Yên Hạ Tiêu Sa

Yên Hạ Tiêu Sa

1. Đông qua xuân đến

[ Năm Cảnh Thịnh thứ 8]

Đại Nguyên bước sang năm mới, những cơn gió lạnh thổi qua từng con đường phủ đầy tuyết ở kinh thành. Mưa xuân vừa tạnh, người dân đang nô nức đón năm mới.

Tại hoàng cung, các cung nữ và thái giám đang bân bịu tân trang lại mọi thứ. Đức thái hậu năm nay ngoài 70, người là mẫu hậu hoàng thái hậu cao quý của Đại Nguyên. Hoàng đế đương triều không phải con ruột của người, là người một tay nâng đỡ hoàng đế lên ngôi. Người có một công chúa, sau khi tiên hoàng băng thệ, tứ hoàng tử lên ngôi thì lập tức được phong Trường An trưởng công chúa. Sau này, trưởng công chúa được gả cho Chấn Uy hầu. Hai năm sau hạ sinh một cô nương cho hầu phủ.

Cô nương ấy chính là Dương Diệp San, cháu gái duy nhất của thái hậu và là viên minh châu được Chấn Uy hầu phủ cưng chiều hết mực. Ngay khi sinh ra, Dương Diệp San được ban hiệu là Chiêu Dương quận chúa. Từ nhỏ đã có thể ra vào hoàng cung tuỳ thích, được ban Phương Loan điện để thái hậu có thể ngày ngày chơi đùa cùng ngoại tôn.

Trong Phương Loan điện, tiểu quận chúa Dương Diệp San, khi ấy mới tròn năm tuổi, đang tung tăng chạy nhảy khắp nơi, nét mặt hồn nhiên như ánh bình minh. Cô bé là niềm vui lớn nhất của Hoàng Thái hậu, người không tiếc công sức để bồi dưỡng và yêu thương ngoại tôn duy nhất của mình. Tiếng bước chân nhỏ nhắn vọng lại, theo sau là tiếng gọi hốt hoảng của các cung nữ.

“ Tiểu quận chúa đừng chạy! Sẽ té đó!” Các cung nữ vừa gọi với theo tiểu quận chúa mới năm tuổi.

“ Tổ mẫu”

“ A San chạy từ từ thôi” Hoàng thái hậu từ trong chính điện gọi với ra

Diệp San tung tăng chạy vào Diên Phúc cung của hoàng thái hậu. Trên tay quận chúa cầm một nhành hoa đào vừa mới nở. Đây là cành hoa mà hoàng đế cữu cữu vừa ngắt cho.

“ San Nhi, lại đây với tổ mẫu nào” hoàng thái hậu cười hiền từ, ánh mắt tràn ngập yêu thương khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Chiêu Dương quận chúa chạy vào Diên Phúc cung.

Dương Diệp San hớn hở tiến đến, bàn tay nhỏ bé giơ nhành hoa đào tươi thắm lên trước mặt thái hậu.

“Tổ mẫu, cữu cữu nói con mang tặng người để năm mới thêm nhiều niềm vui!”

Hoàng Thái hậu bật cười, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Người khẽ phất tay, ra hiệu cho các cung nữ đỡ Dương Diệp San lên ngồi cạnh mình. Cành hoa đào được đặt ngay ngắn trên bàn.

“ A San! Con phải thỉnh an tổ mẫu” Trường An trưởng công chúa hùng hổ từ bên ngoài đi vào

“ Suỵt! Con thỉnh an ai gia chưa mà la con bé?”

Trường An công chúa có khuê danh là Chu Hoài Thương. Là nữ nhi cũng là đứa con duy nhất của tiên hoàng và thái hậu.

“ Xin thỉnh an mẫu hậu, mẫu hậu an khang. Thứ cho nhi thần thất lễ”

Thái hậu khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, nhẹ phất tay bảo Trường An công chúa đứng lên.

