Gia đình Phùng Thanh bận rộn cả ngày chuyển đồ, đến tối mới cùng nhau ngồi xuống ăn bữa cơm
“ Xem mai gia đình ta sang chào hỏi hàng xóm, cũng lâu rồi không gặp họ” Ninh Khuyết dặn dò hai bố con
“Họ” mà Ninh Khuyết nhắc tới chính là hàng xóm láng giềng cũ
Sáng sớm hôm sau, Phùng Thanh đã dậy thật sớm, tìm cho mình một bộ quần áo gọn gàng nhất, gương mặt tươi tắn hơn hẳn thường ngày, đến cả mẹ cô cũng phải khen hôm nay con gái trông thật xinh đẹp
Bình thường rất ít khi Phùng Thanh hào hứng ra ngoài, bởi cô sợ mọi người sẽ nhìn cô rồi bình luận những lời ác ý. Một người tự cho mình là xấu xí sẽ luôn quan tâm ánh mắt của người khác hơn bao giờ hết và cũng sẽ để tâm đến những lời nói vô tình hay cố ý từ những người xung quanh, họ là những người luôn cố tỏ ra mạnh mẽ để chứng tỏ bản thân mình không bị tổn thương nhưng sâu bên trong họ lại dễ vỡ hơn bất cứ ai.
Phùng Thanh cũng là một trong số đó, cô sẽ luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng ở trước mặt những người cô cực kì tin tưởng thì lại dễ khóc, dễ yếu đuối đến chính bản thân cô cũng sẽ tự ghét bỏ chính bản thân mình
Hôm nay vẫn là một ngày đẹp trời, trời xanh mây trắng, từng làn gió nhẹ khẽ thổi bay mái tóc mềm của Phùng Thanh, sượt ngang qua đầu mũi mang theo một mùi hương tinh khiết diệu kì
Phùng Thanh theo sau ba mẹ, trên tay còn cầm một giỏ đựng hoa quả, ba chiếc bóng dài như tựa nhau đi trong nắng sớm, thỉnh thoảng gặp một vài người quen cũ, Phùng Khải và Ninh Khuyết đều khéo léo chào hỏi, thỉnh thoảng Phùng Thanh còn bị réo tên: “ Ôi trông đã lớn thế này rồi cơ á?”, “ Hồi còn bé bác thường hay bế cháu đấy, có nhớ bác là ai không?” Đối với những câu chào hỏi khách sáo, Phùng Thanh vẫn lễ phép trả lời từng câu một.
Tiếng chuông cửa vang lên, lần này, ba mẹ dẫn cô đến thăm lại bạn cũ của ông, cũng là hàng xóm xưa, và nơi đây cũng có người mà PHùng Thanh cô muốn gặp nhất- Dư Chính
Còn nhớ hồi năm tuổi, chỉ có cô và cậu bé chơi thân với nhau ở nhà trẻ, cậu lúc ấy còn mập hơn cả cô, cũng lùn hơn cô nửa cái đầu, quỷ nhỏ hồi đó thường sang nhà cô chơi, cũng thường gọi bà nội cô là bà nội, thân thiết với nhau như người nhà. Có lần cậu sang mặc bộ đồ màu xanh, cô bắt cậu ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, vẽ cậu trông như doraemon, cũng vì thế mà cậu không chơi với cô cả một ngày. Phùng Thanh cứ ngẩn ngơ nghĩ rồi tự cười một mình, đến khi tiếng mở cửa vang lên cô mới hoàn hồn, lấy lại tinh thần, gương mặt nở nụ cười tươi tắn hẳn:
“ Ây dô, là ông đó sao, sau lên chơi không báo tôi một tiếng” Người lên tiếng chính là Dư Minh, hiện đang tự kinh doanh đồ công nghệ, có lẽ do thời nay mọi người vẫn chưa sử dụng các thiết bị điện tử nhiều nên việc làm ăn cũng không giàu có là bao nhưng cũng được xếp vào hàng doanh nhân thành đạt.
