^^^Ngày 21/11/20...^^^
Sáng sớm đến lớp đã xui xẻo rồi, còn gặp phải Vĩ Kỳ. Nó đứng trước cửa chặn tôi, dò hỏi đủ thứ.
- Mày làm gì mà hôm qua cười với thằng Trình Dương vậy?
Tôi đáp: -Liên quan tới mày à? Hay là... Mày thích tao?
Nó hơi đỏ mặt giống lần trước
- Không có...
-Vậy hỏi nhiều làm gì, chuyện của tao kệ mẹ tao, mấy ngày tránh mặt tao thấy thế nào? - Cảm thấy hôm nay nó hiền nên tôi bắt đầu lên giọng, vẻ mặt tức giận.
Nó nói vẻ mặt hối lỗi
- Không muốn làm phiền... thấy có lỗi vì chuyện hôm trước tao làm với mày.
Cú sốc đầu đời, lần đầu tiên thấy Vĩ Kỳ như vậy. Trước giờ dù nó có trêu chọc tôi đến phát điên cũng không chịu xin lỗi, cũng chẳng ăn năn hối lỗi. Vậy mà hôm nay như uống nhầm thuốc, xin lỗi tôi cũng khá thành khẩn
-Ừ, muốn chuộc tội không?
Nó hơi bất ngờ, mặt hơi vui một chút
- Có (vẫn như vậy, nó cười mỉm)
- Haizz... Chuyện là...
- Nay có bài kiểm tra toán, mày lại là cây toán của lớp liệu có thể...
Lần đầu nhờ nó chỉ bài, đúng là hơi ngại
- Có thể cái gì...- cười nhẹ.
- Thì là... chỉ cho tao vài bài ý.
Nó không đáp lại tôi ngay mà cứ cười cười.
- Được thôi
...----------------...
Tiếng chuông reo báo hiệu vào học. Chúng tôi tập trung vào lớp. Lúc này cô vẫn chưa tới, nhìn sang bên cạnh bàn là một chiếc ghế trống. Không thấy Trình Dương đâu.
Trong đầu tôi hiện lên rất nhiều suy nghĩ, không lẽ là cậu nói thật ư? Tính giả ốm nghỉ học thật à?
Suy nghĩ bị dập tắt khi dưới sân trường náo nức những tiếng chào mừng, hô to lên. Tôi cùng mấy đứa trong lớp ra hóng chuyện.
Vừa nhìn xuống sân trường, tôi thấy một chiếc xe ô tô đen rất sang trọng. Nhiều đứa trong lớp bảo đó là xe của thầy hiệu trưởng.
Xe dừng lại gần chính giữa sân trường, cửa xe mở ra, một nam sinh đi xuống. Nhìn từ trên xuống tôi vẫn nhận ra đó là Trình Dương.
Tôi cứ nghĩ từ trước đến giờ, thầy hiệu trưởng (họ hàng với nhà Trình Dương, là anh trai của mẹ cậu) không hề quan tâm chuyện học hành nên cũng không mấy thân thiết với cậu. Cũng là lần đầu thấy trường mình nhiều ánh mắt hướng về một người như vậy.
Về ngoại hình và khuôn mặt thì không cần phải nói nữa. Cậu chính là một mẫu ngoại hình lý tưởng của biết bao nhiêu học sinh nữ. Chỉ mới chuyển về trường vài ngày mà khiến bao con mắt ngưỡng mộ về cậu.
Trông mặt cậu có hơi khó chịu khi bị mọi người xung quanh nhìn ngó, cậu chạy một mạch lên lớp.
Vừa tới nơi, cậu nhìn tôi, nhưng không được tôi đáp lại. Tôi từ thẳng vào lớp dù biết cậu nhìn tôi.
Nếu không giận thì cũng hơi tiếc, dù sao cậu cũng lừa tôi việc không đi học. Cô cũng vào lớp vào phát đề.
45 phút không phải là một thời gian dài, nó chỉ dài khi có những tiết phụ, khiến tôi buồn ngủ. Còn khi làm bài kiểm tra thì vốn nó trôi qua rất nhanh.
Mới loay hoay một chút mà đã mất 10 phút, tôi chưa làm được câu nào.
Chẳng thèm nhìn bên cạnh Trình Dương, tôi ngoảnh xuống bàn cuối. Do khoảng cách khá xa vì tôi ngồi bàn đầu còn nó ngồi bán cuối, vì vậy kêu gọi rất khó. Lại sợ bị cô phát hiện, tôi kêu hai lần nhưng giọng rất nhỏ nên Vĩ Kỳ không nghe thấy. Nó vẫn cắm cúi ngồi làm.
Gọi tiếng thứ ba nhưng một bàn tay nóng ấm chạm vào người tôi. Đó là Trình Dương, cậu khiến tôi đỏ ửng mặt lên. Cậu chỉ chạm nhẹ vào tay tôi một lát. Đến lúc tôi nhìn cậu thì cậu đã bỏ tay ra từ lúc đó.
Cậu nghiêm túc nói
-Đừng ngoảnh xuống, cô sẽ đánh giấu bài đó.