“Hoài Thương, không cần đa lễ. Năm mới đến rồi, hãy giữ cho mình sự khoan dung và vui vẻ. Con cứ mãi nghiêm khắc với A San, con bé nào dám gần gũi con nữa?”

Chu Hoài Thương hơi cúi đầu, nét mặt vừa kính cẩn vừa lúng túng.

“Mẫu hậu dạy phải. Nhưng A San còn nhỏ, tính tình hiếu động, nhi thần lo con bé sẽ không biết phép tắc. Với cả, mẫu hậu thường dạy nhi thần dạy con phải dạy từ bé mà”

Nghe vậy, thái hậu bật cười, cúi xuống vuốt ve mái tóc mềm mại của Dương Diệp San đang nép trong lòng mình.

“A San còn bé, có gì mà không đúng phép tắc chứ? Con bé chỉ cần khỏe mạnh, vui vẻ là ta đã mãn nguyện rồi. Tính khí hoạt bát của con bé giống ai nhỉ, Thương Nhi?”

“ Vâng…”

“ Tổ mẫu, đây là hoa đào mà đích thân Hoàng đế cữu cữu ngắt cho nhi thần, nói nhi thần mang đến cho người đó”

“ Tại sao hoàng đế không đến mà con lại đến?”

“ Mẫu hậu, hoàng huynh nói dù là tết đến nhưng chính sự vẫn còn rất nhiều. Hoàng huynh phải cùng các đại học sĩ đàm đạo quốc sách ở Hồng Đức điện.” Chu Hoài Thương đáp lời thay con gái

“ Đúng là hoàng đế tốt. A San, sau này lớn lên con phải giống như hoàng đế cữu cữu nhé”

Thái hậu quay sang nhìn Dương Diệp San đang ăn bánh phù dung.

“ Mẫu hậu, Diệp San còn nhỏ, hơn nữa là nữ nhi cũng không mang dòng máu hoàng thất, cứ để con bé an nhàn sống làm cô nương của Chấn Uy hầu phủ là được rồi”

Thái hậu nghe vậy chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu xa nhìn Chu Hoài Thương. Bà nhẹ nhàng nói

“Thương Nhi, con nghĩ như vậy cũng không sai, nhưng không phải ai sinh ra cũng được quyền lựa chọn cuộc sống an nhàn.”

Thái hậu quay sang, nhấc tách trà long tỉnh lên. Bà nhâm nhi một chút rồi tiếp lời

“ Được rồi, hôm nay cứ để A San ở lại đây với ai gia. Con về phủ đi, sắp tới giờ trưa rồi chắc hầu gia cũng sẽ về chứ”

“ Mẫu hậu, Diệp San còn nhỏ sẽ gây phiền phức cho người. Hay để con bé về với con vậy”

“ Thôi. Con cứ…về phủ cùng với quan nhân của mình. Để tiểu quận chúa ở đây cho ai gia, để hai bà cháu ta tâm sự”

Chu Hoài Thương thoáng ngập ngừng, nhưng trước ánh mắt kiên định của thái hậu, chỉ biết cúi đầu đáp lời.

“Dạ, nhi thần xin tuân mệnh. Vậy A San cứ ở lại với mẫu hậu, con bé ngoan lắm, mong mẫu hậu đừng vì nó mà hao tâm tổn sức.”

Thái hậu cười khẽ, ánh mắt tràn ngập yêu thương khi nhìn ngoại tôn.

“A San ngoan như vậy, làm sao khiến ai gia phiền lòng được? Con cứ yên tâm về phủ.”

Chu Hoài Thương cúi người hành lễ rồi bước ra ngoài. Trước khi đi, nàng ngoảnh lại nhìn Dương Diệp San đang hồn nhiên chơi đùa bên cạnh thái hậu, vẻ mặt lộ rõ sự yêu thương.

Thái hậu nhìn theo bóng lưng của nữ nhi, ánh mắt thoáng qua một chút trầm tư. Nhưng ngay sau đó, bà cúi xuống nhìn Dương Diệp San, giọng nói nhẹ nhàng

“A San, hôm nay ở lại đây với tổ mẫu, chúng ta sẽ cùng ăn cơm, được không?”

