Nếu không còn gì, nhi thần về vương phủ đây”

Nói xong lập tức quay đầu rời đi ngay, chẳng thèm để hoàng đế là ông vào mắt.

Ông chỉ nhi tử, tức giận đến nói không rõ:”Nó....nó....nó vừa mới nói gì ngươi nghe không? Trẫm còn chưa cho nó đi đấy”

Thái giám gật gật đầu nói:”Bệ hạ, vương gia chỉ là sau cái chết của nương nương liền đau lòng quá độ, thêm nhữa chưa để tang mẫu phi đã bị đẩy ra chiến trường, một lần đi bốn năm, vương gia không còn là đứa trẻ năm đó ngày ngày theo đuôi bệ hạ gọi phụ hoàng, năn nỉ người cho xuất cung đi chơi nữa”

Ông nói:”Trẫm chưa từng nghĩ, nó có thể vì cái chết của mẫu phi mình mà thay đổi như vậy, với trẫm từ thân thuộc thành xa cách đến lạ lẫm, trong số nhi tử dưới gối trẫm, trẫm thương Xuyên nhi nhất, ánh mắt nó nhìn trẫm năm đó thật đẹp, miệng lúc nào cũng cười, muốn khóc liền khóc, bây giờ nó thay đổi rồi, trẫm không nhận ra nữa, nhiều khi trẫm nghĩ Xuyên nhi có thể không phải nhi tử trẫm, có điều mẫu phi Xuyên nhi chỉ sinh hài tử một lần và sinh cho trẫm ngoài ra không sinh thêm lần nào, gương mặt giống trẫm như vậy không thể nào là nhi tử người khác”

Hoàng đế lắc đầu thở dài.

Hoạ Xuyên không về Vương Phủ mà đến Nhã Ngọc Các.

Nơi này là nơi thu thập tình báo do hắn lập ra.

Khi hắn đến nơi cao nhất ngồi cạnh cửa sổ, ám vệ xuất hiện, đối phương hướng hắn hành lễ rồi nói:”Vương gia, Cố công tử tình hình vẫn ổn, trận chiến tình thế ngả về phe ta, phe địch thiệt hại nặng chưa từng có. Có điều công tử lại đánh khá chậm còn bị thương ở vai”

Hoạ Xuyên hỏi ngay:”Hắn không định về à?”

Ám vệ trả lời:”Nghe nói là do vương gia, thánh chỉ viết vương gia bảo Cố công tử đi ba năm mới được về, có lẽ là Cố công tử dự định đánh ba năm mới chịu về Kinh Thành”

Hoạ Xuyên nhíu mày bảo:”Kệ hắn, lui đi”

Ám vệ lui xuống ngay.

Cung nữ bước vào, đặt chén trà lên bàn, ngay trước mắt hắn sau đó đặt thêm đĩa điểm tâm như mọi khi.

Hoạ Xuyên ra lệnh:”Đổi trà đi, lấy rượu đến cho bổn vương”

Cung nữ nhận mệnh, nhanh chóng mang chén trà đi.

Sau đó trở vào với chén rượu và một vò rượu, nàng đặt lên bàn rồi lui ra.

Hoạ Xuyên rót rượu, hắn lầm bầm:”Cố Nhược Vũ, ngươi nghe lời ta đến vậy à, so với những kẻ khác, nhìn đâu cũng không thấy ngươi giống bọn họ”

Hắn nói:”Ngươi không phải ta thuộc hạ, là ta học trò, ngươi vậy mà nghe lệnh ta răm rắp như chó quấn người”

Hắn quả thật không vui chút nào.

Hoạ Xuyên mò mẫm ở thắt lưng tìm miếng ngọc bội đã lấy lại từ tay Cố Nhược Vũ lại không tìm thấy, hắn đỡ trán nói:”Quên mất, trước khi đi y đòi lại ngọc bội, nói muốn giữ nó làm bùa bình an”

Hắn chậc một tiếng nói:”Bùa bình an với ngọc bội khác xa nhau, hắn vậy mà giữ luôn ngọc bội của bổn vương không trả”

Ngọc bội đó là của mẫu phi hắn đặt vào tay hắn trước khi hắn xuất cung rời kinh đi chơi. Người còn dặn sau này tặng nó cho con dâu người, con dâu chưa thấy nhưng ngọc bội thì bị nam tử khác mang theo bên mình làm bùa bình an rồi.

Hoạ Xuyên uống hết vò rượu đó liền bỏ nó sang một bên ra lệnh:”Mang rượu lên”

Cung nữ vừa rồi rất nhanh quay lại với mười mấy vò rượu, nàng đặt bên cạnh Hoạ Xuyên sau đó mới lui xuống.

Hắn chống cằm nhìn bên ngoài, tuyết không rơi nữa, nhưng xung quanh là một mảng trắng xoá. Hắn nhớ lại năm hắn năm tuổi, mẫu phi vẫn còn bên cạnh. Hắn không vận áo ấm đã chạy vội chạy vàng ra ngoài chơi, kết quả là bị lạnh đến ốm một trận nằm trên giường.

Mẫu phi hắn thấy hắn bệnh đến không chịu được mà khóc một trận cũng khóc theo, hai mẫu tử khóc một trận khiến cung nữ phải đến mời hoàng đế và thái y. Phụ hoàng hắn ngồi một bên dỗ mẫu phi hắn còn hắn thì được thái y bắt mạch kê thuốc.

Hoa Quý Phi cũng đến thăm hắn, thấy trên trán hắn đổ mồ hôi liền dùng khăn tay lau qua sạch sẽ rồi dặn mẫu phi hắn:”Muội muội, lần sau để ý Xuyên nhi một chút, đừng để Xuyên nhi không vận áo ấm đã chạy ra ngoài”

Lần cuối cùng hắn nói chuyện với mẫu phi, nàng vẫn còn khoẻ mạnh, đang vẽ tranh phong cảnh, nói là định tặng tổ mẫu hắn vào thọ thần sắp đến.

Biết hắn sắp đi liền lấy ngọc bội tặng hắn, nữ tử không cần ngọc bội, miếng ngọc bội ấy là ngoại tổ phụ tặng cho mẫu phi hắn, nói là thay ông ấy ở cạnh mẫu phi hắn, ngoại tổ phụ hắn là võ quan, năm đó lãnh binh đến phía Bắc sớm đã tử trận, mẫu phi hắn năm đó còn rất nhỏ.

Hắn quay đầu nhìn bài vị của mẫu phi, sau đó cười bảo:”Nếu người còn sống, thấy Xuyên nhi thế này nhất định sẽ khóc một trận không cho con uống, mẫu phi....mười năm rồi, người mất mười năm rồi, con vậy mà ở phía Nam cười đùa vui vẻ chẳng biết con vừa đi đã mất người”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play