Chap 3: Cuộc gặp gỡ định mệnh (1)

Phùng Thanh nghe nói có một cuộc triển lãm cách nhà 3 km, cô không phải là một người yêu thích vẽ tranh gì cho cam nhưng tế bào nghệ thuật trong cơ thể đôi khi cũng nên nuôi dưỡng nó một chút.

Chiều hôm ấy Phùng Thanh vẫn như thường ngày, mặc một chiếc áo polo rộng rãi cùng với chiếc quần đen, đội thêm một chiếc mũ xòe vàng cộng thêm một chiếc túi cùng màu, thay đôi giày trắng đi đã cũ, thiếu nữ đi bộ men theo con đường vừa quen vừa  lạ. Nhà cách trung tâm triển lãm tận ba cây số nhưng Phùng Thanh vẫn muốn đi bộ, bởi một phần cô muốn nhìn kỹ thành phố, một phần cũng muốn giảm cân. Từ khi lên thành phố, việc giảm cân không chỉ chính bản thân cô thúc ép mà ngay cả mẹ cô có đôi khi cũng khuyên cô nên chú trọng việc vận động một chút.

Thời điểm hiện tại là giữa mùa hạ, thời tiết nóng lên trông thây, người đi đường ăn mặc cũng thoáng hơn

Phùng Thanh bên phải đeo túi, bên tay trái cầm một chai nước khoáng, cơn gió nhẹ đan xen mùi thơm nồng của quán trà sữa đối diện khẽ bay qua chóp mũi của thiếu nữ, một vài ngọn tóc theo tiếng gió khẽ phe phẩy dính vào đôi má phúng phính đầy dầu của nàng béo, nhưng cô nàng vẫn chẳng để tâm lắm bởi cái mệt đã lấn chiếm trọn tâm trí cô bây giờ

Nói không ngoa chứ cô định đi ngắm phố phường nhưng mới đi bộ cách nhà có 500m mà mồ hôi đã túa ra như tắm, bây giờ cô hối hận vô cùng tại sao đã yếu lại còn thích ra gió đến thế.

Khung cảnh yên bình, ánh nắng chiều khẽ thoáng qua mấy tán cây, nếu ai đó mà có chiếc điện thoại thông minh thì sẽ nhanh tay chụp lại khung cảnh tuyệt đẹp này

Nhưng cảnh tượng yên bình chưa được bao lâu thì phía sau Phùng Thanh vang lên một tiếng “ Gâu” đầy mạnh mẽ. Tiếng to khiến nàng giật bắn mình, rới mất chai nước đang cầm trên tay

Đệch..... Cô không nghe nhầm đấy chứ?

Ai lại thả chó ra đường thế này, cô thầm thề nếu mình lỡ bị mất một miếng thịt nào thì sẽ cho con chó ấy vào nồi nấu hết nhưng vấn đề là cô sợ chó như sợ vong, phải thoát được đây đã rồi mới tính.

Thế là nàng mập mở to đôi mắt, từ từ quay lại, trên miệng hé lớn, biểu cảm trên mặt dù cho một nghìn sắc thái cũng không thể nào miêu tả nổi, cả thân người cứng đờ. Tiếc thay người tính không bằng trời tính, không phải chỉ có một con cẩu mà có đến tận hai con, một trắng một đen.

Ôi mẹ ơi, số con là số chó má gì thế này

Không biết là giống gì mà thân hình của mỗi con chó to đến ngang người cô, trên cổ chúng còn kéo theo một dây xích dài, chính xác là do chúng nó tự xổng chuồng chạy mất. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tại sao có rất nhiều người ở xung quanh mà chúng nó chỉ có gầm gừ mỗi cô?

Hai con cẩu bị Phùng Thanh đánh giá, bọn nó không hẹn cùng nhe cái răng cẩu dài, còn vô tình làm rơi nước dãi xuống đất, đối mặt nàng gầm gừ, ác ý sâu hơn

Phùng Thanh cười cũng như mếu, hướng mấy con chó nhe răng trắng, bày tỏ thiện ý nhưng biểu cảm như hận không thể xé xác tên nuôi chó nào đó ra: “ Hai đại ca cho em xin lỗi, em lỡ đi ra ngoài không hợp ý của đại ca, hai đại ca thông cảm cho em nha!!!”

Tiếng nói chuyện của Phùng Thanh với hai con chó đi vào trong mắt người qua đường lại thành cô đang dạy dỗ chú cún nhà mình. Mỗi người cũng không rảnh mà đánh giá lâu, chỉ thoáng qua rồi bước vội.

Phùng Thanh nheo nheo đôi mắt, vừa cười hì hì vừa rón rén lùi lại sau, nhưng những con chó đó cũng đâu phải kẻ ngốc, Phùng Thanh lùi lại một bước, chúng tiến lên một bước. Có lẽ chính tiếng cười của Phùng Thanh làm phật ý hai con chó, chúng liền đổi sang tư thế tấn công, mất hết kiên nhẫn mà bổ nhào về phía Phùng Thanh

Thế là Phùng Thanh nàng còn đang cười cười, hai con cẩu chẳng có dấu hiệu trước mà nhảy sang, vồ vập, một con màu trắng nhe cái răng trắng hếu ngoặm mất chiếc túi của Phùng Thanh, con còn lại cũng chẳng vừa xé mất một ống tay áo của nàng vang lên tiếng “Xoạc” rõ to

Kèm theo đó là bọn trẻ con tay bắt mặt mừng cười khúc khích: “ Chị béo bị chó cắn....hí hí”

Cũng có tiếng của một vài người lớn kinh hô, nhưng Phùng Thanh lúc này đâu còn để ý nhiều đến tiếng thét của ai, nàng nhìn chằm chằm vào mảnh áo bị con chó đen cắn xé, ánh mắt lập tức hiện lên vài phần cảnh giác, khuôn mặt cũng méo xệch

Cứu mạng, mẹ ơi con chó nó cắn người. Cơ mà tiên sư chúng nó, cái tên dở hơi nào lại nuôi hai con chó dữ thế này, vừa nãy cô không tránh kịp có phải bị mất một miếng thịt rồi không? Xót thật

Hot

Comments

Pún chả

Pún chả

😅😅😅😅😅 ý là chưa gặp na9 đã bị chó đuổi hẻ

2024-11-15

0

Phạm Ngọc Ánh

Phạm Ngọc Ánh

ra tiếp đi tác giả ơi, đang đến đoạn hay mà

2024-11-15

0

Phạm Ngọc Ánh

Phạm Ngọc Ánh

" trông thấy" nha tác giả

2024-11-15

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play