Diệp San ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh sáng ngời.

“Dạ được ạ! A San thích ở với tổ mẫu lắm!”

Thái hậu mỉm cười, vuốt ve mái tóc mềm mại của cô bé.

“Ngoan lắm. Vậy con muốn ăn món gì, tổ mẫu sẽ sai người làm cho con.”

Diệp San nghiêng đầu suy nghĩ, bàn tay nhỏ nhắn đếm từng ngón như đang cân nhắc.

“A San thích ăn bánh hoa sen, chè đậu đỏ, và… canh gà của tổ mẫu!”

Thái hậu bật cười, khẽ vỗ nhẹ lên tay cô bé.

“Được, tổ mẫu sẽ bảo nhà bếp làm thật ngon. Nhưng con phải ăn ngoan, không được để sót lại thức ăn đâu nhé!”

“Dạ, A San sẽ ăn hết, không để tổ mẫu buồn đâu!”

Thái hậu cười dịu dàng, lòng bà tràn đầy hạnh phúc khi nhìn ngoại tôn đáng yêu và hoạt bát.

[…]

Mùa xuân năm Cảnh Hưng thứ 9

Đại Nguyên bị kéo vào chiến tranh Tứ Đại Đông Thành. Phần đất phía Tây bị chiếm mất hai vùng Vĩnh Xương và Hà Châu. Sỡ dĩ ra cớ sự này là vì Đại Nguyên sỡ hữu một cây thuốc rất quý hiếm có tên là Vĩ Bạch, có thể trị được bách bện. Đại Nguỵ vì muốn chiếm lấy cây Vĩ Bạch mà đã khơi mào chiến tranh.

“ Bệ hạ”

xứ thần Đại Ngụy, Lưu Vĩnh, bước lên đại điện, hành lễ với vẻ cung kính nhưng ánh mắt đầy tính toán.

“Thần đại diện cho Nguỵ đế, mang theo thành ý cầu thị, hy vọng Đại Nguyên có thể vì hòa bình mà cung cấp thuốc Vĩ Bạch cho nước Nguỵ. Nếu bệ hạ chấp thuận, chắc chắn Đại Nguỵ cũng sẽ trả lại phần đất bị mất”

“ Rõ là các ngươi khiêu chiến….giờ lại muốn Đại Nguyên trẫm cung cấp Vĩ Bạch cho các ngươi sao?!!!” Hoàng đế lên ngôi cũng không còn trẻ, tới giờ cũng đã sắp sáu mươi tuổi. Cơ thể bắt đầu già yếu rồi, người vừa nói vừa ho liên tục không ngừng.

Lưu Vĩnh, xứ thần Đại Nguỵ, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, cúi đầu đáp lời

“Bệ hạ, Đại Nguỵ thực lòng mong muốn hòa bình. Nhưng nếu chiến tranh tiếp tục kéo dài, không chỉ thần dân hai nước chịu khổ, mà cả quốc lực cũng sẽ bị tổn hao. Chẳng phải giữ hòa khí mới là con đường đúng đắn sao?”

Hoàng đế Chu Khải Nguyên nhìn xuống Lưu Vĩnh, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu những lời hoa mỹ ấy. Ngài chống tay lên ngai vàng, giọng nói trầm ngâm

“Đại Nguyên chưa bao giờ khuất phục trước bất kỳ thế lực nào. Hòa bình mà các ngươi nói chỉ là vỏ bọc cho tham vọng. Nếu thực sự muốn giảng hòa, tại sao không rút quân trước?”

Lưu Vĩnh thoáng biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh

“Thần hiểu rõ sự nghi ngờ của bệ hạ. Nhưng xin người cân nhắc, thuốc Vĩ Bạch là giải pháp duy nhất để ngăn chặn chiến tranh leo thang. Nếu bệ hạ đồng ý cung cấp một phần nhỏ cho Đại Nguỵ, thần tin rằng Nguỵ đế sẽ rút quân và lập lại hòa bình.”