Tôi tỏ vẻ như một vị cứu tinh của cậu.
-Cậu không muốn tôi hỏi bài để cậu cũng được chép à.
Cậu không cười hay tức giận vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng.
-Tôi làm xong rồi.
Tôi bĩm môi, không ngờ tới "cậu ta làm xong rồi ư?"
Cậu đưa bài cậu ra cho tôi xem. Quả thật từ câu 1 đến câu cuối đã làm xong. Vẫn không tin, tôi nói:
-Làm sai chứ gì..?
-Chẳng phải cậu nói cậu học ngu như bò à...
Cậu cười đểu
-Đùa thôi, để xem cậu ra sao, hóa ra chỉ mới nói như vậy mà sáng nay cậu đã lạnh nhạt với tôi. Thừa nhận là tôi không giỏi nhưng cũng không ngu.
-Hứ! Ai bảo lừa, vẫn đi học đấy thôi- tôi nói
Tôi tiếp tục ngoảnh xuống, tính kêu Vĩ Kỳ lần nữa thì lại bị Trình Dương ngăn lại. Cậu kéo tay của tôi, cũng may là không mạnh nên không bị ngã.
Cậu nói mạnh bạo hơn lần trước.
-Đã nói sẽ bị cô đánh giấu đó, nếu cần thì cứ chép bài của tôi.
Đắn đo một hồi, tôi cảm thấy chép bài cậu thì có hơi vô liêm sỉ, nhưng không chép thì sợ không có điểm.
Tôi ửng đỏ mặt
- Vậy thì... tôi không khách sáo nữa.
Tôi cố chép rất nhanh, mới đó mà chỉ còn 7 phút nữa. Tôi đã chép đến câu cuối, nhưng giọng nói của Vĩ Kỳ khiến tôi phải dừng bút
Nó nhờ người chuyển lên cho tôi một mảnh giấy, trong đó có ghi mấy bài khó và cũng có câu cuối cùng.
Lạ thay khi tôi kiểm tra đáp án của Vĩ Kỳ và Trình Dương thì câu cuối hoàn toàn khác nhau. Mỗi người đều làm một cách khác và đều có đáp án khác nhau. Còn những bài khác thì đáp án giống.
Suy nghĩ một lúc lâu, tôi phân tích: tôi chưa biết thực lực học tập của Trình Dương ra sao nhưng những câu trên, có vài câu khó mà cậu cũng làm được, còn giống Vĩ Kỳ chắc cũng rất giỏi. Hay là bây giờ thử chép giống Trình Dương? Lỡ may nó đúng thì càng tốt. Sai thì coi như được nửa số điểm cũng vui rồi.
Tôi cố hết sức chép nhanh có thể, đến lúc hết giờ cũng làm xong.
Ra chơi hôm đó, tôi đều cảm ơn cả hai người. Trình Dương chỉ "ừ" với tôi một tiếng, sau đó ra sân chơi bóng rỗ. Vì Kỳ vẫn thản nhiên ngồi đọc truyện, không để ý đến câu "cảm ơn" của tôi.
Chờ một lúc lâu vẫn không thấy cậu trả lời, tối hết sức kiên nhẫn, đứng dậy tính bỏ đi. Nhưng câu nói của cậu bấy giờ mới reo lên, thức tỉnh tôi.
-Không cần cảm ơn! Dù sao cũng đâu phải chép bài của tao.
Tôi bị câu nói của cậu làm giật mình.
-Sao mày biết..? - giọng rụt rè
Cậu nói:
-Tao lớp trưởng phải đi nộp bài cho lớp, tất nhiên có đọc qua bài của mày, tao thấy câu cuối của mày và tao khác xa nhau.
- Chắc chắn mày không chép bài của tao... Mày chép bài của Trình Dương đúng không?
Không biết ứng xử ra sao, tôi bèn kiếm đại một lý do để nói:
-Tao nghĩ mày hay trêu tao, ghét tao, nghĩ sẽ bày sai nên mới chép của Trình Dương. Với cả không chép của mày vì không muốn lấy điểm cao, sợ cô nghi ngờ... - tôi bĩm môi
- Ai bảo tao ghét mày? Với cả chưa chắc tao đã làm đúng, mày chép của nó là đúng rồi đó...
Cậu không để tôi trả lời mà bỏ đo ngay.
Chắc cậu giận tôi rồi, lúc đầu cũng không quan tâm lắm, nhưng nhìn bóng dáng ngoài sân cậu đánh bóng rất mãnh liệt. Chắc hẳn đang tức tôi, quả thật là hơi có lỗi với cậu, tạm thời tránh mặt vậy.
Updated 22 Episodes
Comments
Người đẹp Tây Đô
Xin phép tác chứ đến câu này tui phải ghét bả nha=)))
2025-01-09
1
Người đẹp Tây Đô
Đại thần, câu nói của anh làm tui chỉ muốn bái anh làm sư phụ
2025-01-09
0
Người đẹp Tây Đô
Nghe cứ như tổng tài được mọi người ngước nhìn í/Facepalm/
2025-01-09
0