Bước vào ngôi nhà to gấp đôi nhà cô, Phùng Thanh bị hớp hồn bởi vẻ trang hoàng bên trong, cũng không thể ví với những đại gia chơi toàn đồ cổ nhưng cách bài trí đơn giản thanh lịch toát lên gu thẩm mỹ của người bài trí cũng không phải dạng vừa.
Yên Cảnh từ trong phòng bếp, mặc chiếc tạp dề kẻ hồng, tay cầm muỗng nói vọng ra với chồng:
“ A Minh, ai thế?”
Yên Cảnh vẫn trông trẻ trung, dịu dàng như ngày nào, khuôn mặt nhỏ nhắn mới có vài nếp nhăn chứng tỏ người này bảo dưỡng vô cùng tốt. Kể ra mẹ cô và dì Yên Cảnh này cũng là bạn chơi thân với nhau từ hồi đại học, tuy hai người chơi thân nhưng khách ngành, trước đây, mẹ cô học sư phạm Trùng Khánh, còn dì Yên Cảnh học tài chính Trùng Khánh. Hai người có lẽ do cùng gu thẩm mỹ nên chơi chung với nhau, đó chính là sự đơn giản trong cách kết bạn của bọn con gái.
Mọi người cùng tụ họp trong phòng khách, nhưng người cô mong muốn gặp nhất cũng chẳng xuất hiện, dì Yên Cảnh nói hôm nay là chủ nhật, Dư Chính cùng bạn có hẹn đi câu cá. Không biết người trẻ thế nào, nhưng Phùng Thanh ghét nhất cái bộ môn nhàm chán này, nhiều người nói người trẻ không thể hiểu được câu cá có ý nghĩa thế nào bởi họ không có nội hàm, nhưng đến tiểu quỷ Dư Chính cũng thích bộ môn này thì cô thực sự không thể hiểu nổi. Tiểu quỷ nghịch ngợm xưa kia từ bao giờ trở thành người có nội hàm?
Nói chung là cô vẫn không hề tin, trong mắt cô, cậu chắc chắn sẽ không khác mấy hồi bé, chắc chắn vẫn lùn hơn cô, vẫn mập hơn cô là cái chắc.
“ Thanh Thanh à, cháu không biết khi xưa thằng nhóc kia biết tin cháu chuyển đi mà khóc nhiều thế nào đâu, nó mà biết cháu chuyển về đây học chắc nó vui lắm”
Thực ra cô cũng nghĩ cậu nhóc sẽ vui đến phát khóc khi biết cô chuyển về cho mà xem
“ Nghe nói tiểu Dư cũng đỗ Nhất trung, chắc hai đứa sẽ học cùng nhau” Đây là giọng của mẹ cô
Đến tận lúc gia đình Phùng Thanh về nhà vẫn không thấy Dư Chính trở về, dì Yên Cảnh hứa đợi tiểu quỷ đó về sẽ bảo nó sang nhà cô, dẫn cô đi chơi khắp thành phố
Gia đình cô dời nông thôn Nghĩa Hòa lên thành phố cũng phải chuẩn bị mua sắm thêm nhiều đồ đạc, ngôi nhà to hơn, thì đồ đạc cũng phải mua nhiều hơn. Gia đình cô cũng không giàu có lắm, lương tháng của cả hai người cũng chỉ đủ sống, cùng lắm là dư ra một ít, giờ lại phải chi tiêu cùng lúc nhiều thứ khiến mẹ cô có chút phiền não.
Cả hè Phùng Thanh cũng không có ý định học chương trình mới, nói chung cô vẫn muốn lông bông ở thành phố quan sát vài ngày, cứ chiều chiều là cùng mẹ đi dạo quanh tiểu khu nhưng hôm nay lại khác.
Updated 28 Episodes
Comments
Pún chả
Ê ý là t cũng thích câu cá
2024-11-15
0
Phạm Ngọc Ánh
cute xỉu😄
2024-11-15
0