Nghe đến đây, Thừa tướng Trịnh Đạo bước lên, cúi đầu tâu

“Bệ hạ, không thể tin lời hứa hẹn của Nguỵ quốc. Nếu chúng ta nhượng bộ, chẳng khác nào mở đường cho tham vọng của chúng. Vĩ Bạch là báu vật quốc gia, tuyệt đối không thể để lọt vào tay kẻ khác.”

Các đại thần khác cũng đồng loạt tỏ ý tán đồng, trong điện lập tức vang lên tiếng bàn tán.

Hoàng đế Chu Khải Nguyên giơ tay ra hiệu, các quan thần lập tức im lặng. Ngài nhìn Lưu Vĩnh, ánh mắt tràn đầy uy quyền

“Trẫm đã quyết. Đại Nguyên sẽ không cung cấp thuốc Vĩ Bạch, cũng không nhượng bộ một tấc đất nào. Nếu Đại Nguỵ muốn hòa bình, hãy chứng minh bằng hành động, không phải những lời hứa sáo rỗng.”

“ Bệ hạ, thần là Tề Hoàn của Gián viện muốn bẩm tấu”

“ Mời Gián nghị đại phu!”

“ Đại Nguyên và Đại Nguỵ chiến tranh cũng hơn 5 năm rồi. Người dân cũng chịu không ít khổ. Chi bằng….”

Chưa để Tề Hoàn nói hết câu thì Lâm đại tướng quân bước lên một bước, chỉ thẳng vào mặt Tề Hoàn.

“ Công việc của giáng nghị đại phu là giúp vua đưa ra quyết định nhưng hôm nay người làm quan võ như ta cũng phải nói một câu, Tề Hoàn ngươi không xứng đứng ở Hồng Đức điện!”

Không khí trong điện lập tức trở nên căng thẳng. Các đại thần đồng loạt quay về phía Lâm đại tướng quân, ánh mắt chứa đầy sự bất ngờ

“Lâm tướng quân, lời của thần không phải ý muốn nhượng bộ mà là hy vọng tìm ra một giải pháp để bảo toàn sinh mệnh bách tính. Xin tướng quân cân nhắc kỹ trước khi trách cứ.”

Lâm tướng quân hừ lạnh, ánh mắt như hai lưỡi kiếm chĩa thẳng vào Tề Hoàn.

“Người dân chịu khổ, binh lính nơi biên ải liều mạng sống bảo vệ từng tấc đất tổ quốc, còn ngươi ở nơi kinh thành lại muốn quỳ gối trước địch! Ngươi nói không phải nhượng bộ, nhưng lời ngươi chính là phản quốc! Vĩ Bạch không chỉ là báu vật quốc gia mà còn là biểu tượng của uy quyền Đại Nguyên. Một khi rơi vào tay Đại Nguỵ, ngươi có nghĩ bọn chúng sẽ dừng lại ở đó sao?”

Tề Hoàn thở dài

“Lâm tướng quân, ngài là người cầm quân, tất nhiên sẽ nghĩ đến sự kiên quyết bảo vệ giang sơn xã tắc. Nhưng thần là gián nghị đại phu, bổn phận của thần là nhìn xa hơn, nghĩ đến lợi ích lâu dài. Chiến tranh càng kéo dài, dù thắng hay bại, người dân cũng không thể an cư. Thần không cho rằng đây là sự phản quốc, mà là sự cân nhắc vì đại cục.”

“Đại cục?!” Lâm tướng quân bật cười thành tiếng

“Đại Nguyên từng nhờ vào sự thỏa hiệp mà giữ được giang sơn hay sao? Hãy nhìn xem, từ khi nào bọn Đại Nguỵ ngừng dòm ngó lãnh thổ của chúng ta? Nếu vì cái gọi là hòa bình mà nhượng bộ, chỉ e giặc vào tận kinh thành, khi đó ngươi còn mặt mũi nào nói chuyện đại cục?”

“ Đủ rồi!” Chu Khải Nguyên gõ mạnh cây gậy xuống nền đất

Nhưng lời Tề Hoàn nói cũng không sai. Hai bên quan văn và quan võ đều đồng loạt quỳ xuống.

“ Xin bệ hạ suy nghĩ kĩ!”

“ Trẫm đã nghĩ kĩ rồi, sẽ không có Vĩ Bạch nào được cung cấp cho Đại Nguỵ!”

“ Nếu thế thì chiến tranh vẫn sẽ tiếp tục!” Xứ thân chen lời

Ngay lúc này bên ngoài đại điện, tiếng các thị vệ nháo nhào khiến mọi người chú ý.

“ Quận chúa! Người không được chạy vào đâu!”

“ Quận chúa!”

Thị vệ và cung nhân cản lại không kịp chỉ có thể quỳ xuống bên ngoài Hồng Đức điện không dám ngẫn đầu.

“ Cữu cữu” Chiêu Dương quận chúa chạy vào Hồng Đức điện lúc triều đình đang loạn cào cào.

Tiểu quận chúa ngây thơ chạy lên ngai vàng nơi hoàng đế đang đứng. Thấy Dương Diệp San, hoàng đế ngay lập tức dịu lại. Quận chúa nép sau lưng cữu cữu, tay giữ chặt lấy long bào.

“ Hoàng đế cữu cữu, thái hậu tổ mẫu nói muốn cùng người đi ngắm sen”

“ A San” Chấn Uy hầu ở phía dưới mặt mày xanh lại. Sao con gái của ông lại dám có mặt ở đây ngay lúc này chứ?

“ Được rồi, chúng ta cùng nhau đi ngắm sen”

Hoàng đế cuối xuống bế tiểu quận chúa lên, ánh mắt dịu dàng như cha đang nhìn con gái. Cả đại điện xông xao nhưng Chu Khải Nguyên không quan tâm. Người bế quận chúa lên đi thẳng xuống dưới. Các quan quyến lập tức quỳ xuống

“ Bệ hạ! Còn chưa xong mà” xứ thần nói lớn

“Chẳng lẽ xứ thần nghe không rõ? Trẫm nói…không bao giờ có chuyện Đại Nguyên đầu hàng”

Hoàng đế cùng Chiêu Dương quận chúa rời đi. Dương Diệp San ngoái đầu nhìn lại, một cô nương mới năm tuổi, ngây thơ trong sáng, không hiểu từ khoảnh khắc mình chạy vào Hồng Đức điện, bánh xe vận mệnh đã bắt đầu xoay. Tiểu quận chúa đặt cằm trên vai cữu cữu, nhìn thấy nét mặt như muốn ăn thịt người của xứ thần, quận chúa hơi rùng mình.

“ Cữu cữu”

“ A San không cần phải sợ”

...----------------...

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Cái tên này sao như kiểu bán nước cầu vinh thế nhỉ. Thấy hắn chỉ nói có lợi cho bên Đại Ngụy thôi là biết rồi. Giờ Đại Ngụy chiếm thành để đòi thuốc quý. Nếu nhường cho nó thuốc quý nó mới rút quân thì kiểu gì sau này mưu đồ của nó cũng lớn hơn mà cướp nước.

2024-12-28

10

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Hoàng đế Đại Nguyên nói đúng. Nếu quân Ngụy muốn hòa bình thì phải rút quân trước, nếu muốn hòa bình thì sao lại tiến đánh làm khổ dân hai nước chỉ vì một cây thuốc. Nếu mà Đại Nguyên nhân nhượng thì kiểu gì bên kia cũng được nước lớn tới tiếp thôi.

2024-12-28

10

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Bánh xe vận mệnh này xoay mới thú vị nek. Thích Chiêu Dương quận chúa Dương Diệp San này ròi đó/Smile/

2024-12-28

10

Toàn bộ
Chapter
Chapter

Updated 49 Episodes

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play